Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2651: Thu phục Dương Hành

Chương 2651: Thu phục Dương Hành
Tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ tự bạo, loại uy lực này đủ để hủy diệt một tòa tinh cầu tu tiên cấp thấp. Diệu thạch tinh so với tinh cầu tu tiên trung bình thì nhỏ hơn nhiều, một khi Thạch Kỳ tự bạo, diệu thạch tinh cũng sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn, hoàn cảnh có khả năng bị thay đổi!
“Ngươi chết được sao?” Vương Hạo lạnh lùng nói, ngón tay khẽ động, liền có vô số Lôi Đình gào thét mà đến! Lôi Đình Hư Không ầm ầm, hóa thành từng đạo lôi quang lao thẳng đến Thạch Kỳ, hai tay Vương Hạo không ngừng bấm niệm pháp quyết, một lực giam cầm cường đại xuất hiện, Thạch Kỳ cơ hồ muốn sụp đổ, hắn lúc này ngay cả tự bạo cũng không làm được!
Vẻ mặt Vương Hạo như thường, bình tĩnh nói: “Dưới Linh Vực, mọi giãy dụa đều là vô ích, cho ta định thân!”
Trong chớp mắt, một đạo chú thuật chấn động lan tràn ra, chú thuật phóng thích trong Linh Vực, gần như trăm phần trăm có thể thành công, chưa kể Vương Hạo còn có lực lượng nguyên từ cùng ngũ sắc thần quang phối hợp! Gần như là trong nháy mắt, Thạch Kỳ đang muốn tự bạo nguyên thần, liền bị khống chế một cách thô bạo!
Vương Hạo bước tới, đi đến bên cạnh Thạch Kỳ, nhẹ nhàng vồ một cái, liền ném hắn vào bên trong Vạn Hồn Phiên, theo từng đạo pháp quyết đánh vào, Thạch Kỳ dần dần mất đi giãy dụa, trở thành một trong các Phó chủ hồn của Vạn Hồn Phiên! Thân thể hắn hiện ra màu xanh đậm, có các đường vân màu bạc tô điểm ở giữa.
Dựa theo ý nghĩ của Vương Hạo khi luyện chế, Vạn Hồn Phiên có ba đại chủ hồn, mười hai Phó chủ hồn, một trăm lẻ tám phân hồn, cùng hơn trăm triệu Hồn nô. Ba đại chủ hồn tốt nhất có tu vi Đại Thừa kỳ, mười hai Phó chủ hồn có tu vi Hợp Thể, phân hồn tu vi Luyện Hư, còn Hồn nô thì không quan trọng, càng nhiều càng tốt. Thạch Kỳ bây giờ cũng chỉ làm Phó chủ hồn mà thôi.
Đương nhiên, lập ra quy tắc thì là vậy, muốn Vạn Hồn Phiên hoàn toàn thành hình, cần âm hồn không phải là một ít, đặc biệt là các âm hồn thực lực cao cường. Ở Minh Hà chi địa, Vương Hạo cũng chỉ đạt được hơn ba mươi vị phân hồn Luyện Hư mà thôi. Dù sao không phải âm hồn nào cũng có tư cách làm phân hồn Vạn Hồn Phiên, cần tuyển chọn trong những âm hồn ưu tú nhất. Bởi vì một khi đã xác định, phân hồn sẽ được Vạn Hồn Phiên bồi bổ, thực lực càng ngày càng mạnh, nếu muốn thay đổi phải bồi dưỡng lại từ đầu, vậy thì sẽ lãng phí tài nguyên lúc trước, được chẳng bù mất.
Vương Hạo nhẹ nhàng giải quyết một vị tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ, trong lòng Dương Hành vô cùng chấn động, càng thêm e sợ Vương Hạo. Hắn bị Thạch Kỳ bắt tới đây, nếu không được làm đẹp thì cũng là vì bản thân tài nghệ không bằng người. Nhất là khi Thạch Kỳ lựa chọn tự bạo, Dương Hành càng thêm sởn da gà, trong khi Vương Hạo từ đầu đến cuối vẻ mặt bình tĩnh, dường như mọi thứ đều trong lòng bàn tay. Hình ảnh tiêu sái ấy làm hắn chấn động sâu sắc, trong lòng không khỏi muốn thần phục!
“Được làm nô bộc của nhân vật như vậy, cũng không tính là làm bẩn thân phận của ta,” Dương Hành hít sâu một hơi! Vương Hạo lúc này đã hoàn thành tế luyện Vạn Hồn Phiên, vung tay thu hồi, liếc nhìn hang đá chỗ sâu, bình tĩnh nói: “Dương Hành, còn không ra?”
Dương Hành không dám thất lễ, cố gắng giãy dụa đứng dậy, dẫn tới đại địa rung chuyển, hắn đi đến trước mặt Vương Hạo, cung kính cúi đầu, “Dương Hành bái kiến chủ nhân!”
“Từ nay về sau, ngươi chính là nô bộc của ta Vương Hạo, nếu có phản bội, hình thần câu diệt,” ánh mắt Vương Hạo hiện ra lôi quang, chiếu vào trong mắt Dương Hành, thân thể Dương Hành lập tức run lên, ánh mắt đó tựa như đao kiếm, trực thấu tâm thần hắn. “Vâng, chủ nhân,” Dương Hành lớn tiếng đáp.
Vương Hạo lấy ra một cái hồ lô, ném cho Dương Hành, bình thản nói: “Dùng máu của ngươi, đổ đầy cái hồ lô này.”
Nếu không phải Dương Hành có thể phân biệt phương vị trong tinh không, Vương Hạo mới không giữ lại hắn, chỉ vì cái bảo vật trọng yếu trong miệng hắn sao? Đối với Huyền Thiên Linh Bảo, Vương Hạo đã không còn quan tâm nhiều như vậy, còn về Tiên Khí, đó là chuyện hư vô mờ mịt, hơn phân nửa là giả, cho dù có thể tìm được, có lẽ cũng vô cùng nguy hiểm. Mà cái ánh mắt Thượng Cổ Cự Nhân kia có thể tìm tòi nghiên cứu một chút, nghĩ cách lấy cho được!
Dứt lời, Vương Hạo liền dậm chân chạy lên trên, động tĩnh vừa rồi đã khiến Thạch Tộc chú ý, hành động cần nhanh chóng, vừa hay hắn lại có thể thu thêm mấy cái Phó chủ hồn.
Dương Hành cầm hồ lô, thở dài một tiếng, hắn không dám cự tuyệt, trước khi lập được công trạng, hắn không có tư cách từ chối, trên người hắn thứ duy nhất có giá trị, cũng chỉ là những huyết dịch này!
Trận chiến dưới địa quật nhìn thì lâu nhưng thực tế chỉ có mấy hơi thở, phần lớn các tu sĩ Thạch Tộc vừa mới cảm nhận được chấn động thì trận chiến đã kết thúc!
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, tại sao lại có chấn động lớn như vậy?” Thạch Bình còn chưa dứt lời, hư không liền một hồi vặn vẹo, thân ảnh của Vương Hạo cùng Lôi Thú theo trong hư không hiện ra, đây là lần đầu Lôi Thú xuất hiện sau khi nhận Vương Hạo làm chủ.
Thực lực của Lôi Thú quá mạnh, nếu ở dương giới, Vương Hạo không dám cho nó lộ diện, nhưng ở đây thì không có gì phải e dè, cho dù gây ra dị tượng thì cũng không bị những đại thế lực kia phát hiện. Nhìn thấy sát khí không chút che giấu của Vương Hạo, cùng con Lôi Thú cường đại, Thạch Bình không khỏi sắc mặt đại biến, con ngươi co rút lại.
“Các hạ là ai, không chào hỏi đã xâm nhập vào Thạch Tộc chúng ta, chẳng phải quá càn rỡ,” Thạch Bình lạnh lùng nói, ngữ khí không mang theo chút cảm xúc.
“Động thủ,” Vương Hạo lười nói nhảm với hắn, thân ảnh nhoáng lên một cái, đột nhiên xuất hiện trước mặt Thạch Bình!
Trong lòng Thạch Bình giật mình, quanh thân toát ra thanh quang, hóa thành một đạo thanh quang phá không mà đi! Đúng lúc này, quanh thân Vương Hạo lôi quang lóe lên, bao trùm cả ngàn dặm, trong ngàn dặm này, tất cả động tác đều không thể trốn thoát khỏi mắt hắn! Tâm niệm hắn vừa động, vô số kiếm khí trống rỗng xuất hiện, lít nha lít nhít!
Sau một hồi tiếng kiếm reo trong trẻo, kiếm khí tung hoành, kiếm khí dày đặc tán loạn trong Linh Vực, trong nháy mắt xuyên thủng thân thể Thạch Bình! Thạch Bình hóa thành những điểm thanh quang, biến mất không thấy, thì ra chỉ là một cái giả thân!
Động tĩnh của trận chiến rất nhanh thu hút sự chú ý của các tu sĩ Thạch Tộc khác, ánh mắt Vương Hạo lạnh lẽo, nhìn về phía Lôi Thú dặn dò: “Ngươi đi đi, một tên cũng không được để sót!”
Lôi Thú khẽ gật đầu, gào thét một tiếng, hướng ngoài thông đạo chạy đi, ngay sau đó liền có những tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lôi Thú có thể sánh ngang với tu sĩ Hợp Thể đại viên mãn, Thạch Kỳ mạnh nhất của Thạch Tộc đã bị Vương Hạo thu vào Vạn Hồn Phiên, còn lại mấy tên tôm tép này, đương nhiên không ai là đối thủ của Lôi Thú!
Nơi xa trên vách đá, thanh quang lóe lên, sắc mặt Vương Hạo lạnh lẽo, pháp quyết biến đổi, tiếng kiếm reo lần nữa nổi lên, vô số kiếm khí bay tán loạn khắp nơi, phát ra một hồi âm thanh xé gió chói tai.
“Muốn chạy, muộn rồi!”
Một khối vách đá nào đó đột nhiên lóe lên một đạo thanh quang, một lượng lớn kiếm khí kích vào bên trên, giống như đánh vào tường đồng vách sắt, một lượng lớn kiếm khí bị tan biến! Nhưng kiếm khí liên miên không dứt, lôi quang lóe lên, liền ảo hóa ra mấy vạn đạo, ngay sau đó, những kiếm khí này ngưng tụ thành một thanh cự kiếm đâm trời, mạnh mẽ chém xuống! Ầm ầm, vách đá bị chẻ làm đôi, một đạo thanh quang lấp lóe, Thạch Bình hiện thân đi ra, sắc mặt hắn tái nhợt, hiển nhiên đã thi triển một loại bí thuật nào đó!
Pháp quyết của Vương Hạo lần nữa thay đổi, những điểm lôi quang hiện ra trong Hư Không, bỗng nhiên hóa thành những quả lôi cầu dày đặc, đánh về phía Thạch Bình.
Thạch Bình không khỏi cười khổ, “đạo hữu rốt cuộc là vì cái gì, chúng ta có chuyện gì cứ từ từ thương lượng, nếu cần một ít tài nguyên, Thạch mỗ có thể dâng lên một ít, tạm coi như kết giao bạn bè!”
Giữ được Thanh Sơn thì không sợ không có củi đốt, Thạch Bình thân là tộc trưởng, tất nhiên biết Thạch Tộc ở trong các tộc của Linh giới bị xem như tương đối yếu ớt, Diệu Thạch Tinh lại hẻo lánh, nhưng cũng không có nghĩa là không có ai đến, có điều trước kia những cường giả đến không có ai bá đạo như Vương Hạo, phần lớn chỉ cướp bóc một phen rồi rời đi, đâu giống như Vương Hạo không nói một lời liền động thủ!
Vương Hạo không chút lay động, tiếp tục thúc giục lôi cầu!
Thanh quang bên ngoài thân Thạch Bình tỏa ra mạnh mẽ, thân thể nhoáng một cái, đột nhiên hóa thành mấy trăm thân ảnh, xuất hiện ở các vị trí khác nhau! Lôi cầu chuyển hướng, trong nháy mắt nuốt chửng hơn một trăm thân ảnh!
Bạn cần đăng nhập để bình luận