Đệ Nhất Danh Sách

Chương 832: Phòng Ngừa Chu Đáo

Một chiếc xe vận binh đi vào nơi ở tạm thời.
Lần này thời gian nghỉ ngơi dài hơn những lần trước nhìn, trọn vẹn tới tận bốn tiếng.
Dường như binh sĩ Hỏa Chủng muốn tập kết xong mới lên đường tiếp.
Bấy giờ, trên đường tới phương bắc đã có mấy vạn binh sĩ Hỏa Chủng tập kết.
Nếu đứng từ trên cao nhìn xuống, nơi ở tạm thời rộn vô cùng, đoàn xe trùng điệp không thấy được điểm cuối.
Chỉ có tận mắt nhìn qua mới biết rõ binh sĩ được xây dựng bằng chế độ với đơn vị hàng ngàn hoành tráng thế nào.
Những người này một đường đi tới phía nam, tấn công hàng rào 31, 32, không thể nào đột nhiên bỏ lợi ích sắp tới tay, trở về phương bắc mà không có lý do.
Hơn chục chiếc xe vận binh chở cả trăm nạn dân đậu gần chỗ đám Nhâm Tiểu Túc.
Nếu không có gì bất ngờ, nạn dân sẽ được tập trung lại và di chuyển cùng đường với họ.
Nhâm Tiểu Túc nhìn đám nạn dân có thân phận bất đồng kia, điểm giống nhau duy nhất giữa họ là thần sắc ai cũng mệt mỏi vô cùng.
So sánh ra thì đám người này thảm hơn đám Nhâm Tiểu Túc rất nhiều.
Đừng nói là chăn, ngay cả chỗ ngồi cũng chật chỗ kinh khủng.
Xe vận binh của đám Nhâm Tiểu Túc chỉ chở chừng 10 người, vị trí cực kỳ thoải mái, rộng rãi.
Thế nhưng hơn 50 người cùng chui rút vào một thùng xe thì chỉ có thể co giò lại mà ngồi thôi.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc quay về tìm người phụ trách chiếc xe tải của họ, lặng lẽ đưa cho đối phương một cái đồng hồ:
- Mấy ngày nay ba vị lái xe cực khổ rồi.
Chúng ta không có gì đáng giá, đồng hồ này nhằm cả tạ ba vị.
Ba người lính này không thoải mái như quan quân Hỏa Chủng.
Tiền lương của họ không nhiều, nhận được một chiếc đồng hồ thì vui muốn chết.
Nhâm Tiểu Túc đưa đồng hồ cho đối phương cũng có chủ ý riêng.
Nếu đưa vàng thì không ổn lắm, dù hắn có nhiều vàng nhưng để người khác biết hắn sở hữu thứ này rất dễ khiến người khác nhớ thương.
Họ sẽ nghĩ, liệu trên người hắn còn vàng không? Điều này rất dễ đưa tới tai họa.
Còn dược phẩm thì sao? Cái này thì không thích hợp lắm, tuy Nhâm Tiểu Túc cũng đem theo thuốc và xem nó như một loại tiền tệ, cơ mà hiện tại đã sắp chiến tranh, hắn muốn giữ lại đề phòng a.
Vì thế đồng hồ trở thành sự lựa chọn tốt nhất.
Một là dễ nói chuyện, hai là đối phương cũng dễ đổi thành tiền.
Những điều này là Vương Phú Quý từng nói cho hắn biết, Nhâm Tiểu Túc luôn nhớ trong lòng.
Trước kia khi còn ở Chợ đêm, hắn từng mua hơn 10 cái đồng hồ để chờ dịp này mà dùng.
Ba binh sĩ Hỏa Chủng rất vui, thậm chí còn hào hứng hàn huyên với Nhâm Tiểu Túc vài câu.
Sau khi thời gian nghỉ ngơi kết thúc, mấy nạn dân thấy xe của Nhâm Tiểu Túc trống không lập tức muốn trèo qua, dù sao thì rộn chỗ hơn một chút vẫn tốt.
Kết quả không chờ họ kịp trèo lên đã bị Nhâm Tiểu Túc một cước đạp xuống.
Nam nhân trung niên ngã chổng mông, giận tím mặt hét lên:
- Mày làm cái gì vậy?!
Nhâm Tiểu Túc cười tủm tỉm:
- Đây là xe của ta, ngươi cút.
- Xe của mày?
Phía sau nam nhân trung niên có hơn 10 người nữa, khá là có lực:
- Các ngươi chỉ có 10 người mà muốn chiếm cả chiếc xe, dựa vào đâu?
Người trung niên gào thét thế nào Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng nói năng gì.
Vì thế tên này bắt đầu cáo trạng với binh sĩ Hỏa Chủng, hắn tìm ba người lái xe, ủy khuất nói:
- Các vị trưởng quan, người ngồi trên xe này quá ngang ngược.
Chúng ta chỉ muốn…
Gã nói còn chưa hết câu thì binh sĩ ngồi ở ghế lái lạnh lùng bảo:
- Cút, bằng không ta đánh cho ngươi ói luôn cơm trưa đấy.
Nghe xong, đám nạn dân không khỏi kinh ngạc.
Rõ ràng binh sĩ Hỏa Chủng đang bênh vực đám Nhâm Tiểu Túc.
Tư Mã Cương kinh ngạc nhìn Nhâm Tiểu Túc, trong lòng thầm nghĩ không biết thiếu niên này mua chuộc binh sĩ Hỏa Chủng từ khi nào.
Quá trình đưa đồng hồ Nhâm Tiểu Túc làm rất kín, vì thế cả đám bác sĩ không ai biết cả.
Vương Kinh vẫn còn bệnh, ông uể oải cười nói:
- Tuổi không lớn lắm nhưng chẳng biết ngươi lấy đâu ra nhiều chiêu trò như thế.
Nhâm Tiểu Túc vui cười:
- Đi ra ngoài nhiều phải có nhiều chiêu trò mới sống lâu được.
Này chẳng phải cũng giúp chúng ta có cuộc sống thoải mái hơn à.
Kỳ thật đây cũng là lý do Nhâm Tiểu Túc đưa đồng hồ cho mấy người kia.
Tại nơi đây, muốn thoải mái một chút cần phải có người mắt nhắm mắt mở với ngươi.
Dù ở trong nhà tù cũng thế thôi, cũng có một vài tù nhân đè đầu những tù nhân khác, chỉ là cần phải có một chút sự ủng hộ từ ngục trưởng mà thôi.
Nhâm Tiểu Túc không xem hắn là tù nhân nhưng hắn không cách nào dẫn theo đám Vương Kinh rời đi, cho nên muốn để cho họ có thời gian thoải mái hơn.
Vàng hắn vẫn còn, đồng hồ đưa ra ngoài vẫn mua lại được.
Tuy Nhâm Tiểu Túc tham tài nhưng không phụ thuộc vào tiền tải.
Dù tạm thời bị điều động hắn cũng không có ý khiến bản thân chịu ủy khuất.
Xe vận binh lần nữa khởi động, dám nạn dân đứng bên ngoài nhìn đám Nhâm Tiểu Túc nói cười.
Mà binh lính phụ trách áp giải đám người này thì xuống xe chửi ầm lên:
- Nhanh lên xe cho ta, đừng có đứng đó lầm bà lầm bầm nữa.
Một người đứng bên cạnh nhỏ giọng nói:
- Hẳn tên tiểu tử kia đã hối lộ người của Hỏa Chủng rồi.
Hay chúng ta cũng làm vậy đi?
Người trung niên nọ sửng sốt một chút:
- Đưa cái gì, trên người chúng ta có thứ gì đáng tiền đâu?
- Đồng hồ?
- Ngươi có biết đồng hồ này trị giá bao nhiêu tìm không, sao có thể đưa cho Hỏa Chủng được!
Người trung niên căm giận bất bình leo lên xe, tiếp tục chen chúc cùng mọi người.
Bấy giờ, Vương Kinh nhìn Nhâm Tiểu Túc, hắn phát hiện Nhâm Tiểu Túc cầm theo một tờ báo quay về:
- Ngươi lấy tờ báo này ở đâu? Thuộc tòa soạn nào?
- Tạp chí hi vọng…
Nhâm Tiểu Túc giải trí:
- Ta mượn của quan quân Hỏa Chủng đấy.
Việc này khiến mọi người không khỏi kinh ngạc, chỉ mới vài hôm mà Nhâm Tiểu Túc đã làm quen được với quan quân Hỏa Chủng, còn mượn được báo từ chỗ đối phương nữa!
Muốn chăn cũng có, muốn báo cũng được.
Dường như quan hệ ngày càng gần a.
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
- Hơn nữa về sau ta còn có thể lấy cơm chung một chỗ với binh sĩ Hỏa Chủng.
Đến lúc đó mọi người không cần đi lấy cơm nữa.
Ta sẽ cầm cà mên lấy đồ ăn cho mọi người.
Cà mên tác chiến được làm từ nhôm và có hình chữ nhật, còn có nắp cài, hắn lấy cho mười người hoàn toàn có thể.
Dù sĩ quan kia chỉ cho một mình hắn lấy cơm nhưng đâu nói hắn chỉ được lấy một phần, đúng không?
Vừa nghe Nhâm Tiểu Túc nói xong, mọi người đều vui mừng.
Hơn nữa trong lòng họ cũng thầm nghĩ, dường như không có chuyện gì mà thiếu niên này không giải quyết được.
Dương Tiểu Cận ngồi trong xe ôm đầu gối, cười nhẹ nhìn Nhâm Tiểu Túc nói chuyện với những người khác.
Kỳ thật nàng cũng có lòng hư vinh của con gái.
Bất quá nàng không ham đồ trang sức, cũng không để ý hết thảy những phồn hoa trên đời.
Dương Tiểu Cận chỉ hi vọng những người khác biết được người nàng thích lợi hại cỡ nào, là thiếu niên đặc biệt, độc nhất vô nhị trên thế gian này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận