Đệ Nhất Danh Sách

Chương 671: Vật Thí Nghiệm Của Hỏa Chủng

Trước khi Nhâm Tiểu Túc xuất hiện, Tô Lôi vẫn tưởng hôm nay hắn chết là cái chắc.
Chung quy thổ phỉ của gần như cả thị trấn muốn liên hợp lại giết hắn mà.
Nhưng bây giờ không biết làm sao, họ đứng trong sân nghe tiếng kêu rên từ bên ngoài.
Đợi khi họ đi ra, đám thổ phỉ kia chỉ còn là thi thể.
Tô Lôi cẩn thận từng li từng tí nói:
- Hai vị là…
Nhâm Tiểu Túc cười, dò xét nói với Tô Lôi:
- Các ngươi có biết trong trấn này có một siêu phàm giả?
Nói thật, đây cũng là điều Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn.
Hắn không ngờ có một tên thổ phỉ là siêu phàm giả.
Tô Lôi nghe thế sửng sốt một chút:
- Siêu phàm giả? Là tên nào? Hắn ở đâu?
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
- À, không cần lo, hắn chết rồi.
Tô Lôi bó tay, siêu phàm giả dễ chết như vậy hả?
Sao đối phương nói về việc giết siêu phàm giả nhẹ nhõm như thế chứ?
Nhâm Tiểu Túc nhìn Tô Lôi, hiếu kỳ hỏi:
- Ngươi đang làm ăn với người trên Thảo Nguyên?
- Chính là bán hàng hóa từ phía nam cho họ, đổi lấy lông thú mà thôi…
Tô Lôi cẩn thận giải thích:
- Chúng ta không bán hàng cấm, ngài…
- À, không cần giải thích mấy cái này với ta, ta không quan tâm…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Nghe nói ngươi tính tới cứ điểm 178 làm ăn?
- Vâng vâng…
Tô Lôi vội vàng đáp lại:
- Ta muốn tới đó bán lông thú, sau đó mua thêm hàng hóa tới phương bắc bán.
Tô Lôi không dám nói dối tí nào, hắn không chỉ hung ác mà còn là người thông minh.
Nếu thiếu niên trước mắt có thể giết thổ phỉ thì cũng có thể dễ dàng giết hắn.
Đối mặt với những người có thể nắm quyền sinh sát trong tay thế này, đường sống duy nhất có lẽ chính là ăn ngay nói thật.
Nhâm Tiểu Túc nói với Tô Lôi:
- Ngươi đem hàng hóa tới hàng rào 144, tìm trưởng quan Trương Tiểu Mãn của cứ điểm 178, nói chiến hữu của Tiêm Đao Liên kêu ngươi tới tìm hắn.
Sau đó yên tâm làm thương nhân đi, đừng làm thổ phỉ nữa.
- Thật hả?
Tô lôi bị niềm vui đột nhiên tới này làm cho kinh sợ.
Rõ ràng thiếu niên trước mắt có quan hệ không tầm thường với cứ điểm 178.
Nếu hắn có thể nhờ vào đối phương mà kéo được quan hệ với cứ điểm 178 thì chuyện làm ăn này sẽ càng thêm ổn thỏa.
Hơn nữa, hắn tự mình hiểu rõ, kỳ thật trên Thảo Nguyên cũng rất cần vũ khí.
Vị thiếu niên tài trí mưu lược kia cũng cần vũ khí.
Chẳng qua đối phương cảm thấy bây giờ Tô Lôi chưa đủ khả năng để cung cấp mà thôi.
Nếu về sau có thể kéo quan hệ với cứ điểm 178, có phải hắn sẽ được buôn bán vũ khí tới Thảo Nguyên không?
Đây mới là cơ hội kiếm tiền thật sự hắn nhắm tới!
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc đột nhiên nghi ngờ hỏi:
- Đến cùng ngươi kinh doanh với ai trên Thảo Nguyên.
Vì sao đối phương lại muốn buôn bán với người phương nam?
Tô Lôi nói chi tiết:
- Một hôm nọ có dân du mục cưỡi ngựa tới hàng rào, bảo muốn tìm người buôn bán.
Một tháng sau hẹn gặp ở sông Thần Mộc, mang theo hàng hóa để trao đổi.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:
- Cho nên ngươi đã đem hàng hóa tới? Những người khác trên thị trấn không đi cùng à?
- Họ không muốn chạy xa như thế, hơn nữa cũng sợ dân du mục lừa gạt họ…
Tô Lôi giải thích:
- Nếu không ham ăn biếng làm thì đám người kia cũng chẳng luân lạc tới mức làm thổ phỉ.
Vì thế không ai đi cũng là bình thường thôi.
- Vậy vì sao ngươi đi?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
- Vì ta không muốn ở đây cả đời.
Ta nghe nói thương lộ Tây bắc đã khai thông, dù là cứ điểm 178 hay Vương thị đều hoan nghênh mọi người tới buôn bán.
Ta cảm thấy làm thương nhân còn tốt hơn sống uất ức ở đây cả đời….
Tô Lôi giải thích:
- Nam tử hán đại trượng phu…
- Dừng dừng, bớt nói mấy lời hùng hồn gì đó đi…
Nhâm Tiểu Túc tức giận ngắt lời:
- Người buôn bán với các ngươi là đại bộ lạc à? Kể ta nghe chút nào.
Tô Lôi chặn lại:
- Đầu lĩnh là một thiếu niên thần bí, trong tay họ không có súng nhưng khí định thần nhàn.
Căn bản không sợ chúng ta có thể làm được gì.
Trông hắn rất giống một vị vương giả, có điều hành hóa họ muốn có phần kỳ quái…
Vào lúc này, điện thoại trên người Dương Tiểu Cận vang lên âm báo tin nhắn.
Nàng lấy điện thoại ra nhìn, Nhâm Tiểu Túc phát hiện điện thoại của nàng là điện thoại của sát thủ cấp A An Kinh tự.
Bất quá dường như công năng có vẻ nhiều hơn.
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc rất tò mò một việc, trước kia hắn luôn hiếu kỳ, An Kinh tự là một tổ chức sát thủ, sao lại dùng di động làm công cụ liên lạc.
Những thứ khác không nói, An Kinh tự chỉ là một tổ chức sát thủ, sao có thể sở hữu được vệ tinh nhân tạo để kết nối với điện thoại di động chứ?
Cho nên, bây giờ Nhâm Tiểu Túc nghĩ kỹ lại, hắn cảm thấy khả năng cao An Kinh tự và Vương thị đã sớm hợp tác rồi.
Sở dĩ An Kinh tự sử dụng di động làm mạng lưới liên lạc cũng nhờ vào vệ tinh của Vương thị.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc cũng lấy hai cái điện thoại lần lượt là cấp C và cấp B ra.
Nhâm Tiểu Túc phát hiện, điện loại lập tức nhận được tin:
“Công ty Hỏa Chủng có khả năng đang tiến về phía Thảo Nguyên để bắt giữ vật thí nghiệm.
Hiện nay, sát thủ có thể chặn giết Hỏa Chủng đang trên đường làm nhiệm vụ.
Thù lao là…”
Đọc tới đây, Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Tô Lôi:
- Ngươi đem hành hóa tới hàng rào 144, làm theo hướng dẫn của ta sẽ có người của cứ điểm 178 chiếu cố ngươi tiếp.
Đừng nói bán thuốc hay đồ dùng sinh hoạt, những thứ hàng hóa khác cũng không thiếu đâu.
Tô lôi vui vẻ gật đầu:
- Vâng vâng, cảm tạ ngài!
Nói xong, Tô Lôi liền dẫn huynh đệ của mình rời khỏi trấn nhỏ.
Hắn biết Nhâm Tiểu Túc chuẩn bị làm chính sự nên không muốn chậm trễ đối phương.
Đợi đám người Tô Lôi rời đi rồi, một người đàn ông bên cạnh Tô Lôi thừa dịp mọi người không chú ý, khi đi ngang qua người Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói một câu:
- Xin chào Thiếu soái.
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười, nơi này cũng có người của Vương Phong Nguyên cử đến làm gián điệp?
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng nói gì, đợi đám Tô Lôi đi rồi hắn mới quay sang nói với Dương Tiểu Cận:
- Ngươi cũng nhận được tin?
Dương Tiểu Cận gật đầu:
- Đây là điện thoại chuyên dụng của thành viên An Kinh tự, tin nhắn nhận được nói về công ty Hỏa Chủng.
Bất quá tin tức ta nhận được nhiều hơn những điện thoại thông thường khác.
An Kinh tự hoài nghi khả năng cao mục tiêu mà Hỏa Chủng nhắm tới là vật thí nghiệm số 01 kia! Bằng không Hỏa Chủng cũng chẳng huy động ngần ấy nhân lực đi.
Phải biết, lần này Lạc thành gặp chuyện không may cũng chẳng thấy Hỏa Chủng, khả năng cao người của họ đã dồn hết tới Thảo Nguyên rồi.
Đây là chuyện cực kỳ hiếm thấy trong những năm gần đây.
Dương Tiểu Cận đột nhiên phát hiện Nhâm Tiểu Túc ngây người:
- Ngươi làm sao vậy?
Khi nghe tới vật thí nghiệm số 01, Nhâm Tiểu Túc lâm vào trầm tư.

Trước đó không bao lâu khi còn ở hàng rào 74, Nhâm Tiểu Túc từng đoán Nhan Lục Nguyên có thể là vật thí nghiệm số 01 kia.
Chung quy không ai biết xuất thân của thằng bé.
Hơn nữa, vấn đề ở chỗ, thời gian và vị trí Nhan Lục Nguyên xuất hiện cùng thời gian mà vật thí nghiệm bỏ trốn có chút trùng nhau.
Tuy không phải hoàn toàn trùng nhau nhưng khả năng cao vật thí nghiệm bị nhốt đã lâu, không thể phân biệt được thời gian nên mới nhận định nhầm lúc vật thí nghiệm 01 bỏ trốn.
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng từng nghĩ, có khi nào hắn mới là vật thí nghiệm số 01 kia chăng…
Chung quy, ký ức của hắn thiếu hụt nhiều chỗ, mà người trong thị trấn cũng chẳng ai biết hắn tới từ đâu.
Bất quá nếu An Kinh tự nói Hỏa Chủng vây bắc vật thí nghiệm số 01 thì hẳn khả năng sau không phải, dù sao hiện tại hắn vẫn đang rất tốt.
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Sao ngươi lại nhíu mày?
- Ta nghi, người công ty Hỏa Chủng bắt được chính là Lục Nguyên.
Nếu là thế thật thì e rằng phiền toái lớn rồi.
- Lục Nguyên?
Lần này tới phiên Dương Tiểu Cận ngây người:
- Ngươi chắc chứ? Người mà Hỏa Chủng bắt được trên thảo nguyên là Lục Nguyên.
Thằng bé chạy tới đó làm gì?
- Bây giờ ta cũng không rõ lắm tung tích của Lục Nguyên.
Thế nhưng phòng thí nghiệm mà đám vật thí nghiệm kia trốn thoát nằm ở gần thị trấn của chúng ta, là Cảnh Sơn lúc trước…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
- Mấy năm trước ta nhặt được Lục Nguyên trong rừng tuyết.
Thằng bé không nhớ bản thân tới từ đâu, ký ức trống rỗng.
- Chỉ như vậy cũng không thể nói hắn là vật thí nghiệm 01…
Dương Tiểu Cận nói:
- Bất quá ngươi lo lắng cũng đúng.
Hàng rào gần nhất cũng cách hàng rào 113 chừng 200 ki lô mét , một đứa bé không thể nào di chuyển qua ngần ấy khoảng cách để tới bên ngoài thị trấn của ngươi.
Mà Cảnh Sơn lại gần hơn.
- Đúng, đây cũng là lý do ta lo lắng.
Tuy Nhan Lục Nguyên không giống vật thí nghiệm có sức khỏe cường đại nhưng từ nhỏ thằng bé đã khác với người thường…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Hơn nữa, siêu phàm giả bình thường sẽ có tố chất thân thể cực tốt.
Mà Lục Nguyên thì không, ta chưa từng thấy trường hợp nào đặc biệt như thế cả.
Nói tới đây, Nhâm Tiểu Túc thấy Dương Tiểu Cận xoay người đi khỏi trấn nhỏ, hắn kinh ngạc hỏi:
- Ngươi đi đâu đấy?
- Cứu Lục Nguyên…
Dương Tiểu Cận nói như lẽ đương nhiên:
- Công ty Hỏa Chủng đi về phải mất 6 ngày, có thể chặn họ lại trên đường.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Dương Tiểu Cận quyết đoán như thế.
Bây giờ vẫn chưa thể xác nhận người Hỏa Chủng bắt có phải là Lục Nguyên hay không.
Bất quá chuyến này phải đi là cái chắc.
Dù có phải không hắn vẫn muốn xác minh cho rõ.
- Ngươi muốn liên hệ với Tên Côn Đồ à?
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Cái này… đây là lần đầu ta gặp cô cô ngươi, có cần mang quà gặp mặt không? Cô cô ngươi ghét ai, ta có thể giúp nàng giết người đó.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, lần đầu gặp người thân duy nhất của đối tượng nhà mình nhất định phải có lễ vật quý trọng, còn gì quý hơn so với mạng sống chứ…
Kết quả Dương Tiểu Cận lại lắc đầu:
- Không liên hệ, hai người chúng ta là đủ rồi.
Kỳ thật Dương Tiểu Cận vẫn chưa biết nên đối mặt với Dương An Kinh thế này, vì thế không bằng khoan hãy chạm mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận