Đệ Nhất Danh Sách

Chương 713: Lý Thần Đàn Cùng Đồng Hành


Lý Thần Đàn không quan tâm những người khác, đi vào giữa một đám sát thủ của An Kinh tự mà chẳng chút lo sợ cho an nguy của mình.
Ngược lại, Tư Ly Nhân thì nhìn chằm chằm mọi người, sợ có người ám toán ktd.
Chu Nghênh Tuyết lườm Lý Thần Đàn:
- Ông chủ ta chỉ nói ngươi là bạn bè bình thường, không phải bạn thân gì cả.
- Thật hả?
Hai mắt Lý Thần Đàn sáng lên:
- Hắn nói ta là bạn của hắn?
Đối với nửa câu sau của Chu Nghênh Tuyết, Lý Thần Đàn chẳng chút để tâm. Dường như chỉ cần câu nói xem hắn là bạn của Nhâm Tiểu Túc đã khiến hắn vui vẻ lắm rồi.
Đám Hương Thảo và sát thủ bên cạnh khó hiểu nhìn Lý Thần Đàn và Chu Nghênh Tuyết.
Kỳ thật Hương Thảo biết Lý Thần Đàn là Ác ma thầm thì thật chứ không phải giả mạo.
Chung quy chẳng ai rảnh rỗi mà giả mạo Ác ma thầm thì cả. Hơn nữa cũng không ai có năng lực đủ để giả mạo đối phương.
Nhưng kỳ quái ở chỗ, Lý Thần Đàn luôn miệng nói bản thân là bạn của ông chut Chu Nghênh Tuyết, mà bộ dáng Chu Nghênh Tuyết trông rất ghét bỏ Lý Thần Đàn.
Cho tới hôm nay, bên ngoài đã truyền nhau nói Lý Thần Đàn trở nên vô cùng đáng sợ, nếu dùng Lý Thần Đàn để dọa mấy đứa nhỏ có khi còn lại hại hơn cả ông kẹ nữa.
Đến cùng ông chủ của của Chu Nghênh Tuyết có tài đức gì có thể khiến người như Lý Thần Đàn vội vàng muốn trở thành bạn?
Hơn nữa, dường như Lý Thần Đàn được đối phương xem lại bạn còn rất vui nữa.
Hết thảy những chuyện này có chút phá vỡ nhận thức của Hương Thảo rồi.
Bản thân Chu Nghênh Tuyết là siêu phàm giả, ông chủ lại là bạn của Lý Thần Đàn…
Hương Thảo cảm thấy bản thân sắp phát điên lên rồi, rốt cục ông chủ của Chu Nghênh Tuyết là ai a.
Vừa rồi khi Chu Nghênh Tuyết nghe tới ba chữ mặt nạ bạc thì lập tức biến sắc. Vì thế mặt nạ bạc trong truyền thuyết chẳng lẽ là ông chủ của Chu Nghênh Tuyết?
Hương Thảo trầm tư, suy nghĩ xem khả năng này cao không. Kết quả, hắn cảm thấy không có khả năng a!
Hương Thảo là sát thủ đỉnh cấp chuyên nhận những mục tiêu cần được giết một cách ngoài ý muốn. Giống như khi hắn giết Khổng Nhũ Đông một cách bất ngờ mà chẳng ai phát hiện được vậy. Người biết quan sát và nắm bắt chi tiết như thế có thể kết luận trong nháy mắt, mặt nạ bạc chính là ông chủ của Chu Nghênh Tuyết!
Không biết vì sao, giờ khắc này Hương Thảo có chút xúc động, rốt cục hắn cũng tìm được dấu vết của mặt nạ bạc rồi…
Từ lúc mới xuất hiện, mặt nạ bạc đã cực kỳ thần bí. Không để lại bất kỳ dấu vết hoặc đầu mối nào, cực kỳ thần bí.
Mọi người luôn muốn biết thân phận thật sự của mặt nạ bạc nhưng vẫn thiếu manh mối mấu chốt.
Hiện tại Hương Thảo cảm thấy bản thân cứ như tiên tri, sớm biết được nhiều chuyện người khác không biết.
Chỉ cần nắm tung tích Chu Nghênh Tuyết, nói không chừng có thể điều tra ra được chân thân của mặt nạ bạc.
Bất quá, hắn nên quan sát Lý Thần Đàn tiếp rồi tính sau.
Hương Thảo nhìn đám người sau lưng Lý Thần Đàn, chỉ thấy ánh mắt mấy người kia dại ra, vẫn đứng ở chỗ cũ. Mọi người đều biết Lý Thần Đàn am hiểu chuyện thôi miên, hắn có thể khống chế người khác qua tiếng vỗ tay trong lúc bất tri bất giác. Có quỷ mới biết hiện tại Lý Thần Đàn có ra tay với họ không.
Trong thời đại Chư thần quật khởi này, sự tồn tại của Lý Thần Đàn đã sớm được xem như bàn thần. Đương nhiên, bán thần nằm trong ngoặc kép. Mọi người công nhận thực lực của hắn không có nghĩa Lý Thần Đàn thật sự là thần linh. Nhưng ai có thể biết hiện tại Lý Thần Đàn đã đạt tới tầm cỡ gì?
Trên thực tế, Hương Thảo nghĩ những chuyện này chỉ là dư thừa, trước mặt hắn đứng không chỉ có một “bán thần” mà là hai…
Bấy giờ, Chu Nghênh Tuyết lên tiếng:
- Ta cũng không biết ông chủ nhà ta ở đâu nữa. Ngươi muốn tìm hắn thì cùng ta đi tới Thánh sơn đi, ta cảm thấy hẳn hắn đang tới đó.
- Đi, chúng ta cùng tới Thánh sơn…
Lý Thần Đàn vui vẻ nói. Hắn vỗ tay một cái, sau lưng lập tức có người mắc lều trại, còn có người nhặt củi khô, quét dọn vệ sinh, nhóm lửa nấu cơm.
Chỉ một cái búng tay, hơn mười người bắt đầu lu bu làm việc chỉ để phục vụ cho Lý Thần Đàn.
Tràng diện này có thể nói là thật sự tráng lệ!
- Tư Ly Nhân, qua đây ngồi đi, ta kêu họ nấu cơm ngươi ăn nè…
Lý Thần Đàn nói.
- Ta muốn ăn khoai nước….
Tư Ly Nhân nhỏ giọng nói.
Chu Nghênh Tuyết thấy bộ dáng khả ái của Tư Ly Nhân thì tâm liền mềm đi mấy phần:
- Chỗ ta có khoai lang biến dị, ăn ngon lắm.
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết móc hai củ khoai lang từ ba lô mình ra.
Những người khác nhìn cảnh tượng vui vẻ hòa thuận thế này thì chẳng biết nói thế nào cho tốt, suy nghĩ của họ thật sự không theo kịp biến hóa này.
Hơn nữa, có Lý Thần Đàn bên cạnh, mọi người thật sự không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ chọc phải tên ác ma trong truyền thuyết này.
Lý Thần Đàn cười nhìn mọi người:
- Đứng đó là gì. Ngồi đi, hôm nay tâm thành ta tốt, có muốn ta biểu diễn ảo thuật cho các ngươi xem không?
- Không cần không cần đâu…
Một đám người nhanh chóng lắc đầu.
Lý Thần Đàn ngạc nhiên nói:
- Các ngươi không thích xem, có phải xem thường Lý Thần Đàn ta không…
- Không phải, không đúng đâu…
Một đám người lần nữa lắc đầu.
Trong mắt người bình thường, mỗi người trong nơi này đều thần bí khó lường. Nhưng đám người này đứng trước mặt Lý Thần Đàn lại chẳng hiểu vì sao có loại kính nể khó hiểu.
Thật sự là tiếng tăm Lý Thần Đàn quá lớn a!
Một số người không phải siêu phàm giả nghe được lời đồn Lý Thần Đàn giết người như ngóe thì trong lòng bị bao phủ một tầng bóng ma, không thể tiêu trừ chỉ với vài câu nói thân thiện.
Chỉ có Hương Thảo là thầm than thở. Hắn vừa cảm thán đội ngũ của hắn thật tốt, kết quả lai nghên đón một siêu phàm giả cấp truyền kỳ như Lý Thần Đàn, đúng là nghiệp chương mà!
Chẳng lẽ hắn phải trơ mắt nhìn Lý Thần Đàn cướp quyền dẫn đội của hắn?
Hương Thảo trấn định một chút, hắn chỉ chỉ một đám người đang bận rộn bên cạnh Lý Thần Đàn:
- Họ bị ngươi khống chế à?
- Đúng vậy…
Lý Thần Đàn cười mỉm, vừa nói vừa móc bộ bài tú lơ khơ ra:
- Bất quá ngươi không cần lo ta sẽ khống chế các ngươi. Khi ta gặp đám người này thì họ đang đánh nhau. Nếu ta không khống chế họ thì họ chết hết rồi. Đợi khi hành trình đi Thánh sơn kết thúc, ta sẽ thả họ đi, đến lúc đó họ còn phải cảm tạ ân cứu mạng của ta nữa, ngươi thấy có đúng không?
Hương Thảo thầm thở dài, logic của Lý Thần Đàn quả nhiên không giống người bình thường, xác thực giống như lời đồn, là một tên điên.
Theo Lý Thần Đàn mà nói, căn bản hắn không muốn khống chế những người này mà đang muốn cứu họ, không để họ chết vì đánh nhau.
Đổi thành là người khác, Hương Thảo đã sớm cười nhạo cái logic này rồi. Nhưng đổi lại thành Lý Thần Đàn, nghe lại có vẻ hợp lý lại vô cùng tự nhiên…
Về sau khi đội ngũ của họ đụng phải Hỏa Chủng, rốt cục có nên đánh hay không đây? Đánh, lỡ mà bị Lý Thần Đàn “cứu” thì sao….
Hương Thảo cũng không biết bản thân có vượt qua được sự khống chế của Lý Thần Đàn không nữa!
Trong lòng Hương Thảo thầm quyết định, nếu vài ngày nữa gặp Hỏa Chủng, hắn sẽ lập tức hô to, Lý Thần Đàn đang ở đây, đừng động thủ.
Lý Thần Đàn đến khiến Hương Thảo cảm thấy hành trình tới Thánh sơn lần này hẳn sẽ có không ít chuyện rắc rối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận