Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 147: Chém giết ma tu

Chương 147: Chém giết ma tu
“Lý tiền bối đi ngăn tên ma tu già kia, còn lại hai tên để ta đối phó!” Vương Hạo hô lớn, nói xong liền vung kiếm chém về phía Tằng Cường: “Chịu chết đi!”
Đồng thời thả Tiểu Bạch và Nha Nha ra, để chúng cuốn lấy bốn tên sát thi, Nha Nha là một Linh Thú nhị giai trung phẩm, còn có thể phóng sét, đối phó sát thi do ma tu luyện chế quá dễ dàng, thân hình Tiểu Bạch cũng nhanh nhẹn, nghe Vương Hạo nhắc nhở cũng không để sát thi lại gần, không cần Vương Hạo lo cho sự an toàn của chúng.
Tằng Cường thấy hai người còn dám ở lại, đồng thời dám lấy mạng của hắn, tức giận vô cùng, lập tức lấy ma khí ra, cùng Vương Hạo giao chiến một trận.
“Căn bản không coi chúng ta ra gì, đáng ghét, giết!”
Nữ ma tu áo đen cũng lao tới, Vương Hạo phát hiện người này rất cổ quái, dù làn da trắng nõn mềm mại, giống nữ nhân nhưng yết hầu lại có hầu kết, ngực thì bằng phẳng, có lẽ là một nhân yêu.
Điều này làm hắn cảm thấy buồn nôn, suýt nữa phân tâm.
Nữ ma tu áo đen thấy Vương Hạo nhìn chằm chằm, trong mắt còn lộ vẻ ghê tởm, liền nổi giận, vung tay phóng ra một đạo huyết quang. Vương Hạo không dám khinh thường, liên tục dùng tử mẫu thanh quang kiếm chém ra hai đạo kiếm mang mới khó khăn lắm ngăn được.
“Cũng có chút thực lực đấy chứ!” Vương Hạo không khỏi xem trọng nhân yêu này hơn, thầm nghĩ chẳng lẽ nhân yêu có thực lực tăng thêm à?
Nghĩ thì nghĩ, hôm nay Vương Hạo nhất định phải chém bọn chúng.
Lập tức tế ra Thổ Hồn Ấn đánh về phía Tằng Cường, lúc này Tằng Cường đang pháp lực trống rỗng, nhưng thấy nguy hiểm trước mắt, liền cắn răng tế ra một cây ma phiên màu đen, ma phiên ba tấc trong nháy mắt lớn lên, hóa thành một cây ma phiên cao ba trượng, phía trên sương đen dày đặc, chậm rãi bay ra ba cái đầu ma màu đen.
Ba đầu ma do sương đen biến thành vừa xuất hiện liền gào thét thảm thiết, ma âm rót vào tai, dù cho thần thức của Vương Hạo có mạnh mẽ, cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, điều khiển Thổ Hồn Ấn cũng bị phân tâm, bị Tằng Cường dễ dàng phòng thủ.
Từ khi xuất đạo đến giờ, Vương Hạo ở trong cùng cấp bậc chưa gặp đối thủ, hôm nay hai người này vậy mà có thể cùng hắn đấu qua mấy chiêu, điều này làm hắn dâng lên lòng hiếu thắng, đồng thời cũng muốn thử xem, nếu không sử dụng Tật Thần Chùy thì có thể đánh bại được đối thủ không.
Vương Hạo kích hoạt định hồn ngọc, lập tức cảm thấy ma âm trong đầu yếu bớt, trước đây hắn luôn cảm thấy thần thức mình mạnh mẽ, nên không thường xuyên đeo định hồn ngọc, không ngờ hôm nay liền bị thiệt.
Trở tay vung ra ba đóa hỏa liên, trong nháy mắt đánh trúng ba đầu ma.
Hồng Liên Chân Hỏa nổi tiếng không gì không cháy được, là chí dương chi hỏa, cực kỳ khắc chế ma tu.
Ba đầu ma kia dù có thực lực Trúc Cơ, cũng bị Hồng Liên Chân Hỏa thiêu đốt, trong nháy mắt cháy thành một quả cầu lửa, kêu rên thảm thiết, một lúc liền bị đốt thành tro bụi, ngay cả ma phiên có liên quan cũng bị tổn thương.
Tằng Cường dùng thời gian dài tế luyện ma phiên, thần thức và ma phiên liên kết, mà ba đầu ma kia thì tương đương Khí Linh, Khí Linh bị diệt, trong nháy mắt Tằng Cường cảm thấy não hải đau nhói, phản ứng chậm lại mấy phần.
Tu sĩ đấu pháp giành nhau từng giây, dù sơ sẩy một chút thôi, cũng có thể bỏ mạng.
Chiến đấu lâu như vậy, Vương Hạo đâu bỏ qua cơ hội quan trọng này, lập tức hai tay vung kiếm, điểm ảnh thuật và mây trôi kiếm pháp cùng lúc phát động, trong nháy mắt ba thân ảnh Vương Hạo điều khiển ngàn vạn phi kiếm, phân biệt lao về phía nhân yêu và Tằng Cường.
Nhân yêu không dám chậm trễ, liền từ bỏ ý định giúp Tằng Cường, thấy tốc độ bay của mình không thoát được, liền một thân ma khí đại thịnh, bao bọc lấy mình không chút sơ hở, nhưng khi các loại kiếm ảnh kia tới trước mặt, liền biến mất, không hề có nửa điểm uy lực.
“Giả sao?” Nhân yêu mở to mắt nhìn, không thể tin được.
“A!” Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết nữa truyền đến, nhân yêu ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Vương Hạo mang theo ngàn vạn kiếm ảnh trực tiếp xuyên qua cơ thể của Tằng Cường, trực tiếp chém Tằng Cường thành một màn mưa máu.
Thực ra, thân ảnh kia cũng là giả, Vương Hạo sẽ không để cho máu của ma tu dính vào người mình, lỡ đâu có gì nguy hiểm, bất quá kiếm ảnh là thật, đó là kết hợp giữa Linh Vật Huyễn Mộc Điểm Ảnh thuật cùng Mây Trôi Kiếm Pháp của hắn, có thể là chân kiếm thật, cũng có thể là kiếm giả, hoặc là kiếm giả nhưng có lực công phá.
Tử mẫu thanh quang kiếm mang theo túi trữ vật của Tằng Cường bay ra, nhân yêu kia đang muốn ngăn cản, thì khựng lại bước chân, có linh cảm quay đầu, vừa vặn thấy Vương Hạo đang đứng phía sau nàng, như cười như không nhìn nàng, lập tức kinh hãi, liên tiếp lùi lại, nhưng Vương Hạo làm sao cho nàng cơ hội.
Dưới chân linh quang lóe lên, trong nháy mắt rút ngắn khoảng cách, một thanh tiểu kiếm xuất hiện trong tay hắn, nhẹ nhàng lướt qua yết hầu của nhân yêu.
Nhân yêu ôm lấy yết hầu giãy giụa một lúc, bịch một tiếng ngã xuống biển rộng.
Thì ra chém giết Tằng Cường chỉ là kiếm mẹ, mà kiếm con luôn ở trong tay Vương Hạo, chỉ chờ nhân yêu phân tâm một khắc.
Sợ ma đạo tu sĩ có quỷ dị phục sinh thủ đoạn gì đó, Vương Hạo vớt thi thể của nàng ta lên, thu hồi túi trữ vật, hai tay vung lên, một đóa hỏa liên xông ra, biến thi thể nhân yêu ma tu thành tro bụi, về phần Tằng Cường đã thành một đống thịt nát, Vương Hạo muốn đốt cũng không có gì mà gom lại, chỉ có thể thôi vậy!
Vương Hạo nhìn về phía đảo nhỏ, phát hiện Nha Nha và Tiểu Bạch đã giải quyết hai tên sát thi, đang giao chiến với hai tên còn lại, thấy Tiểu Bạch phóng ra một đạo bạch quang đóng băng một tên sát thi, lôi điện công kích của Nha Nha trong nháy mắt liền tới, đánh tan sát thi, không có cơ hội tự bạo.
Nếu là linh thú khác đối phó sát thi thì không dễ dàng như vậy, riêng Nha Nha và Tiểu Bạch đơn độc đối kháng cũng không hề dễ dàng, Tiểu Bạch có thể đóng băng sát thi, nhưng chỉ được một lúc, đợi sát thi thoát ra nó vẫn không có biện pháp gì, thực lực Nha Nha mạnh hơn chút, công kích lôi điện gây sát thương lớn với sát thi, nhưng cũng không thể giết trong nháy mắt, chỉ có hai đứa phối hợp lẫn nhau, mới có hiệu quả này.
Vương Hạo nhìn sang chỗ Lý Diệu Tổ và lão niên ma tu giao chiến, hai người đang ngươi tới ta đi chiến đấu gay cấn, liền cất tiếng nói: “Lý tiền bối, có cần ta ra tay không?”
Vừa rồi Lý Diệu Tổ thấy Vương Hạo chém giết hai người kia như thái rau, trong lòng kinh hãi, cảm thấy mình dù đã dùng hết toàn lực cũng không thể làm được như thế, càng khẳng định Vương Hạo không hề tầm thường, sau này Kết Đan chưa chắc không có hi vọng, cũng may mối quan hệ giữa Lý vương hai nhà khá tốt, Đức Dung và Vương Hạo quan hệ cũng không tệ, trong lòng hạ quyết tâm phải duy trì quan hệ với Vương Hạo, bởi vậy liền không thể bị hắn coi thường, thế là nói: “Tiểu hữu cứ đứng xem là được, lão phu vẫn có thể đánh bại tên này!”
Nói xong liền lấy ra một lá cờ nhỏ màu xanh, trên lá cờ vẽ một con hùng sư màu vàng, lá cờ nhỏ đón gió lớn lên, Lý Diệu Tổ phóng ra một đạo linh quang, hùng sư màu vàng trên đó sống dậy, xông ra khỏi lá cờ, hùng sư màu vàng gầm lên một tiếng dài, phát ra đạo đạo hoàng quang cuốn lấy ma tu.
Cùng lúc đó, Lý Diệu Tổ phóng ra một đạo kim quang chói lòa, một lá phù triện, phù triện linh quang lóe lên hóa thành một đạo kim kiếm, bắn về phía lão niên ma tu.
Linh Phù thuộc tính chí dương cực kì khắc chế ma tu, lão niên ma tu hú lên quái dị, phóng ra một đạo vòng bảo hộ màu huyết hồng, kim quang đánh vào vòng bảo hộ màu máu, phát ra một hồi nổ lớn, làm vòng bảo hộ bị nổ tung một lỗ lớn.
Còn chưa đợi vòng bảo hộ khép lại, Lý Diệu Tổ đạo linh phù thứ hai liền thẳng vào trong đó, lão niên ma tu bất đắc dĩ phun ra một ngụm ma huyết, bổ sung vào vòng bảo hộ, Lý Diệu Tổ đạo linh phù thứ ba lại kích hoạt, lão niên ma tu sắc mặt trắng bệch, trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài, nhưng vào lúc quan trọng hắn thu nhỏ vòng bảo hộ còn lại, che chắn xung quanh, không bị thương nặng.
Lý Diệu Tổ ở Trúc Cơ kỳ nhiều năm, kinh nghiệm đấu pháp phong phú, pháp lực cũng rất thâm hậu, Vương Hạo nhìn linh lực ba động, chính là ở bên trong Trúc Cơ tầng bảy cũng không còn xa.
Còn lão niên ma tu chỉ mới có Trúc Cơ tầng bốn, xem ra cũng mới tiến cấp không lâu, pháp lực thấp hơn Lý Diệu Tổ rất nhiều, xem kinh nghiệm đấu pháp cũng không dồi dào, càng không phải là đối thủ của Lý Diệu Tổ, vừa rồi giao thủ, lão niên ma tu đã có thể nói là dốc toàn lực, mà Lý Diệu Tổ chỉ mới phóng ra ba đạo Linh Phù mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận