Đệ Nhất Danh Sách

Chương 973: Cô Độc

Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói:
"Lần đầu ta tới tạp chí hi vọng là để đăng tin quảng cáo, kết quả đối phương vì câu nói đó mà giảm tiền cho ta.
Lúc còn ở Tây Nam, ta vốn đã thấy thế giới quá nhỏ, ta cho rằng thế giới này nên là vô bờ vô biên, mãi đến ta đã gặp Giang Tự, gặp Kỵ Sĩ, gặp qua Vương lão gia tử của Ba Ngôi, ta mới biết được kỳ thật thế giới này cũng có ánh sáng”
"Có lần ta hỏi hắn, ngươi cố chấp theo đuổi chân tướng như vậy làm gì.
Có khi chả ai quan tâm cả.”

"Kết quả hắn nói, đó là chuyện của hắn."

"Lúc đánh cờ ta đánh lung tung không theo quy luật nhưng hắn cũng không tức giận."

"Ta nói với hắn, người máy nano của Khánh thị có thể trị khỏi tật chân của hắn, kết quả hắn vì bảo đảm độ tin cậy từ tin tức của mình mà cự tuyệt."

"Một người sạch sẽ như thế lại chết trong vòng xoáy dơ bẩn của quyền lực.
Giang Tự chết rồi."

Đúng vậy, trong nội tâm Nhâm Tiểu Túc, Giang Tự là một người cực kỳ sạch sẽ, nụ cười cũng sạch sẽ vô cùng, không tí tạp chất.
Cả đời này đối phương chỉ muốn làm tốt một việc mà thôi.
Thế nhưng thế giới này lại chẳng thể dung một người như vậy.
Vậy những người đã không thể dung một người kia, đều sẽ chết dưới tay hắn.
Nhâm Tiểu Túc giơ tờ giấy trong tay lên, vừa rồi hắn bắt tay với quan quân Vương thị kia, người cuối cùng đã nhét tờ giấy này vào tay hắn.
Nội dung trong đó viết Giang Tự đã bị ám sát vào 2 giờ chiều hôm qua.
Mặt khác, La Lam sẽ tiếp tục hành trình đi đến Lạc thành, nhưng có khả năng hắn sẽ bị người ám sát, cho nên cần Nhâm Tiểu Túc tới Lạc thành một chuyến.
Chuyến này, Nhâm Tiểu Túc nhất định phải đi, hắn muốn tự tay tiễn đưa Giang Tự, còn muốn giết người, giết rất nhiều người.
Hắn nói rõ với P5092:
"Ngươi cùng đại lừa dối dẫn mọi người về Tây Bắc đi."

"Chúng ta đi cùng với ngươi …"
Đại lừa dối cũng đi tới đầu xe:
"Ta và Giang Tự có duyên gặp mặt một lần, loại người như hắn không nên chết như vậy đi."

Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc:
"Ta đi với ngươi."

Kết quả Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
"Không được, các ngươi được thể đi."

Hiện tại chiến lữ số 6 vừa đánh giặc xong, đạn dược đã đã cả, ngay cả một viên đạn cũng không còn.
Sắc mặt đại lừa dối ảm đạm, rõ ràng là nỏ mạnh đã hết đà.
Bờ vai Dương Tiểu Cận sưng vù, cánh tay phải căn bản nâng lên không nổi, người chưa từng trải qua sẽ không hiểu được sức giật cường đại của súng bắn tỉa kinh khủng cỡ nào.
Quý Tử Ngang tuy còn sức nhưng hắn lại mong ngóng được gặp lại vợ con.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc không cần dẫn mọi người đi cùng.
Vì thế hắn nói:
"Các vị, ta cảm thấy chuyến đi tới Lạc thành này sẽ có một trận ác chiến.
Vì thế các ngươi đừng đi cùng rồi trở thành vướng víu của ta.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, cười khổ, e rằng trên đời này cũng chỉ có Thiếu soái là cảm thấy nhóm siêu phàm giả là vướng víu a.
Nhâm Tiểu Túc nói mấy câu này có phần nghiêm trọng nhưng lại thẳng thắn.
Nếu không e rằng họ phải dây dưa cả nửa ngày mới xong, dứt khoát nói khó nghe một chút, cắt đứt suy nghĩ này của mọi người còn hơn.
P5092 nghĩ nghĩ nói:
"Hiện tại tình huống chiến lữ số 6 xác thực không thích hợp để chiến đấu liên tục trên chiến trường ở Lạc thành, vì thế ta đồng ý với quyết định của Thiếu soái, để một mình hắn đi, chúng ta về Tây Bắc."

Dương Tiểu Cận biết Nhâm Tiểu Túc nhất định sẽ không đồng ý nàng đi, cho nên nhẹ nhàng ôm Nhâm Tiểu Túc một chút rồi nói:
"Hết thảy đều phải cẩn thận, ta ở Tây Bắc chờ ngươi."

"Ừ…"
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc gật đầu.
Cuối cùng, tất cả chiến lữ số 6 xuống xe, Nhâm Tiểu Túc khống chế đoàn tàu hơi nước ầm ầm hướng về phía nam.
Khói đen trên đầu xe phóng lên trời, giống như tâm tình tức giận của Nhâm Tiểu Túc.
Trên xe, Nhâm Tiểu Túc móc ra điện thoại vệ tinh ra.
Điện thoại vang hai tiếng thì có người nhận:
"Ta là Vương Thánh Tri."

Nhâm Tiểu Túc đứng trên đầu xe đi thẳng vào vấn đề:
"Giang Tự không phải các ngươi phái người giết đấy chứ?"
Đầu dây bên kia yên tĩnh hồi lâu:
"Ngươi cũng nghĩ là ta sao?"
"Ta nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là sự thật thế nào… "
Nhâm Tiểu Túc kiên định nói.
"Không phải Vương thị…"
Vương Thánh Tri nói.
Nhâm Tiểu Túc trực tiếp cúp điện thoại.
Bất kể là ai, hắn nhất định sẽ bắt được hung thủ phía sau màn.
Nếu tìm không được, hắn sẽ giết sạch mọi kẻ hiềm nghi.
Nhâm Tiểu Túc im lặng nhìn phía trước, trong lòng thầm nghĩ suy nghĩ, đến cùng thế giới này bị làm sao vậy?
Giết người phóng hỏa, chiếm đất đoạt đường.
Thế giới này không nên như vậy, con người không nên như vậy.
Đã từng, dù thế giới này hỗn loạn như thế nào, Nhâm Tiểu Túc đều cảm thấy bản thân đều không quan tâm.
Những tập đoàn đó muốn chém chém giết giết thế nào cũng được.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, ai chết cũng không sao cả, nhưng Giang Tự không thể chết được.
Một người sạch sẽ như vậy, trong lòng có lý tưởng mà thôi, sao có thể bị người dùng thủ đoạn dơ bẩn sát hại chứ.
Loại cảm giác này cứ như ánh đèn le lói thắp sáng đêm tối bỗng bị dập tắt vậy.
Mây đen tập trung ở không trung.
Trên bầu trời màu xám, từng hạt mưa nhỏ rơi xuống.
Nhâm Tiểu Túc im lặng đứng ở đầu tàu, ngồi xếp bằng mặc kệ mưa gió tạt vào người.
Trên hoang dã bao la hùng vĩ, thiếu niên ngồi một mình trên đầu xe, đoàn tàu hơi nước màu đen hướng về phương xa.
Trông vô cùng cô độc.
...
Trong mưa, chiến lữ số 6 nhanh chóng hạ trại, sau đó mọi người trốn trong lều vải nhìn mưa càng lúc càng lớn mưa.
Đại lừa dối cảm khái nói:
"Không biết Tây Bắc có mưa không, mưa ở nơi đó quý giá vô cùng, mùa xuân có mưa thì sau này thu hoạch cũng tốt hơn.
Năm trước nạn hạn hán về sau lại có hồng thủy, rất nhiều địa phương ở Tây Bắc rơi vào tình huống đói kém."

P5092 nhìn về phía đại lừa dối:
"Không phải ngươi là thầy tướng số à, sao không tính ra khi nào trời mưa."

"Khục khục…"
Đại lừa dối nói:
"Những năm nay tay nghề ta thay đổi, chỉ có thể xem ra ai là người thích hợp đại hưng Tây Bắc thôi à."

P5092 từ trong lều vải nhìn ra bên ngoài, mưa rơi trên đỉnh nghiêng nghiêng của lều vải, theo cột đỉnh trượt xuống, hắn đột nhiên nói:
"Thiếu soái nhất định rất thương tâm, rất phẫn nộ a.
Lần đầu tiên ta thấy biểu tình đó của hắn.
Cứ như mạch nước ngầm không ngừng phun trào vậy."

Đại lừa dối cảm khái:
"Dù sao ta biết Trương tư lệnh khẳng định cũng sẽ khổ sở, hắn và Giang Tự là hảo hữu mấy chục năm."

"Ngươi tính xem, lần này Thiếu soái đi Lạc thành có thể bình an quay về hay không …"
Trương Tiểu Mãn nói.
Đại lừa dối xuất thần:
"Đông nam đại hung, sẽ chết rất nhiều người."

Thời điểm này, Trương Tiểu Mãn quay đầu nhìn xung quanh, sau đó kỳ quái nói:
"Ồ, Tiểu Cận cô nương đâu rồi? Các ngươi thấy được Tiểu Cận cô nương ở đâu không?"
"Nàng vừa nói phải đi ra ngoài một chuyến nên rời khỏi đội… "
Vương Uẩn nói:
"Vào 31 phút đồng hồ trước."

Mọi người ngây ngẩn cả người, lúc trước nghe Dương Tiểu Cận nói sẽ đợi Nhâm Tiểu Túc ở Tây Bắc, mọi người còn tưởng Dương Tiểu Cận đi cùng bọn họ.
Kết quả, Dương Tiểu Cận vẫn không thể để Nhâm Tiểu Túc một mình đối mặt với nguy hiểm.
Nàng biết Nhâm Tiểu Túc cho nàng đi nên nàng giả bộ sẽ đi cùng chiến lữ số 6 trước rồi lặng lẽ rời khỏi đội ngũ.
Dương Tiểu Cận từng lìa xa Nhâm Tiểu Túc một lần, sau đó lần nó nàng đã tự nói với mình, nàng sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận