Đệ Nhất Danh Sách

Chương 406: Tiến Công Thần Tốc

Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn mấy trăm quả lựu đạn trước mặt mình, nhất thời cũng không biết đây là tốt hay xấu.
Đại đội trưởng Đội 2 Hứa Hải Sâm nói với Trương Tiểu Mãn:
- Ngươi nhớ kĩ, toàn bộ lựu đạn cho ngươi, đổi lại ngươi phải giảm bớt thương vong của 2 đội cho ta. Bằng không dù Tiêm Đao Liên các ngươi có lập công lớn cỡ nào, ta cũng sẽ không từ mọi thứ mà cáo trạng với Tư lệnh.
Cuối cùng, Trương Tiểu Mãn dùng lý do giảm bớt thương vong để đả động Hứa Hải Sâm. Vào trận tập kích đêm qua, Đội 2 đã tử vong hơn 10 người, đó đều là huynh đệ tốt sớm chiều ở chung với họ. Chiến công không quan trọng bằng nhân mạng là nhận thức chung của quan quân tại cứ điểm 178.
Lúc cần họ có thể hi sinh, thế nhưng nếu có lựa chọn tốt hơn, các Đại đội trưởng tuyệt đối ưu tiên bảo vệ tính mạng của các binh sĩ.
- Yên tâm yên tâm…
Trương Tiểu Mãn cười nói:
- Chúng ta đều là huynh đệ vào sinh ra tử, sao có thể làm những chuyện như thế. Mau mau mau, thu hết đám lựu đạn này lại đi Nhâm Tiểu Túc. Đợi trời tối chúng ta tiếp tục tiến về phía trước.
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn Trương Tiểu Mãn cùng hai Đại đội trưởng, bên cạnh có một ít binh sĩ tụ tập hút thuốc nói chuyện phiếm, có người còn cởi giày cho thoải mái. Mùi thuốc lá và hôi chân trộn lẫn tạo ra mùi vị kỳ quái. Dù nói chuyện phiếm thì chủ đề của họ cũng là cầm súng thế nào cho thoải mái.
Trước kia lão Hứa từng nói với Nhâm Tiểu Túc, cứ điểm 178 khác với những hàng rào kia. Khi đó Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ chẳng phải đều là hàng rào thôi mà, hàng rào với hàng rào thì có gì khác biệt?
Nhưng hiện tại, Nhâm Tiểu Túc mới thật sự nhìn thấy sự khác biệt đó.
Nhâm Tiểu Túc vừa thu lựu đạn vào không gian vừa hỏi Trương Tiểu Mãn:
- Ta cảm thấy khi tiến lên cần cẩn thận một chút. Địa hình trấn Thập Xuyên có phần phức tạp, Tông thị lại mới xây thêm vài khu khiến trúc, nói không chừng lại có hậu thủ gì đó. Đến cùng ta cảm thấy lần đánh Thập Xuyên này quá đơn giản rồi.
Đối với Nhâm Tiểu Túc mà nói, những chuyện quá dễ đều khiến hắn cảm thấy bất an.
Trương Tiểu Mãn dở khóc dở cười:
- Đơn giản kiểu gì? Nếu không có khả năng ném bom tinh chuẩn của ngươi, chẳng biết sẽ có bao nhiêu anh em chết nơi này. Ngươi không biết đâu, nguyên bản Chu doanh trưởng dự đoán toàn bộ quân tiên phong sẽ chết tại đây đó.
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
- Nghiêm trọng như thế à? Chỉ một trận phố chiến lại hao tổn hết quân tiên phong?
- Đúng vậy…
Trương Tiểu Mãn thở dài:
- Chỉ có chiếm giữ trấn Thập Xuyên, căn cứ mới không e ngại sự tấn công từ đại pháo tầm xa. Binh sĩ phía sau sẽ yên tâm xây dựng căn cứ, thúc đẩy bước tiếp theo của kế hoạch tác chiến.
Tiêu Tiểu Thần ở bên cạnh bổ sung:
- Bây giờ là thời đại chiến tranh vũ khí nóng. Quân tiên phong chúng ta có tác dụng gì chứ. Giai đoạn trước còn có thể quét dọn chướng ngại, sau đó chỉ có thể xem như lính trinh sát, thẩm thấu điều tra, chắp vá lỗ hổng trên bản đồ. Chiến trường chính diện không phải sân khấu của chúng ta.
- Vậy nhóm chúng ta có khác nào bia đỡ đạn đâu?
Nhâm Tiểu Túc cau mày nói, nghe y như pháo hôi vậy.
Kết quả Trương Tiểu Mãn bác bỏ, hắn nghiêm túc nói:
- Chúng ta không phải pháo hôi. Cứ điểm 178 chưa bao giờ cần pháo hôi để giành chiến thắng. Chỉ là mỗi đội có nhiệm vụ khác nhau, hôm nay chúng ta hi sinh là vì chiến thắng ngày sau. Đây cũng là nguyên nhân ngươi được Tư lệnh đưa tới Tiêm Đao Liên. Chỉ có khi ngươi liều mạng vì người khác, ngươi mới có tư cách để người khác liều mạng vì ngươi.
Nhâm Tiểu Túc im lặng không nói. Tiêu Tiểu Thần hớn hở vỗ vai hắn:
- Tiêm Đao Liên chính là bước đệm của Trương tư lệnh đấy. Nếu chúng ta là pháo hôi, Tư lệnh cũng có thể làm bia đỡ đạn. Cho nên chúng ta không phải pháo hôi.
Giờ khắc này, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc hiểu, cũng chính vì người mang chức vụ Tư lệnh nhiều lần làm gương cho binh sĩ mới khiến cứ điểm 178 có thành tựu như ngày hôm nay.
Cho nên, ban đầu hắn nói muốn tới chỗ nguy hiểm nhất. Trương Cảnh Lâm đã an bài hắn tới Tiêm Đao Liên, cũng là vì ý này?
- Trận này chúng ta đánh để làm gì?
Nhâm Tiểu Túc hỏi.
- Đương nhiên để tiêu diệt Tông thị rồi, một đường đánh tới từ hướng Đông bắc, đánh tới núi Bình Sơn thì thôi.
Trương Tiểu Mãn nói:
- Tông thị nhiều linh cẩu như thế, nếu không diệt trừ hậu hoạn, Tây bắc sẽ không có ngày bình yên.

Vào ban đêm, khi mặt trời xuống núi, Tiêm Đao Liên dẫn đường lần nữa tiến công vào Thập Xuyên.
Dường như vào ban ngày, địch nhân đã nhận được lệnh phải đoạt lại những nơi bị chiếm. Từ trước tới nay, phe tiến công luôn thua thiệt hơn trong phố chiến. Tuyến đường địch nhân lựa chọn đột phá do Đội 2 và 3 đóng giữ.
Vốn dĩ Đại đội trưởng hai đội đã ôm cục tức trong lòng do bị Trương Tiểu Mãn trêu chọc. Kết quả bây giờ kẻ địch tự đưa tới cửa, không hung hăng đánh thì còn làm gì nữa?
Trong lần tiến quân trước, đám Trương Tiểu Mãn không lấy súng máy và đạn dược, vì hiện tại họ đã đem quá nhiều nên không thể đem thêm nổi.
Mà những thứ đó đều rơi vào tay Đội 2 và 3. Tới lần tiến công này, đạn của họ chẳng khác nào mưa đổ đầy trời mà bắn ra ngoài, bắn tức mức có vài bức tường không chịu nổi đã đổ ầm xuống.
Hứa Hải Sâm đứng đằng sau trận địa súng máy không ngừng gào thét.
Quân phòng trú của Thập Xuyên đã xông lên vài đợt nhưng không thể công phá phòng tuyến của hai đội, đành phải lui quân.
Hôm sau, khi chiến đấu kết thúc, Tiêm Đao Liên đã dẫn theo binh sĩ tiến công vào 5 ki lô mét trong thị trấn, mắt thấy chỉ còn một phần nhỏ quân phòng trú của Tông thị dựa vào vài kiến trúc hiểm yếu mà chống chọi.
Trận chiến này khiến binh sĩ trấn giữ Thập Xuyên của Tông thị nghẹn khuất vô cùng. Ban đầu họ tưởng hỏa lực bản thân đủ mạnh, hơn nữa còn là phố chiến, có vô số binh sĩ ẩn nấp bên trong tòa nhà.
Thế nhưng sau hai ngày chiến đấu, họ cảm thấy phòng ngự của mình chẳng khác nào bùn nhão, căn bản không cách nào ngăn cản sự tiến công của cứ điểm 178.
Có lúc họ còn chưa thấy gì thì binh sĩ núp trong tòa nhà đã bị lựu đạn nổ chết!
Trận đánh này đánh quá nghẹn khuất mà!
Dựa theo kế hoạch đã sớm định ra, họ sẽ tiêu diệt sạch quân tiên phong của cứ điểm 178 tạo Thập Xuyên. Kết quả quân tiên phong chỉ cử 3 đại đội tới đã đánh nát phía Tông thị rồi.
Trên thực tế, nếu không phải phố chiến, lực sát thương của lựu đạn không cách nào đem tới hiệu quả lớn như thế.
Mà bây giờ, quân phòng ngự trong từng gian phòng tối om kia đã trở thành bia ngắm cho Nhâm Tiểu Túc.
Tối ngày hôm sau, lúc Trương Tiểu Mãn báo cáo tình hình chiến đấu, Chu Ứng Long nghe xong có phần chết lặng. Lúc trước hắn từng nói với Trương Cảnh Lâm, mong Tư lệnh cho hắn thêm thời gian để đánh Thập Xuyên cho tốt.
Đội thiết giáp phía sau cũng vì vậy mà tạm thời trì hoãn kế hoạch. Kết quả hắn vừa tranh thủ xong thời gian thì Trương Tiểu Mãn ở tiền tuyến đã nói cho hắn biết, nói không chừng ngày mai là đánh xong Thập Xuyên rồi….
Bạn cần đăng nhập để bình luận