Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2091: Đại Quân hỗn chiến

Chương 2091: Đại Quân hỗn chiến.
Vương Hạo nghiêm túc, Ngũ Hành từ quang khuếch tán ra, từng đạo tơ từ lực vây khốn mỹ phụ váy đỏ.
Mỹ phụ váy đỏ không thể động đậy, lộ vẻ bối rối.
Vương Hạo lạnh lùng hừ một tiếng, một kiếm chém xuống, như muốn chém đối phương thành hai khúc.
Mỹ phụ váy đỏ phát ra tiếng rít gào thê thảm, lắc mình biến hóa, hóa thành một con cự lang lông đỏ, hình thể to lớn, sau lưng pháp tướng của nàng cùng nhục thân dần dần hòa làm một thể, ra sức kéo một cái, tránh được từ lực trói buộc.
Vương Hạo hét lớn một tiếng, phía sau hư không oanh minh, cự viên pháp tướng hiện ra, đồng thời thân hình không ngừng cao lên, cơ bắp phồng lên, hóa thân một cự viên cao trăm trượng.
Cự viên vung thiết tí, hướng cự lang đỏ hung hăng đập tới.
Cự lang đỏ không cam lòng yếu thế, mở cái miệng to như chậu máu, răng nanh sắc bén làm cho người khắp người phát lạnh.
Chúng rất nhanh lao vào nhau, phát ra từng tiếng gào thét, trong chốc lát, làm khu vực đất rung núi chuyển, bụi mù cuồn cuộn.
Hai vị Luyện Hư đại tu sĩ, lại dùng phương thức đọ sức nguyên thủy nhất mở ra một cuộc vật lộn sinh tử.
Mỹ phụ váy đỏ là người của Thú nhân tộc, lực lượng hơn xa Nhân tộc, so với Luyện Thể tu sĩ Nhân tộc bình thường còn mạnh hơn nhiều, nhưng nàng gặp phải là Vương Hạo, hợp sức khí cùng cường độ thân thể, Vương Hạo chưa từng thua.
Một tiếng cọ xát chói tai, bàn tay lớn của Cự Viên nhanh chóng lướt qua lưng hồng lang, thân lang như sắt thép run lên kịch liệt, trên lưng thêm ba vệt máu.
Hồng lang lộ vẻ sợ hãi, da lông của nàng có lực phòng ngự sánh với thông thiên Linh Bảo, sao từng chịu đòn nặng như thế?
Hai tay Cự Viên rung động, ầm ầm tiếng vang qua đi, vô số quyền ảnh theo hư không rơi xuống, hướng cự lang phủ tới.
Cự lang phát ra tiếng rít, vô số phong nhận đánh tan quyền ảnh.
Nhưng ngay sau đó, Cự Viên liền lách mình tới gần nàng, sức mạnh lại lớn lại nhanh nhẹn, đây quả thực là ác mộng của nàng.
Bên ngoài thân nàng hiện lên một tầng linh quang màu đỏ, nhanh chóng ngưng tụ thành một tầng khôi giáp dày, nhưng mà căn bản không có tác dụng, dưới thiết tí của Cự Viên giáng xuống, áo giáp như tờ giấy.
Cự lang bị bay ra ngoài, nặng nề đập xuống đất, khắp người đầy vết thương, máu không ngừng chảy!
Nàng thậm chí không thể duy trì trạng thái biến thân, trở về hình dáng mỹ phụ váy đỏ, sắc mặt tái nhợt đáng sợ.
Vương Hạo cũng sẽ không có chút thương hại nào với Dị Tộc, hai tay rung động, một đống quyền ảnh đập tới.
Đúng lúc này, nơi xa hiện lên hơi nước mịt mờ, trong nháy mắt tới trước mặt mỹ phụ váy đỏ, một màn nước hình thành, ngay lập tức kết băng, hình thành một bức tường băng dày cộp.
Quyền ảnh đánh vào tường băng, phát ra tiếng nổ rung trời, tường băng vỡ vụn.
Một đạo lam quang lóe lên, một nam tử khôi ngô áo lam xuất hiện trước mặt mỹ phụ váy đỏ, trên mặt cùng cánh tay trần trụi của hắn tràn đầy linh văn màu lam, khí tức cường đại, rõ ràng là một Luyện Hư hậu kỳ đại tu sĩ.
“Người Man, người này là Vương Hạo, thần thông cường đại, đã có nhiều đạo hữu bị hắn độc thủ.”
Nam tu áo lam nhìn Vương Hạo nói, ánh mắt ngưng trọng.
Hai mắt Vương Hạo nheo lại, theo đặc điểm nhận ra, người này hẳn là người Thủy Linh Tộc, nhưng với thanh danh của hắn tại Thánh Địa, Ngũ Hành Linh Tộc lại còn chủ động đến tìm hắn đấu pháp sao?
Chẳng lẽ Doãn Băng Diêu ở trong đó có tác dụng?
Tuy Vương Hạo không hiểu rõ về Doãn Băng Diêu, nhưng cũng có thể đoán, đường đường vu nữ, quả quyết sẽ không cam lòng thần phục hắn, không chừng sẽ ngấm ngầm làm chút tay chân, ví như mê hoặc một vài cường giả Linh Tộc đến gây sự với hắn.
"Hắc hắc, còn có lão phu, Vương đạo hữu làm ra chuyện tốt lớn như vậy, lão phu cũng muốn lãnh giáo chút thần thông của ngươi, mà lại có thể làm Linh Tộc ra bảng giá lớn như vậy!"
Lại một đạo độn quang xuất hiện, một lão giả râu dài hiện ra, người này đeo chín thanh trường kiếm màu xanh, tiên phong đạo cốt, không giống Dị Tộc, ngược lại càng giống kiếm tu Nhân Tộc.
Đại tu sĩ ít khi liên thủ đối địch, tự tin là một lẽ, một mặt khác thì do thần thông Luyện Hư có thể ảnh hưởng một khu vực, liên thủ đối địch thường hay ảnh hưởng lẫn nhau, không phát huy được một cộng một lớn hơn hai hiệu quả, trừ phi là tu luyện bí thuật hợp kích.
Hiển nhiên ba người này đến từ các chủng tộc khác nhau, không thể tu luyện bí thuật hợp kích.
Bọn họ rất cẩn thận, đặc biệt là kiếm tu mới đến, tám phần sức lực đều dùng để phòng thủ, công kích chỉ là quấy rối.
Bọn họ quả thật là nhắm vào phần thưởng của Linh Tộc, nhưng không chắc liệu có thể đánh bại Vương Hạo, mới cẩn thận như vậy.
Sau khi Thánh Địa xảy ra hỗn loạn, cao tầng Linh Tộc tức giận, hận Vương Hạo thấu xương, nhưng Vương Hạo cứ trốn trong thành chữa thương, họ cũng không làm gì được, chỉ có thể tuyên bố treo thưởng.
Đây thật sự không phải do Doãn Băng Diêu thúc đẩy, Thánh Địa tổn thất nặng như vậy, căn bản không cần nàng giúp, liền gây ra sự chú ý của cao tầng Linh Tộc.
Những người dám nhòm ngó treo thưởng đều không phải hạng vô danh, họ cũng rõ chỗ đáng sợ của Vương Hạo, ban đầu bọn họ đã hẹn năm người cùng động thủ, nhưng do phản công của Nhân tộc đã chuẩn bị quá kỹ, ba người kia bị cuốn lấy, dù thêm cả mỹ phụ váy đỏ không hiểu tình hình, bọn họ cũng không có bao nhiêu tự tin.
Do vậy họ định kéo dài thời gian, chờ đợi viện trợ đến.
Tại chiến trường chính, đại quân đã va chạm vào nhau, toàn bộ chiến trường kéo dài ngàn vạn dặm, các tu sĩ Hóa Thần và Nguyên Anh của Nhân tộc phần lớn tốp năm tốp ba, cấu thành chiến trận, Dị Tộc và Hung Thú lộ ra càng hỗn loạn.
Trong chiến trường hỗn loạn như thế, đâu đâu cũng là pháp lực quang mang, tu sĩ Hóa Thần bị cọ trúng một chút cũng mất mạng, bên Nhân tộc có trận pháp giản dị duy trì, Dị Tộc thì toàn bộ dựa vào nhục thân để ngạnh kháng.
Nhưng dù vậy, tại một vài chiến trường cục bộ, Nhân tộc cũng không chiếm ưu thế, thân thể Dị Tộc thật sự quá mạnh mẽ.
Thú nhân tộc, Man tộc sức lớn vô cùng, da cứng như sắt, Cốt tộc đao thương bất nhập, không đánh trúng linh cốt thì căn bản không giết chết được. Mộc Tộc tràn đầy sinh mệnh lực, chỉ cần một kích không chết, nhờ bí pháp, trong nháy mắt sẽ khôi phục như ban đầu, còn có thể trị liệu đồng đội. Linh Tộc thân pháp quỷ mị, chịu đòn Ngũ Hành rất cao…
Dị Tộc đều có đặc điểm riêng, chiếm ưu thế trong các trận đơn đả độc đấu, cũng may Nhân tộc có trận pháp và bảo vật để mượn, nếu không thì cục diện chắc chắn sẽ thiên lệch một bên.
Chiến trường chính, chủ yếu là đấu pháp của các tu sĩ Hóa Thần và Nguyên Anh, quy mô lớn nhất, thương vong cũng thảm trọng nhất, nếu lui quân trễ thì ba phần số quân sẽ chết.
Nhưng họ không thể quyết định thắng bại của chiến tranh, Vương Hạo và các Luyện Hư tu sĩ khác chỉ có thể hơi ảnh hưởng một chút, chân chính quyết định tác dụng là những trận đấu giữa Hợp Thể tu sĩ.
Lý phu nhân giờ phút này đã ở cách đại quân ngoài ngàn vạn dặm, đấu pháp của tu sĩ Hợp Thể có thể dùng hủy thiên diệt địa để hình dung, phạm vi quá lớn, họ dù không để ý tu sĩ cấp thấp chết sống, cũng không thể lộ liễu làm thương tu sĩ cấp thấp.
Lý phu nhân cầm một quyền trượng màu lam, khẽ động một cái, có mấy vạn hỏa cầu lớn màu lam từ trên trời giáng xuống, mang theo nhiệt độ làm rung chuyển cả hư không, mạnh mẽ đánh tới đối diện.
Bên Linh Tộc đến là cường giả Hợp Thể của Hỏa Linh Tộc, được người gọi “Diễm Linh Cơ”, lĩnh ngộ rất sâu về Hỏa Chi pháp tắc.
“Dám đùa với lửa trước mặt bản tọa, múa rìu qua mắt thợ,” Diễm Linh Cơ lạnh lùng hừ một tiếng, hỏa diễm quanh thân bùng lên, tách ra một sợi biến thành hỏa long, trong chớp mắt đã nuốt hơn nửa số hỏa cầu màu lam.
Lý phu nhân không chút hoảng hốt, không ngừng ra tay, điều động Diễm Linh Cơ phòng ngự, vững vàng nắm thế chủ động.
Bạn cần đăng nhập để bình luận