Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 971: Ngọc Chân Chân Quân

Chương 971: Ngọc Chân Chân Quân
Vương Hạo hơi nhíu mày nhìn về phía Lăng Vân chân quân, dù sao cũng là tu sĩ Hóa Thần, nói chuyện có trình độ, muốn lợi ích thì cứ muốn, nói cái gì đền bù! Hơn nữa xem ra, tìm bảo vật bình thường là không đổi được danh ngạch!
Vương Hạo có chút câm nín, sớm biết vậy hắn đã không cho Chu Tước Chân Quân nhiều đồ tốt như vậy, để lại mấy món đổi lấy danh ngạch không phải tốt hơn sao? Vương Hạo nhìn Chu Tước Chân Quân, chỉ thấy hắn bất lực lắc đầu, Chu Tước Chân Quân chỉ là tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ, nếu Tinh Cung không xuất hiện ở biên giới Liễu Châu, có lẽ hắn cũng không có tư cách tham gia chuyện này, có thể giúp Vương Hạo tranh một suất đã không tệ rồi, một cái giá lớn lại thế nào cũng phải bỏ ra!
Quy tắc của Tu Tiên Giới là như thế, Vương Hạo âm thầm thề, đợi ngày sau những cái gọi là danh môn đại phái này cầu tới đầu mình, hắn nhất định phải cho bọn chúng một vố thật đau! Nhưng trước mắt, vẫn là phải cúi đầu, dù sao tài nguyên nằm trong tay người ta! Vương Gia vất vả phát triển đến bây giờ, không thể bỏ lỡ thời đại “Đại Hàng Hải”, nếu không Cao Giai Linh Vật dẫn đầu bị người khác nắm giữ, vậy sẽ bị động, gia tộc tích cóp mấy chục năm Linh Thạch, có thể chỉ đổi được một hai phần Linh Vật, kiểu thiệt thòi này không thể ăn được, một bước tụt lại thì sẽ tụt lại mãi, một khi nuốt phải quả đắng này, Vương Gia đừng hòng trở thành gia tộc đỉnh cấp!
Vương Hạo trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói: “Vậy đi, vãn bối đền bù bằng cách nhường lại cho thế lực kia hai kiện Linh Bảo và một quả Dựng Anh Đan, Lăng Vân tiền bối thấy sao?”
Trước đây Lăng Vân chân quân đã nghe Chu Tước Chân Quân nói qua Vương Hạo có được một ít truyền thừa, cho dù Chu Tước Chân Quân không nói, Vương Gia phát triển nhanh như vậy, hắn cũng đoán được một phần, nghe thấy chỉ có hai kiện Linh Bảo, hơi nhíu mày, mắt lóe lên nhìn Vương Hạo, trầm giọng nói: “Hai kiện Linh Bảo, một phần Kết Anh Linh Vật, cũng là giá trị không thấp, đổi danh ngạch thì đủ, có điều Tinh Vực Truyền Tống Trận khởi động một lần phí tổn không nhỏ, lần này Ngọc Chân đạo hữu cũng tốn rất nhiều công sức để chữa trị đại trận, tiểu hữu còn phải chi thêm một phần thù lao, làm Ngọc Chân đạo hữu vui lòng mới được!”
Ngọc Chân Chân Quân là một Trận pháp Sư Ngũ Giai, tu vi cũng đạt đến Hóa Thần trung kỳ, chỉ Linh Bảo thôi thì không lọt vào mắt xanh của hắn! Nhưng ra mặt đòi hỏi lợi ích rõ ràng như vậy vẫn khiến Vương Hạo không thoải mái! Cũng chỉ vì hắn chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh? Không phải cùng giai với bọn người kia, nên mới phải tốn một cái giá đắt đỏ như vậy sao?
Chỉ là trong lòng không vui thì không vui, Vương Hạo ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản nói: “Chỗ Ngọc Chân tiền bối, vãn bối có lễ hậu khác dâng lên, chắc hẳn lão nhân gia sẽ thích phần lễ vật đó!” Vương Hạo không nói rõ, khiến các vị tu sĩ Hóa Thần hơi nhíu mày, ý tứ như thể phòng bị bọn họ nuốt riêng vậy!
Chu Tước Chân Quân để tránh chuyện đôi co, chủ động nói: “Nếu các vị đạo hữu đồng ý, đồ nhi này của ta cũng bằng lòng trả thù lao, vậy cứ quyết định như vậy đi, chỗ Ngọc Chân đạo hữu, lão phu sẽ tự mình đưa đồ đến!”
Lăng Vân chân quân liếc nhìn Chu Tước Chân Quân, nghĩ một lát rồi thôi, nể mặt hắn, gật đầu nói: “Vậy được, cứ quyết như vậy, nhưng Chu Tước đạo hữu, nếu Ngọc Chân đạo hữu không hài lòng thì cũng không xong!”
“Đó là đương nhiên, nếu lễ vật của Vương Hạo không làm Ngọc Chân đạo hữu hài lòng, lão phu tự có phần bổ sung, lần này Lăng Vân đạo hữu có thể yên tâm rồi chứ?”
Lăng Vân chân quân lúc này mới thôi!
Vì có Tinh Cung, những năm nay trong Chu Tước Thành có thêm vài tòa Truyền Tống Trận lớn, khai thông tứ phương!
Vương Hạo và Chu Tước Chân Quân nhanh chóng thông qua Truyền Tống Trận, đã đến Vũ Châu, nơi ở của Ngọc Chân Chân Quân. So với cái giá cao, Linh Thạch tốn hao cho Truyền Tống Trận cũng không đáng nhắc đến! Lần này Vương Hạo chỉ kiếm được Linh Thạch nhờ huyết vân thôi đã có mấy ức, cưỡi Truyền Tống Trận tốn hao chỉ là số lẻ!
“Văn Hạo, cách làm của mấy vị đạo hữu tuy có hơi thách giá trên trời, nhưng đó cũng là quy tắc mà vi sư cùng bọn họ đồng ý, con tuyệt đối không được vì vậy mà ghi hận.” Vừa ra khỏi Truyền Tống Trận, Chu Tước Chân Quân vừa chờ tin tức từ Ngọc Chân tông, vừa giải thích cho Vương Hạo!
Vương Hạo cười: “Sư phụ, chỉ là chút Linh Vật con cũng không để ý, con quan tâm là, Tinh Vực Truyền Tống Trận có thật sự dùng được không? Đừng để xảy ra sự cố gì, con vẫn rất tiếc mạng!”
Chu Tước Chân Quân xác định gật đầu, nói: “Chắc là không có vấn đề, Ngọc Chân đạo hữu là Trận pháp Sư Ngũ Giai duy nhất của Thiên Lan, nếu hắn không bảo đảm an toàn, e là chúng ta thực sự sẽ bị mắc kẹt ở Thiên Lan, nhưng theo như lời hắn nói, Tinh Vực Truyền Tống Trận có lẽ không mở ra được mấy lần, nên vi sư mới muốn con đi trước, số con vẫn luôn tốt, có lẽ sẽ tìm được vật liệu liên quan, tái tạo một tòa Tinh Vực Truyền Tống Trận mới!”
“Sư phụ nói đùa, vật liệu kiến tạo Tinh Vực Truyền Tống Trận nhiều vô kể, cho dù con tìm được một chút cũng không thể tìm đủ, huống hồ con cũng không có nhiều Linh Thạch để mua sắm đâu ạ?” Vương Hạo không gánh nổi cái vụ này, trực tiếp mở miệng từ chối.
“Kỳ thực ngoài Truyền Tống Trận, giữa các Tinh Vực còn có một phương tiện giao thông khác có thể vượt qua Tinh Hải, thứ vi sư muốn con tìm chính là món này!”
“Cái gì? Còn có cách khác vượt qua Tinh Hải? Là cái gì vậy?” Vương Hạo lập tức hứng thú, vội vàng hỏi.
Chu Tước Chân Quân thấy thái độ Vương Hạo thay đổi, không nhịn được cười, “con nghĩ kĩ xem, chúng ta ở Thiên Lan, ngoài Truyền Tống Trận ra, tu sĩ còn sẽ dùng công cụ giao thông gì!”
“Ý của sư phụ là phi thuyền?” Mắt Vương Hạo sáng lên, nói một cách không chắc chắn!
“Không tệ, chính là phi thuyền, nhưng nên gọi là Tinh Vực phi thuyền, loại thuyền này có kích thước lớn, phẩm giai ít nhất từ Ngũ Giai trở lên, thường không dễ kiếm, nhưng khả năng chở người lại vượt xa Truyền Tống Trận, nếu có được một chiếc, đi lại vận chuyển hàng hóa, lợi ích thì khỏi phải nói rồi chứ?”
Chắc chắn rồi, muốn giàu thì phải xây đường, nhưng chỉ có đường mà không có phương tiện giao thông cũng không được, ai nắm giữ phương tiện giao thông thì sẽ độc chiếm con đường tài lộc này! Độc chiếm tự nhiên là có lợi nhất, sau này Vương Gia phát triển thành gia tộc đứng đầu Thiên Lan cũng không có gì là không thể! Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, một chiếc “Tinh Vực phi thuyền” như vậy giá cả chỉ sợ so với Tinh Vực Truyền Tống Trận chỉ cao chứ không thấp, Vương Hạo muốn có được cũng không hề đơn giản!
Trong lúc hai thầy trò đang nói chuyện, người của Ngọc Chân tông đã trả lời, phái ra một vị tu sĩ Nguyên Anh đích thân dẫn hai người đến động phủ của Ngọc Chân Chân Quân!
Nhờ có Chu Tước Chân Quân vị tu sĩ Hóa Thần đứng ra, Vương Hạo rất thuận lợi gặp được Ngọc Chân Chân Quân!
“Gặp qua Ngọc Chân đạo hữu!”
“Vãn bối Vương Hạo bái kiến Ngọc Chân tiền bối!”
Vương Hạo hành lễ xong, quan sát vị Ngọc Chân Chân Quân nổi tiếng, phát hiện đối phương còn rất trẻ trung, đẹp trai không kém gì hắn, điều này trong số các tu sĩ Hóa Thần là rất hiếm thấy! Vì để thể hiện uy nghiêm của mình, các tu sĩ Hóa Thần thường mang dáng vẻ già dặn, bọn họ đã mấy trăm hơn ngàn tuổi rồi, không nhất thiết phải duy trì một gương mặt trẻ tuổi!
“Là Chu Tước đạo hữu và tiểu hữu Vương, không biết hai vị đến đây có chuyện gì?” Ngọc Chân Chân Quân cũng không khách sáo, trực tiếp hỏi mục đích của họ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận