Đệ Nhất Danh Sách

Chương 771: Tới Hàng Rào


Đội chiến bộ của hàng rào 176 cũng dừng truy kích, các binh sĩ khủng hoảng nhìn lên đỉnh đầu. Chỉ thấy lốc xoáy không ngừng di chuyển tới núi Trác Lộc.
Đột nhiên trời bắt đầu mưa, mưa rơi ngày càng nặng hạ. Bùn cát và đất đá trên núi bất thình lình được nước mưa cọ rửa, dần tạo thành từng dòng suối nhỏ.
Ngay sau đó, dòng suối nhỏ bất ngờ tạo thành lũ, vô số bùn đất chảy xuống dưới chân núi.
Phó Lan Tề hét lớn:
- Chạy lên sườn núi, nhanh lên, không chạy sẽ chết ở đây!
Bấy giờ, trong lòng Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan có chút kinh khủng. Họ có thể tưởng tượng được trận mưa to này có liên quan tới thiếu niên. Đối phương thật sự nắm giữ được sức mạnh của thần linh. Khó trách rất nhiều người trên Thảo Nguyên đều bảo thiếu niên là thần linh chuyển thế!
Trước kia, Phó Lan Tề nửa tin nửa ngờ với sự tồn tại của thần linh. Thế nhưng bây giờ hắn đã tin, tin một trăm phần trăm!
Tám bộ lạc đứng sau lưng Nhan Lục Nguyên nhao nhao xuống ngựa, không ngừng quỳ lạy sau lưng thiếu niên.
Lúc trước Hassan từng thông báo, chủ nhân có lệnh, không cần họ xuất thủ.
Khi ấy mọi người còn chưa hiểu lắm, họ không ra tay thì cứu người kiểu gì? Tới núi Trác Lộc kiểu gì?
Hiện tại họ mới hiểu, thì ra thật sự không cần họ xuất thủ.
Tám bộ lạc đi theo Nhan Lục Nguyên không phải ai cũng là tín đồ của hắn. Trước đó có hơn một nửa nhân số không thờ phụng Nhan Lục Nguyên.
Thế nhưng khi nhìn lốc xoáy và lôi điện trên đỉnh đầu cùng mơ to như trút nước trên Trác Lộc, họ không thể không tin được!
Hình ảnh chiến trường cực kỳ quỷ dị, một bên là đám người chạy thục mạng lên núi, người chạy trốn không kịp liền bị nước lũ cuốn trôi đi.
Một bên là thiếu niên với mấy ngàn người xuống ngựa quỳ lạy, tựa như tín đồ trung thành nhất đang hành lễ với thần linh.
Nhan Lục Nguyên từng nói với Tiểu Ngọc Tỷ, tín đồ thành kính sẽ được tạo ra sau nhiều lần thần tích tái thế.
Nếu là lừa đảo thì sớm muộn cũng có ngày bị vạch trần. Còn với Nhan Lục Nguyên mà nói, Thảo Nguyên chính là sân nhà mà trời ban cho hắn, dân du mục là tín đồ thành kính đang chờ hắn tới thu phục.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Nhan Lục Nguyên quyết định tới Thảo Nguyên.
Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan không ngừng leo lên núi, gặp phải dòng lũ bất ngờ mà chạy xuống núi chỉ có con đường chết. Những điều thường thức này sao họ có thể không hiểu được.
Cho nên số lượng tử vong của hai tộc không nhiều, nhiều nhất vẫn là binh sĩ của hàng rào 176.
Lần này đội chiến bộ của hàng rào 176 cơ hồ là dốc hết lực lượng tới. Bên trong hàng rào cùng lắm chỉ có hai đội trấn thủ mà thôi. Khi lũ bất ngờ xuất hiện, người có nhiều hơn cũng chỉ là vô ích. Đây là sức mạnh to lớn của tự nhiên, đứng trước thiên tai, nhân loại nhỏ bé và vô lực tới cùng cực.
Trận lũ này kéo dài suốt năm giờ, đám người Phó Lan Tề ở trên đứng núi im lặng đội mưa.
Họ nhìn Nhan Lục Nguyên đứng cách đó xa xa. Thiếu niên vẫn đứng dưới chân núi không nhúc nhích, tín đồ phía sau liên tục quỳ lạy suốt năm giờ, cứ thế mãi tới khi binh lính của hàng rào 176 hoàn toàn tan rã mới thôi.
Sau khi mưa ngừng, Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan hai mắt nhìn nhau, cùng ăn ý phân phó với thủ hạ:
- Giết sạch họ. Hiện tại là cơ hội tốt nhất cho chúng ta phản công!
Tuy người Trung Nguyên dưới núi vẫn còn không ít nhưng chỉ có thể xem là kéo dài hơi. Có người trốn phía sau đỉnh núi, có người leo lên cây. Đại bộ phận súng ống đều bị ném tới nơi nào chẳng biết. Ngược lại với họ, trạng thái chiến đấu của Phó Lan Tộc và Hột Cốt Tộc tốt hơn đối phương rất nhiều. Ít nhất họ vẫn giữ đao không buông!
Trận chiến giằng co suốt mười ba giờ, Nhan Lục Nguyên không vội mà phân phó Hassan cho tộc nhân nhóm lửa nấu cơm, chờ trận chiến trên núi chấm dứt.
Có binh sĩ trốn được từ trong núi ra, thế nhưng chờ đợi họ chỉ là súng máy hạng nặng mà thôi.
Binh sĩ của hàng rào 176 làm thế nào cũng không nghĩ thông, vì sao người trong Thảo Nguyên lại có thứ như súng máy hạng nặng thế này.
Hassan đi tới bên cạnh Nhan Lục Nguyên:
- Chủ nhân, bằng không bây giờ chúng ta không mang binh giết tới. Chỉ cần thừa dịp loạn lạc giết chết Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan thì tộc nhân của họ tự nhiên sẽ quy hàng chúng ta.
- Không cần…
Nhan Lục Nguyên cười lắc đầu:
- Ta tin hai người họ không ngốc.
Một đêm trôi qua, tiếng hò hét không ngừng vang vọng trong núi. Mãi tới khi trời sắp sáng thì Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan mới đi ra từ trong núi với khuôn mặt bê bết máu me. Chiến sĩ đi phía sau lưng của họ nay chỉ còn một phần ba.
Nhan Lục Nguyên ngồi trên lưng ngựa cười nói:
- Ồ, nhiều hơn ta nghĩ.
Tuy Nhan Lục Nguyên muốn cứu người nhằm bảo toàn lực lượng Thảo Nguyên nhưng hắn cũng phải khiến binh lực hai người này suy yếu. Như thế mới có thể khiến họ tâm phục khẩu phục, nắm trong tay toàn bộ Thảo Nguyên này.
Cho nên trong cuộc chiến đêm hôm qua, Nhan Lục Nguyên hoàn toàn không sử dụng năng lực của mình, cũng không để đám Hassan lên núi hỗ trợ.
Hiện giờ, người còn sống của Phó Lan Tộc và Hột Cốt Tộc đều là binh sĩ tinh nhuệ. Sau này đánh những trận ác liệt thì chín nghìn người của hai tộc này sẽ là lực lược trung kiên nhất trên Thảo Nguyên.
Chỉ thấy Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan thở hổn hển mà chạy tới trước ngựa Nhan Lục Nguyên. Nhan Lục Nguyên cười nói:
- Thần phục ta, ta dẫn các ngươi tiến vào hàng rào 176. Không chịu thì chết ở chỗ này đi. Linh hồn của các ngươi vẫn có thể chứng kiến được ta làm được những chuyện các ngươi không làm được.
Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan nhìn nhau, đồng thời quỳ lạy Nhan Lục Nguyên. Cánh tay giơ lên, lòng bàn tay hướng lên trên.
Nhan Lục Nguyên cười, xẹt roi trong tay mình qua lòng bàn tay hai người này. Lễ nghi của hai người này có ý nghĩa xin chủ nhân của Thảo Nguyên khoan thứ. Mà Nhan Lục Nguyên xẹt roi qua tay họ cũng để nói chủ nhân của họ đã khoan dung, tội thần có thể tiếp tục theo hắn chinh chiến sa trường.
Phó Lan Tề quỳ trên mặt đất rống to:
- Rốt cục Thảo Nguyên cũng có thần linh chân chính. Từ nay về sau, Phó Lan Tề ta nguyện làm tùy tùng cho ngày, mặc kệ máu chảy đầu rơi.
Hột Cốt Nhan nhẫn nhịn nửa ngày, không biết nên làm thế nào để thể hiện lòng trung thành, cuối cùng chỉ có thể quát lên:
- Hột Cốt Tộc ta cũng vậy!
Từ đây, trên Thảo Nguyên không còn lực lượng gì có thể ngăn cản Nhan Lục Nguyên nữa, hắn đã hoàn toàn thống nhất nơi này.
- Đi….
Nhan Lục Nguyên cười, suy nghĩ rồi nói:
- Phó Lan Tề ngươi có thể nói mấy câu văn vẻ, vậy làm công tác tuyên truyền văn hóa đi. Còn sức đứng lên không, nếu còn thì đi cùng ta, nhìn thử xem đám người Trung Nguyên kia có thật sự cao quý như họ luôn tưởng không.
Nghe tiếng vó ngựa rời đi, hai người Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhan mới đứng dậy. Hassan dắt hai con chiến mã tới cho họ:
- Chủ nhân thưởng cho các ngươi.
Chiến mã của Phó Lan Tề và Hột Cốt Nhân đã chết tại núi Trác Lộc. Lúc này Nhan Lục Nguyên tặng họ chiến mã là để giữ tôn nghiêm cho họ. Nếu không thì những thủ lĩnh bộ lạc khác cưỡi ngựa, chỉ có họ đi theo phía sau sẽ khó lòng ngóc đầu lên được sau khi quay lại Thảo Nguyên.
Thế nhưng Phó Lan Tề nghi ngờ hỏi Hassan:
- Chủ nhân vừa nói muốn tới hàng rào 176? Chỗ đó không thiếu binh sĩ, chúng ta làm sao tiến công vào?
Hassan nhìn hai người kia một cái:
- Ngươi thật sự nghĩ lũ tự nhiên mà rơi xuống cuốn trôi kẻ địch à?
Lời này khiến hai người không cách nào phản bác được. Đúng thế, dù súng ống có lợi hại đi nữa thì làm sao qua được phép thuật của thần linh?
Khi đoàn người tới bên ngoài hàng rào 176, đám người Phó Lan Tề cứ thế trơ mắt nhìn tường thành đột nhiên tan vỡ. Hơn nữa quân trông coi theo tường thành không ngừng ngã xuống!
Bạn cần đăng nhập để bình luận