Đệ Nhất Danh Sách

Chương 687: Siêu Phàm Giả Kỳ Quái

Để tránh bị Hỏa Chủng phát hiện hành tung. Đường đại lừa dối chỉ là con đường hẻo lánh nhất.
Ban đầu trong đội ngũ còn có người chỉ trích đại lừa dối:
- Đến cùng ngươi có từng tới Thánh sơn chưa.
Sao ta cảm thấy ngươi chả biết đường gì hết?
Kết quả đại lừa dối cười lạnh:
- Ngươi giỏi thì ngươi tự đi đi.
Ta dẫn đường cho các ngươi tới phụ cận Thánh sơn là tốt lắm rồi.
Ngươi còn quản ta đi đường nào? Hơn nữa đây là con đường an toàn nhất, các ngươi đều là cao thủ, còn có một tí siêu phàm giả.
Nếu gặp phải người Hỏa Chủng các ngươi chạy trốn được nhưng ta chạy kiểu gì? Ta cũng không muốn đụng tới họ đâu.
Ban đầu, Trình Vũ cũng cảm thấy đại lừa dối chỉ đường không ổn.
Nhưng khi hắn phát hiện dọc đường đúng là không đụng phải người của Hỏa Chủng mới bắt đầu công nhận người dẫn đường này.
Mà Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận trong mắt Trình Vũ là sát thủ cấp C, chỉ là người bình thường.
Cho nên trong quá trình trèo đèo lội suốt này, hai người họ đều ở cùng một chỗ giả bộ mệt mỏi cùng với đại lừa dối.
Con đường này siêu phàm giả đi còn có phần tốn sức chứ nói gì ba người họ chỉ là “người bình thường”?
Một số người trong đội ngũ nhìn Nhâm Tiểu Túc mật gần chết thì cười thầm trong lòng.
Thậm chí còn có người hi vọng hắn có thể tụt về sau lại càng tốt.
Người hi vọng Nhâm Tiểu Túc tụt lại phía sau nhất chắc chắn là Trình Vũ.
Hắn nhìn bộ dáng Nhâm Tiểu Túc thở hồng hộc phía sau rồi nói;
- Hay hai người trở về đi, nơi này vốn không phải nơi sát thủ cấp C có thể đi.
Các ngươi nhìn sát thủ cấp C khác đi, làm gì có ai tự chạy tới đây tìm chết? Ở đây chỉ có hai người các ngươi là cấp C thôi.
Kết quả thiếu niên hỏi Nhâm Tiểu Túc am hiểu nhất là gì giơ tay lên, cười nói:
- Ta cũng là cấp C.
Trình Vũ:
- ...
Hắn có phần mất hứng nhìn người trẻ tuổi kia một cái.
Chỉ thấy người trẻ tuổi này trèo đèo lội suốt chẳng thở mạnh lấy một cái.
Chắc chắn là siêu phàm giả không thể nghi ngờ.
Siêu phàm giả như ngươi tới tham gia náo nhiệt làm gì? Để hai người này rời đi chẳng phải để tốt cho mọi người thôi hả?
Trình Vũ mặc kệ thiếu niên, tiếp tục khuyên nhủ Nhâm Tiểu Túc:
- Hành trình chỉ vừa bắt đầu, sáu ngày tiếp theo nguy hiểm sẽ ngày càng tăng.
Ngươi đừng cảm thấy ta nói chuyện khó nghe, đây cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi.
Hiện tại ngươi còn có thể miễn cưỡng đi theo đội ngũ nhưng nếu tới Thánh sơn mà ngươi đột nhiên tụt lại phía sau, khi ấy ngươi làm sao sống sót được?
Mắt thấy Nhâm Tiểu Túc bắt đầu trầm tư suy nghĩ, Trình Vũ mừng thầm.
Hắn thật sự chịu đủ dày vò từ giọng hát của Nhâm Tiểu Túc rồi.
Nếu có thể khuyên tên này rời đi, đây quả là việc vui lớn trong chuyến đi lần này.
Sau đó, Nhâm Tiểu Túc bắt đầu hát lên để cám ơn Trình Vũ!
- Có phải ngươi thấy ta nói rất có đạo lý không?
Trình Vũ thành khẩn hỏi:
- Thể lực của ngươi.
Chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc Cảm động nói:
- Ta không sao, thật ra ta cũng là siêu phàm giả.
Trình Vũ có phần sửng sốt:
- Ngươi cũng là siêu phàm giả?
- Ta không chắc lắm…
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:
- Nhưng chỉ cần nghe nhạc thiếu nhi thì thể lực của ta sẽ khôi phục.
Nhâm Tiểu Túc thầm cười lạnh, con hàng này còn muốn khuyên hắn rời đi.
Vậy được, không giả bộ nữa, ta ngả bài đây.
Ta cũng là siêu phàm giả đó nha!
Trình Vũ cạn lời:
- Ngươi tính lừa ai vậy hả? Làm gì có ai rảnh rỗi tới nỗi nghe ngươi hát nhạc thiếu nhi mãi.
Dương Tiểu Cận:
- Dưới cây cầu lớn, một đàn vịt bơi qua, đếm đếm, hai, bốn, sáu, bảy, tám ...
Nhâm Tiểu Túc nhảy lộn nhào mà không thở lấy một hơi, lộc cộc leo thẳng lên núi, bỏ lại Trình Vũ nhìn hắn bối rối chẳng biết làm gì.
Hắn suy nghĩ, khó trách tên này muốn tìm người hợp tác.
Không ngờ đối phương không chỉ nghe nhạc thiếu nhi mà còn phải được người khác hát cho nghe nữa.
Hai người này hợp tác đúng là tuyệt phối!
Chẳng qua Trình Vũ cũng thầm nghĩ, chỉ sợ tên này thật sự là siêu phàm giả.
Trước đó chỉ là giả vờ mà thôi?
Cũng đúng, nào có mất sát thủ cấp C không có chuyện gì tới đây tìm đường chết chứ?
Cho nên xác suất cao Nhâm Tiểu Túc thật sự là siêu phàm giả!
Nhưng làm gì có siêu phàm giả nào như ngươi không.
Siêu phàm giả thì làm siêu phàm giả thôi, hát nhạc thiếu nhi nữa là sao?
Dù ngươi là siêu phàm giả cũng đừng có bất thường như thế chứ!
Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng hỏi Dương Tiểu Cận:
- Ta thế này có khiến ngươi mất mặt lắm không?
Thật ra Nhâm Tiểu Túc cũng cảm thấy có phần muối mặt, rõ ràng hắn là người bình thường nhưng ngày nào cũng phải hát nhạc thiếu nhi.
Thế nhưng nhiệm vụ này không thể không làm, đã làm thì phải làm tới cấp hoàn mỹ.
Nhâm Tiểu Túc cũng quá lo lắng những chuyện khác.
Chủ yếu là sợ ấn tượng của hắn với Dương Tiểu Cận trở nên kém hơn.
Kết quả Dương Tiểu Cận nhếch môi lên:
- Rất đáng yêu.
- Vậy hả?
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ.
Dương Tiểu Cận hỏi:
- Vì cho ta Hắc thương nên ngươi mới phải làm vậy?
- Ừ…
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
- Bảy ngày, đây là việc phải làm sau khi tặng Hắc thương cho ngươi.
- Cám ơn…
Dương Tiểu Cận bỗng nói.
Nàng cảm thấy bây giờ Nhâm Tiểu Túc đã là một siêu phàm giả rất cường đại rồi.
Trước khi hắn tặng Hắc thương cho nàng hẳn cũng biết hậu quả này.
Vậy mà hắn vẫn cho.
Trên đời này, đại đa số tình cảm đều không có bằng chứng.
Tình cảm của người trưởng thành giống như một cuộc giao dịch, không ai sẽ thật sự móc tim móc phổi làm gì vì người khác.
Có người thoải mái, cũng có người kiềm chế.
Thế nhưng Dương Tiểu Cận có cái nhìn của riêng mình.
Trong cái nhìn của nàng, thực ra yêu chính là thoải mái, thích mới cần kiềm chế.
Khi còn là thiếu niên vì không cần kiềm chế, chẳng hiểu đề phòng nên mới muốn làm càn, việc nghĩa chẳng từ nan, cố gắng hết sức.
Mà người trưởng thành lại chẳng tầm thường, nếu yêu thích ai đó mà không chiếm được sẽ rời đi.
Ta tới bên ngươi, ngươi lui một bước, ta rời khỏi.
Loại tình cảm bị kiềm chế này không cách nào biến thành tình yêu được.
Cho nên trong thế giới người trưởng thành không có tình yêu, chỉ có sự khắc chế tình cảm.
Hiện tại Dương Tiểu Cận cảm thấy đối phương vì tặng quà cho nàng mà bỏ xuống lòng tự trọng, giả ngây giả dại thật sự khiến nàng có phần hối hận vì nhận lấy Hắc thương, cũng cảm nhận được tấm lòng của đối phương.
Dương Tiểu Cận nói:
- Về sau ta sẽ hát cho ngươi, ngươi làm gì ta làm đó.
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hát nhạc thiếu nhi cũng chẳng phải chuyện gì quá mất thể diện.
Ban đêm, vào lúc cắm trại, Trình Vũ vô cảm nhìn những người khác dựng lều.
Không biết vì ảnh hưởng của Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận hay sao mà tối nay có người đề nghị tổ chức văn nghệ.
Mắt thấy mọi người trong khu cắm trại mỗi người chuẩn bị biểu diễn tài năng, trợ thủ bên cạnh Trình Vũ cũng có phần rục rịch….
- Ngươi muốn biểu diễn cái gì?
Trình Vũ hỏi trợ thủ.
- Ta sẽ huýt sáo…
- Ngươi mà biểu diễn thì tiền lương tháng này sẽ bị trừ sạch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận