Đệ Nhất Danh Sách

Chương 1041: Nói Chuyện Phiếm

Chất giống kháng sinh có rất nhiều, tỷ như Penicilin, Tetracycline, Erythromycin như vậy, với điều kiện như Tú Chu Châu căn bản không cách nào chế tạo.
Hoặc nói chính xác nghĩa là, ngươi có thể chế tạo nhưng không có biện pháp chiết xuất.
Lấy Penicilin làm ví dụ, trong dịch nấm mốc có vô số chất gây hại cho cơ thể con người. Nếu chiết xuất không tốt sẽ tạo thành chất độc.
Hơn nữa, nấm mốc không thông qua quá trình chọn lọc giống, sản lượng thật sự rất thấp.
Nhưng Allicin thì khác, chất độc thấp, dễ chiết xuất.
Hồ Thuyết là một gián điệp chuyện về vật lý và hóa học. Nhìn hắn dạy học cho đám nhỏ trong viện phúc lợi ở Lạc thành là biết.
Cho nên sau khi suy nghĩ một hồi, Hồ Thuyết liền chọn "A Li Xin".
Tuy thứ này chủ yếu được dùng trong trang trại ở Trung Nguyên nhưng vẫn có tác dụng trong việc trị cảm sốt.
Đây cũng là số ít tỏi được dùng để chiết suất chất kháng sinh.
Chung quy Tú Chu Châu trước giờ đều dùng thuốc tê chữa bệnh, cũng không ghét bỏ thứ này…
Lý Thần Đàn hỏi rõ cách chiết xuất rồi cúp máy.
Hắn nói với Liên Y:
"Ngươi cũng nghe được đó. Nếu ngươi muốn cứu tộc nhân của mình, hãy phối hợp điều chế thuốc với ta. Sau đó chúng ta lại thảo luận chuyện là áp trại phu nhân..."
Liên Y tỉ mỉ suy nghĩ:
"Có thể vừa làm áp trại phu nhân vừa điều chế thuốc mà. Buổi tối ngủ với ta, ban ngày ngươi làm chuyện của ngươi, không ảnh hưởng gì cả.”
Lý Thần Đàn chấn kinh:
"Ngươi nói có lý như vậy thì ta phản bác kiểu gì!”
Không biết vì sao, khi Lý Thần Đàn đối mặt với Liên Y lại có phần vô lực.
Trước giờ chỉ có hắn làm người khác đau đầu, vì hắn vốn không làm theo lẽ thường, vậy mà bây giờ tới phiên hắn đau đầu rồi.
Nghĩ tới đây... Lý Thần Đàn lại cảm thấy rất thú vị!
Thế nhưng hắn không thể thuận theo, đường đường là Ác Ma Thì Thầm sao có thể xung hỉ cho người khác? !
Lý Thần Đàn chân thành nói:
"Trước giải quyết chuyện người bệnh cái đã!"
Liên Y do dự một chút rồi nói:
"Cũng được.”
Giọng điệu cô nàng có chút không cam lòng nhưng lại nghĩ cho tộc nhân nên tạm thời gác lại ý muốn cá nhân.
Quá trình chế thuốc tương đối đơn giản, Liên Y gọi tộc nhân tới hỗ trợ Lý Thần Đàn. Trước tiên phải thu thập tỏi và rượu.
Bình thường Liên Tộc có rất ít người phải làm việc tay chân. Trên cơ bản những việc này Ngân Thi, Đồng Thi đều đã làm cả rồi. Mỗi ngày mỗi người chỉ cần ủ rượu, tới tối nhóm lửa trại rồi tìm A Hạ, A Rót của mình…
Nói thật, cuộc sống thế này xác thực rất thỏa mãn. Khó trách đám Liên Y không muốn ngoại giới biết được thế ngoại đào nguyên này của.
Rượu tỏi nhanh chóng được chuẩn bị xong.
Lý Thần Đàn chỉ huy tộc nhân Liên Tộc:
"Được rồi... Đầu tiên các ngươi sàng lọc tỏi lại trước. Nhớ kỹ, nát không dùng, bị sâu không dùng!"
Người Liên Tộc hai mặt nhìn nhau, họ thầm nghĩ trong lòng, từ khi nào A Rót của tộc trưởng lại được chỉ huy mọi người rồi?
Địa vị nam nhân trong xã hội ở nơi này cực thấp, cho nên mọi người không nghe lời Lý Thần Đàn mà đưa mắt nhìn về phía Liên Y.
Liên Y suy nghĩ rồi nói:
"Đây là áp trại phu nhân của ta, mấy ngày nữa sử dụng xích cổ với hắn. Các ngươi có thể yên tâm nghe hắn an bài."
Mọi người nghe vậy thì lập tức yên tâm. Ừ, nam nhân này đáng tin.
Địa vị của nam nhân dùng xích cổ khác với nam nhân bình thường. Nhất thời mọi người bắt đầu ngồi xổm xuống đất bốc tỏi, lực chấp hành phi thường mạnh!
Chỉ là trong lòng Lý Thần Đàn có hơi không tốt, hắn đường đường là Ác Ma Thì Thầm lại phải dùng thân phận nam nhân tộc trưởng để sai người khác bóc tỏi!
Bóc tỏi cái quỷ a, hắn rõ ràng vì cứu tộc nhân Liên Tộc mới phải như vậy!
Lý Thần Đàn tức giận nhìn về phía Liên Y:
"Ngươi phải hiểu, ta là vì cứu tộc nhân của ngươi mới phải làm vậy. Đây không phải nghĩa vụ của ta!"
Liên Y nghiêm túc cải chính:
"Tộc nhân của chúng ta."
Lý Thần Đàn:
"... Trâu bò."
Trên phương diện bệnh tâm thần, rốt cục Lý Thần Đàn cũng phải thừa nhận bản thân không phải đỉnh cao, bây giờ hắn đã gặp được một người thật sự đỉnh cao rồi.
Nam nhân Liên Tộc không cần làm việc, cho nên ngồi trước mặt Lý Thần Đàn là một đám tiểu cô nương, đại tỷ, đại thẩm cần cù bóc tỏi, nam nhân vây xem xung quanh.
Thời điểm bóc tỏi, miệng những nữ nhân này không chút nhàn rỗi, họ nhỏ giọng thầm thì:
"A Rót tộc trưởng tìm được trắng trẻo trông rất đẹp mắt, ngay cả tóc cũng trắng phao, không biết thân thể có được khỏe mạnh không.”
"Có thể lắm, chúng ta có nên khuyên nhủ tộc trưởng không, nam nhân thân thể không tốt rất khó ‘lên’ được… "
Lý Thần Đàn nghe được hận không thể hô, các ngươi có thể nói nhỏ chút không? Hả? Ác Ma Thì Thầm không cần mặt mũi sao? !
Còn nữa, tóc trắng này là vì khi còn bé hắn bi thương quá độ mà thành, liên quan gì tới sức khỏe hả!
Còn có bác gái kia, ngươi bóc tỏi thì bóc tỏi đi, bóc tỏi còn ăn vụng hai tép là sao, không thấy cay hả?!
Lý Thần Đàn cảm thấy từ sau khi vào Tú Chu Châu hắn ngày càng dễ tức giận, không thể dừng lại!
Liên Y ở bên cạnh hỏi:
"Bóc hết tỏi rồi làm gì nữa?”
Lý Thần Đàn vô lực nói:
"Đập nát rồi nhào thành bột nhão, hơ khô, nghiền nát thành bột phấn.”
Nói xong, Liên Y dẫn theo tộc nhân đi lấy nồi nhóm lửa.
Đợi các nàng bỏ tỏi vào nồi xong, Lý Thần Đàn nói:
"Cần hong khô tám giờ, phải nhớ kỹ, lửa không được lớn, mỗi tiếng đồng hồ lật một lần."
"Được…"
Liên Y nói xong cũng ngồi xổm bên cạnh nồi canh lửa.
Một đám nữ nhân không có chuyện gì làm ngồi tám chuyện, trông cực kỳ tráng lệ!
Tiếng thảo luận líu ríu vang lên:
"A Rót của tộc trưởng sau khi có xích cổ sẽ có thể khả năng luyện thi đúng không? Trong tộc chúng ta đâu còn Kim Thi nào khác. Lão nhân gia cũng không phải ai sử dụng đều được, không biết nó có nhận người ngoại tộc hay không."
"Hẳn là nhận a, ta nghe A Hoa nói, A Rót của tộc trưởng rất lợi hại, còn có thể chế phục được tộc trưởng nữa."
Lý Thần Đàn nghe đến đó thì thầm nhủ, đám người này vẫn rất hiệu chuyện, tộc trưởng của các ngươi căn bản không phải đối thủ của ta!
Kết quả lập tức có người phản bác:
"Lúc ấy tộc trưởng không có mang theo Kim Thi của nàng, bằng không tiểu bạch kiểm này khẳng định đánh không lại tộc trưởng."
Lý Thần Đàn nghe xong tức tới thiếu chút nữa là lật nồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận