Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2: Kiếp trước kiếp này

Chương 2: Kiếp trước kiếp này
Vương Hạo cuối cùng cũng ấn vào biểu tượng mà hắn gọi là chim cánh cụt nông trường, biểu tượng này nằm ngay giữa màn hình chính, có lẽ do biết đây chỉ là trò chơi nên hắn không hề có mong chờ gì.
Ấn vào thì quả nhiên là hình ảnh nông trường quen thuộc, với năm hàng sáu ô vuông, chỉ có hai ô đầu là đã khai hoang.
"Cái này chắc là sợ mình quá buồn chán nên cho chơi trò chơi giải trí đây mà? Ta muốn tu tiên cơ, đâu phải để giải trí! Cho dù là để giải trí thì cũng phải toàn bộ dùng tiêu hao mới phải chứ!"
Ấn vào túi đồ, phát hiện có hai phần hạt giống được tặng kèm. "Ha ha, coi như ngươi có đổi thành linh mễ thì cũng thế thôi? Chẳng phải vẫn là trò chơi à!"
Vừa miệng lẩm bẩm phàn nàn, tay Vương Hạo lại không ngừng thao tác, gieo hạt, tưới nước, xem xét thời gian thu hoạch.
Trạng thái: Hạt giống, 47 giờ 59 phút nữa sẽ đến giai đoạn nảy mầm.
"Một loại cây mà cần lâu như vậy sao, không phải chỉ hai tiếng thôi ư?"
Ấn vào loại đạo cụ trong túi đồ, Vương Hạo nhớ hình như có tặng phân bón hóa học, hai ngày thời gian thì hắn đợi không nổi, quyết định dùng phân bón để tăng tốc.
"Có rồi, phân bón hóa học bình thường, rút ngắn thời gian một ngày, mỗi giai đoạn chỉ được dùng một lần!"
Bấm chọn, bón phân.
Trạng thái: Hạt giống, 23 giờ 59 phút nữa sẽ đến giai đoạn nảy mầm.
"Không còn cách nào, chỉ có thể đợi thôi," Vương Hạo thở dài một tiếng, đồng thời nghĩ xem tiếp theo phải làm gì, tuy hắn thừa kế ký ức của nguyên chủ nhưng dù sao hắn cũng là người hiện đại, không rành về tu tiên, vẫn nên làm quen một chút, tìm hiểu quy tắc vận hành của thế giới này, luyện tập chút công pháp của bản thân.
Nhưng trước mắt việc quan trọng nhất vẫn là phải tiêu hóa hết ký ức của nguyên chủ.
Tâm niệm Vương Hạo vừa động, ký ức trong đầu liền lật giở như một cuốn sách.
"Thảo nào Vương Diên Chiêu lại tức giận đến thế, tên tiểu tử này thật đúng là kẻ chuyên gây họa!"
Hắn là một đứa con riêng Ngũ Linh căn của Vương gia, cả ngày ở Thanh Ngưu phường này đi khi nam bá nữ, khiến người ta tăng thêm chán ghét, nếu không phải có Vương Diên Chiêu che chở, chỉ sợ sớm đã bị người giết chết.
Ngay mấy ngày trước, tên này thấy một nữ tán tu, mở miệng trêu ghẹo, người ta tuy e ngại thế lực của Vương gia nhưng lại không sợ Vương Hạo, cảnh cáo hắn một phen rồi bỏ đi.
Ai ngờ Vương Hạo này vẫn không chịu từ bỏ ý định.
Không thể nói, nguyên thân tuy tư chất kém, nhưng cũng không ngốc.
Hắn trước tìm hiểu lai lịch của nữ tu kia, biết nàng không có bối cảnh, lại đang túng quẫn, vừa đến Thanh Ngưu Phường tìm chỗ ở muốn an thân, thế là lợi dụng điều này để bày kế.
Hắn để nữ tán tu kia thuê một phòng của mình với giá tương đối rẻ, nàng cũng không hề để ý, rồi nhờ người đứng ra sắp xếp, nữ tu kia không chút nghi ngờ, thật sự bị lừa đến nơi.
Tên này còn trang trí phòng ốc một phen, làm nó giống như phòng tân hôn, đợi nữ tu vừa đến liền đóng cửa, cười đểu rồi nhào tới.
Kết quả a......
Tự nhiên là bị đánh chết rồi, nếu không thì sao Vương Hạo xuyên việt đến được.
"Nhân tài đấy, đúng mẹ nó là nhân tài mà!"
"Theo lý thuyết chiêu này cũng không phải là không được, mấu chốt là quá nóng vội thôi, chỉ cần nàng ở lại, đợi một thời gian, chẳng lẽ lại không thành chuyện sao, phải biết mưa dầm thấm lâu, hơn nữa hai người ở chung một mái nhà, dù gì ngươi cũng là con riêng Vương gia, dáng dấp lại đẹp trai, đối với tán tu vẫn là có chút lực hấp dẫn."
"A phi, giờ là lúc nghĩ đến chuyện này sao?" Vương Hạo nhẹ nhàng vả vào mặt mình một cái, "đều tại tên ngươi cả, làm hư mất cái “thanh niên bốn có” thời đại mới của ta rồi!"
Còn về thân phận con riêng Vương gia của hắn, đây quả thật là một câu chuyện tình cảm bi thảm, hai mươi năm trước, Vương Diên Chiêu xem như là một Luyện Đan sư trọng điểm bồi dưỡng của Vương gia đến Thanh Ngưu phường cửa hàng Vương gia trấn thủ lịch luyện.
Mẹ của hắn là Tần Tú Nhi, một tán tu ở Thanh Ngưu Phường kiếm sống bằng cách săn giết yêu thú, thường mang vật liệu yêu thú và một số linh thảo dược liệu đến bán cho cửa hàng, đồng thời đổi lấy đan dược và phù triện mà mình cần dùng.
Hai người thường xuyên qua lại tiếp xúc, một người tuấn lãng đẹp trai, một người xinh đẹp động lòng người, tự nhiên mà nảy sinh tình cảm.
Vương Diên Chiêu vốn là một đệ tử nòng cốt của Vương gia, có Hỏa Mộc song linh căn, lại là Luyện Đan sư, đã sớm được định là hạt giống Trúc Cơ, gia tộc sao có thể cho phép hắn cưới một tán tu không rõ lai lịch? Hơn nữa chuyện hôn sự của hắn sớm đã định ra, đó là nữ tu sĩ Lý gia thuộc Trúc Cơ Gia tộc khác ở Thanh Ngưu Phường.
Thế là Vương gia liền đánh tan uyên ương, triệu Vương Diên Chiêu về trụ sở gia tộc, cho rằng chuyện tình cảm của người trẻ tuổi chỉ là nhất thời xúc động, một thời gian sau sẽ phai nhạt thôi.
Đáng tiếc, sự tình không đơn giản như vậy, sau khi Vương Diên Chiêu bị gia tộc cấm túc, Tần Tú Nhi phát hiện mình có thai, nhưng nàng giận Vương Diên Chiêu không dám chống lại, không từ mà biệt, cũng không nói chuyện này cho Vương Diên Chiêu và Vương gia, một mình sinh ra Vương Hạo.
Năm Vương Hạo năm tuổi, khi kiểm tra ra hắn là Ngũ Linh căn đã giáng một đòn rất lớn vào Tần Tú Nhi, nhưng nàng không nỡ vứt bỏ con mình, vì muốn Vương Hạo có thể có nhiều tài nguyên tu luyện hơn, nàng càng cố gắng lên núi săn giết yêu thú, hái lượm linh dược.
Nhưng ông trời thật trớ trêu, với tu vi Luyện khí tầng sáu của Tần Tú Nhi, việc đến đoạn Nguyên sơn nguy hiểm đã được định sẵn là sẽ gặp nạn, năm Vương Hạo mười tuổi, đội Liệp Yêu của Tần Tú Nhi đụng phải một yêu thú nhị giai thượng phẩm, suýt nữa toàn đội bị tiêu diệt, chỉ có hai người mang theo Tần Tú Nhi bị thương nặng trở về.
Năm đó Vương Diên Chiêu đã kết hôn với tu sĩ Lý gia, vừa được thả ra, trùng hợp gặp Tần Tú Nhi trọng thương hấp hối, hai người cứ thế cãi vã tiếp, Tần Tú Nhi không kịp chữa trị thì đã qua đời, nhưng trước khi lâm chung Tần Tú Nhi vẫn nói cho Vương Diên Chiêu biết thân phận của Vương Hạo, hy vọng Vương Diên Chiêu có thể mang hắn về Vương gia nhận tổ quy tông.
Vương Diên Chiêu khi biết mình có con trai, coi như không có lời dặn của Tần Tú Nhi, hắn cũng muốn để Vương Hạo nhận tổ quy tông, đáng tiếc Vương Hạo lại không muốn, Vương Hạo từ nhỏ đã sống cùng mẫu thân, nghe được từ phụ thân đều là những lời oán hận của Tần Tú Nhi, sao có thể có ấn tượng tốt về Vương Diên Chiêu chứ?
Đạo lữ của Vương Diên Chiêu là Lý Đức Hi, sớm đã biết chút chuyện giữa Vương Diên Chiêu và Tần Tú Nhi, bất quá chuyện đó Vương gia đã giải quyết, lại vì gia tộc cần, nên thật cũng không hỏi qua chuyện của Tần Tú Nhi, nhưng bỗng nhiên có thêm con trai thì nàng cũng rất không vui.
Vương Gia cũng sẽ không vì một kẻ Ngũ Linh căn phế vật mà làm mới nàng dâu khó chịu.
Vương Diên Chiêu không còn cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục nuôi dưỡng Vương Hạo ở Thanh Ngưu Phường, may là hắn cần trấn thủ cửa hàng luyện đan của Vương gia, cũng có thể thường xuyên chiếu cố hắn.
Còn về phía Lý Đức Hi, nàng cảm thấy Tần Tú Nhi đã chết rồi, mà không cho Vương Diên Chiêu chăm sóc Vương Hạo thì sợ vợ chồng bất hòa, chỉ có thể chấp nhận sự tồn tại của Vương Hạo.
Tiếp đó thì càng đơn giản hơn, Vương Hạo quy kết cái chết của mẹ mình lên đầu Vương Diên Chiêu, chưa từng cho Vương Diên Chiêu sắc mặt tốt, còn những lời dạy bảo thì đều làm ngược lại, mà học giỏi mới là chuyện lạ.
Hiểu rõ hết mọi chuyện, Vương Hạo cũng có chút bất lực.
"Nếu xuyên việt sớm mấy năm thì tốt biết bao, biết đâu có thể lợi dụng sự áy náy của Vương Diên Chiêu mà gia nhập Vương Gia, giờ thì hay rồi, tình cảm của Vương Diên Chiêu đã không còn, việc tán tu gian khổ biết bao nhiêu!"
Vương Hạo tuy chưa từng tu tiên nhưng đọc nhiều tiểu thuyết như vậy, lẽ nào lại không biết rõ nỗi khổ của tán tu sao?
Tán tu vừa không có truyền thừa, vừa không có tài nguyên, cái gì cũng phải dựa vào mạng mình mà đánh cược, có thành tựu được mấy người đâu, nói riêng cái Nam Hải tu chân giới này, tu sĩ Nguyên Anh có hơn mười vị, nhưng không có vị nào là xuất thân tán tu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận