Đệ Nhất Danh Sách

Chương 498: Nhiệm Vụ Mới

Từ khi tới Trung Nguyên, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân như tiến vào một thế giới mới. Nơi này không chỉ có Khánh thị và cứ điểm 178 mà còn có rất nhiều tổ chức cổ quái và kỳ lạ khác, tỷ như Hỏa Chủng, An Kinh tự hay tập đoàn Thanh Hòa…
Đây là một thế giới cực kỳ rộng lớn, khó trách Dương Tiểu Cận từng nói, đợi chuyện ở Tây nam kết thúc nàng sẽ tới Trung Nguyên. Suy nghĩ một chút sẽ biết, lúc trước nàng ấy nguyện ý ở lại nơi chim không ị như Hà Cốc với Nhâm Tiểu Túc, xem như cũng tỏ rõ thái độ rồi.
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Trung Nguyên rất lớn, tám chín phần mười Thanh Hòa chính là lão bản sau màn của khu chợ đêm. Nhâm Tiểu Túc có thể nghĩ tới chuyện này, tất nhiên người khác cũng có thể.
Sở dĩ mọi người không để ý tới chợ đêm, khả năng cao là có quan hệ với thái độ không tranh quyền thế của tập đoàn Thanh Hòa kia. Nếu người ta đã không tính tranh giành Trung Nguyên, với những chuyện có phần khẩn yếu thì nhượng bộ một chút cũng chẳng sao.
- Đi thôi, xem thử ban đêm chợ đêm có bộ dạng gì.
Nhâm Tiểu Túc đứng lên rời đi, Chu Nghênh Tuyết đi theo sau lưng hắn yên lặng bĩu môi. Còn không phải muốn nhìn nơi phồn hoa có bộ dáng thế nào à. Nhất định hắn nghe tới thanh lâu nên đã động tâm. Đúng là nam nhân không có ai là người tốt cả!
Bất quá, Chu Nghênh Tuyết vẫn thành thành thật thật đi theo sau. Ra tới cửa, hai người lại biến thành sát thủ cấp A và phụ tá. Vẻ mặt Chu Nghênh Tuyết muốn bao nhiêu cao ngạo liền có bấy nhiêu cao ngạo…
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm giác được, Chu Nghênh Tuyết sắm vai sếp của hắn… tới nghiện rồi.
Lúc đi ngang qua thanh lâu trong truyền thuyết, một đám mỹ nữ mặc đồng phục mỉm cười đứng trước cửa.
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói;
- Đây là đồng phục gì vậy, sao chưa từng thấy binh sĩ nhà ai mặc qua.
- Nghe nói đây là đồng phục của tiếp viên hàng không trước tai biến.
Chu Nghênh Tuyết giải thích.
Nhâm Tiểu Túc:
- …
Chợ đúng đúng là giúp hắn đại khai nhãn giới. Khó trách mấy tên nhà giàu chịu ở lại đây. Theo lời Chu Nghênh Tuyết mà nói, trong chợ đêm có một khu biệt thự đặc biệt được xây dựng rồi bán với giá trên trời cho đám đại gia kia.
Hơn nữa, xung quanh sơn mạch luôn có thành viên của chợ đêm định kỳ vây quét dã thú, ngay cả rắn cũng chẳng có nữa kìa.
Bất quá, Chu Nghênh Tuyết hiếu kỳ nói:
- Ngươi không vào thanh lâu à? Hơn nữa đêm ngươi ra ngoài chẳng phải vì tới nơi đây à?
- Chỉ muốn tới nhìn thôi…
Nhâm Tiểu Túc kỳ quái nói:
- Vào đó làm gì.
Lúc ấy, Chu Nghênh Tuyết thiếu chút nữa là chấn kinh, thật sự chỉ nhìn ngoài cửa thôi hả?!
Lúc mọi người tới sòng bài, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc ngây ngẩn cả người, hắn và Chu Nghênh Tuyết thấy mấy thành viên Kỵ Sĩ khiêng sinh viên bước ra.
Tên sinh viên kia nặng cũng tầm 100 cân, đối phương lại nhấc hắn trong tay nhẹ nhàng như không.
Chỉ thấy người của Kỵ Sĩ kia vô tình vứt tên sinh viên xuống đất:
- Một mình ra ngoài, vi phạm lệnh cấm. Trở về Lạc Thành, hồ sơ của ngươi sẽ bị khai trừ khỏi trường học.
Sinh viên chật vật đứng lên:
- Ngươi cũng chỉ là bảo vệ của chúng ta mà thôi. Sao có thể đưa ra quyết định quan trọng như vậy?
Thành viên Kỵ Sĩ lạnh lùng nói:
- Ngươi về Lạc Thành rồi sẽ biết ta làm sao có thể đưa ra quyết định.
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng thì thầm:
- Dường như tổ chức Kỵ Sĩ có quyền hành rất lớn ở Thanh Hòa.
- Tất nhiên rồi…
Chu Nghênh Tuyết gật đầu:
- Đấy đều là tín đồ của người sáng lập Thanh Hòa cả. Người đứng đầu hiện tại của tập đoàn Thanh Hòa là Hứa Khác cũng rất tôn trọng họ. Nghe nói, chỉ có những ai thông qua khảo nghiệm nghiêm khắc mới có thể trở thành tín đồ của Kỵ Sĩ.
- Vậy mà tên sinh viên kia còn dám chống đối hắn?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.
- Vì thành viên của Kỵ Sĩ không có chức vụ rõ ràng trong Thanh Hoàn.
Chu Nghênh Tuyết cũng không hiểu quá rõ về kết cấu của tập đoàn này.
- Ta thấy tên sinh viên này là tuổi nhỏ không hiểu chuyện, chắc chắn người nhà của hắn đã nói cho hắn biết về chuyện này rồi. Thế nhưng hắn lại bị lòng hiếu kỳ thúc đẩy, lén lút tới sòng bạc, khi bị bắt thì thẹn quá hóa giận…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Ngươi nhìn đi, bây giờ thằng nhóc này đã không dám nhìn thẳng thành viên Kỵ sĩ nữa. Nói rõ hắn biết địa vị của những người này trong tập đoàn Thành Hòa. Thật đúng là mấy đứa nhỏ sống sung sướng, ăn no rỗi việc mới gây chuyện.
Chu Nghênh Tuyết nhìn Nhâm Tiểu Túc bằng ánh mắt kỳ quái. Chẳng phải tuổi của ngươi và tên sinh viên kia cũng gần bằng nhau đó à, lại còn tuổi nhỏ không hiểu chuyện cơ đấy.
- Ngươi biết chuyện về người sáng lập tập đoàn Thanh Hòa không?
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi. s
- Sau tai biến, rất nhiên tin tức đều bị mất. Chuyện này chỉ có một số ít người trong Thanh Hòa biết mà thôi. Dường như cuộc đời của người sáng lập này cất chứa bí mật gì đó không muốn người khác biết. Tất cả mọi người đều đoán, nếu bí mật này được mở ra, họ sẽ khám phá ra được, lý do vì sao trước tai biến hắn đã là siêu phàm giả rồi…
Chu Nghênh Tuyết nghĩ nghĩ rồi nói:
- Nói thật, ai cũng tò mò về chuyện này cả.
- Người sáng lập tên gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
- Nhậm Hòa.
- Đi thôi, quay về khách sạn.
Nhâm Tiểu Túc xoay người rời đi.
Chu Nghênh Tuyết lẽo đẽo theo sau:
- Tiếp theo chúng ta làm gì?
- Chờ đợi.

Trở lại phòng khách sạn, Chu Nghênh Tuyết yên lặng nằm trên ghế sô pha. Phòng thuê chỉ có một, kết quả nàng chỉ có thể ngủ ngoài này.
Nhâm Tiểu Túc nghênh ngang nằm trên giường, chẳng có một tí khí độ gì của thân sĩ cả.
Chu Nghênh Tuyết ủy khuất tự đắp chăn mỏng cho mình.
Bất quá, giấc ngủ này của Chu Nghênh Tuyết rất yên ổn. Dường như nàng không sợ Nhâm Tiểu Túc sẽ làm gì mình.
Một giấc ngủ tới tận sáng, đột nhiên Chu Nghênh Tuyết bừng tỉnh. Khi nàng nhìn sang bên cạnh thì chẳng biết từ lúc nào, Nhâm Tiểu Túc đã nhấc một cái ghế, ngồi nhìn chằm chằm nào.
Thoáng cái, Chu Nghênh Tuyết đã tỉnh hẳn, nàng dùng chăn bọc toàn thân lại, cẩn thận từng li từng tí mà hỏi:
- Ngươi làm gì thế!?
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh hỏi:
- Nằm mơ hả?
Chu Nghênh Tuyết nhất thời sững sờ:
- Sao ngươi biết… Không đúng, ta không có nằm mơ!
- Vậy lời nói mơ của ngươi là có ý gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
- Ta nói cái gì…
Nhâm Tiểu Túc mặt lạnh như tiền:
- Ngươi nói, đánh chết tên Nhâm Tiểu Túc nhà ngươi…
Chu Nghênh Tuyết sợ tới phát khóc:
- Nói mớ thôi mà, nói mớ không có thật.
Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng so đo với nàng, hắn đứng dậy nói:
- Vệ sinh cá nhân xong rồi đi làm việc tiếp.
Chu Nghênh Tuyết nhanh chóng chui khỏi ổ chăn:
- Làm gì?
- Nhiệm vụ.
Chỉ thấy điện thoại hai người đồng loạt nhận được 1 tin nhắn:
“Nhiệm vụ cấp A, mục tiêu là Chu Hi Long đang ở hàng rào 63. Chủ trương nghiên cứu và phát minh vũ khí hạt nhân, từng chiếm đoạt vợ của cấp dưới. Nghi vấn có siêu phàm giả bảo hộ. Thù lao 1.000.000 đồng. Tổ đội 5 người, cả 5 đều nhận được một lần sử dụng phòng an toàn. Nếu bị truy sát sẽ nhận được sự bảo vệ của tổ chức.”
Nhâm Tiểu Túc cầm di động bỏ vào túi quần. Di động luôn được hắn mang theo bên người, nếu thu vào không gian sẽ không nhận được tin nhắn nữa.
Chỉ là, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, dường như An Kinh tự và Tên Côn Đồ có cùng một mục tiêu hành động. Cả hai đều ôm thái độ thù địch với vũ khí hạt nhân. Chẳng lẽ giữa An Kinh tự và Tên Côn Đồ có liên quan tới nhau. Thế nhưng hắn chưa từng nghe Dương Tiểu Cận nhắc qua a.
Bạn cần đăng nhập để bình luận