Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 131: Luyện chế Trúc Cơ Đan

“Cảm ơn ngũ ca,” Vương Văn Võ trực tiếp cầm lấy cây côn vàng kia, hai tay không nhịn được vuốt ve qua lại.
“Linh khí Thượng Phẩm hệ trọng lượng, thất đệ mắt nhìn tốt đấy!” Vương Hạo tán thán nói, vội vàng xem thử tên của linh khí này là gì.
Vương Văn Võ vội vàng rót linh lực vào trong đó, chỉ thấy ánh vàng lóe lên, ở đầu cây côn vàng hiện ra ba chữ lớn “lưu kim côn!”
“Lưu kim côn, tên hay đó! Đúng là bảo bối tốt,” Vương Văn Võ hiển nhiên rất hài lòng với cái tên này, cười đến mắt đều nhanh không thấy, cũng chẳng để ý đến những người khác sẽ chọn thứ gì tiếp theo, tránh qua một bên cẩn thận nghiên cứu.
Những người khác nhịn không được lắc đầu cười khổ, trong số họ thì cũng chỉ có Vương Văn Võ là đơn thuần nhất, trong lòng chưa từng có những suy nghĩ quanh co.
Vương Hạo tiếp tục nhìn về phía Vương Diên Bình. Nói: “Mười chín thúc, tiếp theo đến lượt thúc chọn!”
Vương Diên Bình cẩn thận quan sát các bảo vật trên bàn, hắn là người Trúc Cơ tại gia tộc, được chia một món linh khí, hơn nữa hắn đã được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng mấy chục năm, mọi mặt đều rất ưu tú, linh thạch tự nhiên cũng không như những tu sĩ Trúc Cơ như Vương Diên Lãng, Vương Văn Võ phải mạnh mẽ dựa vào Vương Hạo mà có được, vì vậy hắn đã sớm tự mua cho mình một món linh khí, hiện tại công thủ cũng không thiếu, hắn liền muốn chọn một món linh khí thuộc hệ tốc độ.
Nhìn thấy một chiếc giày màu vàng, Vương Diên Bình động tâm rồi, cầm lên sau khi rót linh lực vào kiểm tra một hồi, hài lòng cười nói: “Truy phong giày, ta chọn cái này!”
Hai người khác chọn đều là linh khí Thượng Phẩm, chỉ có hắn đây là linh khí trung phẩm, không nói điều này còn phải xem người đó có phù hợp hay không, cũng không phải là cấp bậc càng cao thì càng tốt.
Chỉ còn lại Vương Văn Mai, Vương Hạo nhìn về phía nàng nói: “Văn Mai, ngươi chọn cái nào?”
Trong tay Vương Văn Mai hiện chỉ có một thanh phi kiếm linh khí, công mạnh thủ yếu, theo lý thuyết thì nàng nên chọn một món linh khí phòng ngự, nhưng nàng lại để mắt tới một chiếc quạt tỏa ra ánh sáng màu sắc, chiếc quạt này giống như là dùng nhiều loại lông vũ chế thành, cực kỳ đẹp mắt.
“Thất thải phiến, linh khí Thượng Phẩm, có thể phát ra công kích Ngũ Hành, rất cân bằng, có điều cũng dẫn đến uy lực công kích của mỗi loại không lớn!” Vương Hạo nhìn thoáng qua, thành thật nói: “Phải chọn cho kỹ, không được hối hận!”
Vương Văn Mai cắn răng: “Ta muốn cái này, dù sao lần này còn có thể được chia không ít linh thạch, quay đầu ta tự đi mua hai món linh khí phòng ngự!”
“Ha ha, ta ngược lại quên mất, bây giờ ngươi cũng là một tiểu phú bà rồi,” Vương Hạo cười ha ha hai tiếng, sau đó lại thu lại các linh khí trên bàn: “Đi thôi, đã chọn xong cả rồi, những thứ khác ta sẽ thu lại, Diên Lãng thúc cũng nên chọn một món, có điều linh căn trực hệ của thúc ấy đều không tốt, hy vọng Trúc Cơ quá xa vời, cho họ linh khí cũng không cần dùng đến, không bằng cứ ghi chép lại chuyện này, đợi khi nào trong số họ xuất hiện tu sĩ Trúc Cơ, gia tộc sẽ lập tức cung cấp cho người đó hai món linh khí!”
“Như vậy rất tốt,” Vương Diên Phong cũng hài lòng với cách xử lý của Vương Hạo, lại hỏi: “Văn Hạo sao ngươi không chọn một món! Ở đây còn nhiều như vậy, cầm lại cho gia tộc cũng chỉ cất ở trong tộc kho thôi!”
Vương Hạo cười nói: “Linh khí trong tay ta không ít, không hề thiếu, hơn nữa Bát thúc, người đừng nghĩ là chín món linh khí này rất nhiều, sau khi cổ vũ việc sinh sản, tu sĩ Vương gia bắt đầu tăng vọt, sau này tu sĩ Trúc Cơ cũng sẽ nhiều lên thôi, chẳng mấy chốc sẽ tiêu hao hết chỗ linh khí này!”
“Không nói xa xôi, cứ nói lần này trở về thôi, ta sẽ chuẩn bị mua Trúc Cơ Đan, trước hết để cho mấy người Văn Yến Trúc Cơ, sau đó ta về phường Thanh Ngưu mang một ít tộc nhân Luyện Khí đến đây!”
“Gia tộc có ngũ ca, mới có được sự hưng thịnh ngày hôm nay,” Vương Văn Mai cùng Vương Văn Võ hai người đặc biệt cảm tạ Vương Hạo, nếu không có Vương Hạo dẫn dắt bọn họ ra ngoài, bọn họ trong một thời gian ngắn căn bản không có khả năng Trúc Cơ.
“Được rồi, không cần nói mấy lời này,” Vương Hạo đã giúp đỡ Vương gia rất nhiều, nhưng mấy năm nay hắn thông qua các cửa hàng của Vương gia cũng đã tiêu thụ không ít nông sản, đổi được một lượng lớn linh thạch cùng tài nguyên tu tiên.
Đây vốn chính là sự giúp đỡ qua lại, thực lực của Vương Hạo tuy mạnh, nhưng một mình hắn dám ra biển săn giết yêu thú à? Không nói đến đám Tà Tu, chỉ cần đám yêu thú chồng chất cũng có thể đè chết hắn rồi.
Còn có vấn đề về cửa hàng, một mình Vương Hạo có thể chống đỡ cả cửa hàng được không? Không có sự hỗ trợ của những người khác trong Vương gia, không phải mệt chết hắn à.
Bây giờ hắn kiếm được nhiều lợi nhuận nhất, sống một cuộc sống thoải mái nhất, người của Vương gia còn hết sức kính trọng, biết ơn hắn.
Huống chi, những việc hắn giúp Vương gia đều là thuận tay làm, cũng không chậm trễ việc tu luyện của bản thân, luyện chế vài mẻ Trúc Cơ Đan mà thôi, có thể chậm trễ bao nhiêu thời gian tu luyện chứ?
“Văn Mai, Văn Võ, các ngươi lên trước Giáp Bản quan sát, chờ hai vị tộc thúc luyện hóa bảo vật xong thì đổi phiên các ngươi xuống dưới!” Vương Hạo lại nhìn về phía Vương Diên Chiêu và Vương Diên Bình: “Hai vị tộc thúc, ta ở trong di tích nghiên cứu thuật luyện đan của Đan Đỉnh Tông, chợt có chút thu hoạch, cho nên chuẩn bị bế quan một thời gian!”
“A, thuật luyện đan của Văn Hạo lại sắp có đột phá sao?” Vương Diên Phong là vô cùng hâm mộ, lúc trước thuật luyện đan của hắn còn cao hơn Vương Hạo không ít, ai ngờ mới có thời gian mười mấy năm, Vương Hạo đã vượt xa hắn rồi!
“Đột phá thì khó nói, nhưng muốn thử xem một lần!”
“Ngũ ca, vậy ngươi mau đi đi, thuyền biển có chúng ta trông coi, ngươi cứ yên tâm đi!” Vương Văn Mai nói.
Vương Hạo từ biệt mọi người, đi vào một gian mật thất nhỏ trên tàu, chuẩn bị luyện chế Trúc Cơ Đan, lúc đầu hắn dự định trở về Vạn Tượng Thành luyện chế, nhưng vì kéo theo một chiếc thuyền biển nên tốc độ có chậm hơn một chút, gần hai tháng không tận dụng quá là lãng phí.
Vương Hạo lấy ra một chiếc đan lô màu đỏ, đây là Hồng Phong lô mà hắn và Sở Hà tìm kiếm được trong một động phủ của tu sĩ Trúc Cơ, bây giờ pháp lực của hắn có thể kích phát đan lô luyện đan cấp pháp bảo, nhưng thời gian sẽ không quá dài, để tránh ngoài ý muốn, vẫn là dùng chiếc đan lô luyện đan trung phẩm nhị giai này để luyện chế Trúc Cơ Đan thì tốt nhất.
Sau đó, hắn lấy ra một quả Ngưng Nguyên quả và một lượng lớn phụ dược.
Số Ngưng Nguyên quả hắn tích trữ bây giờ có thể đủ luyện chế trăm mẻ, về sau phải đợi đến khi linh dược mới trưởng thành, Ngưng Nguyên quả cứ mỗi năm trôi qua lại thu hoạch được một đợt, cũng là loại có sản lượng cao, nhưng Lưu Ly rau diếp lại yêu cầu điều kiện trồng trọt cao, cần thời gian bảy năm mới có thể thu hoạch một đợt, loại linh dược nhị giai này một mẫu sản lượng cũng chỉ có ba mươi cây, cũng có nghĩa là nếu hắn trồng một mẫu thì mỗi bảy năm mới có thể luyện chế được ba mươi mẻ Trúc Cơ Đan, Vương Hạo trước kia sau khi thu hoạch một đợt thì liền không trồng lại nữa, dẫn đến bây giờ chỉ có thể luyện chế ba mươi mẻ Trúc Cơ Đan.
Vương Hạo thầm nghĩ sau này nhất định phải lên kế hoạch tốt, tránh để xảy ra chuyện thiếu hụt loại linh dược nào đó thế này.
Vương Hạo chưa từng luyện chế qua Trúc Cơ Đan, độ chắc chắn cũng không cao, cũng đã chuẩn bị trước cho việc thất bại vài lần.
Nhưng hắn đã từng luyện chế thành công đan dược Thượng Phẩm nhị giai Bạch Liên Đan, nên vẫn có chút tự tin.
Vương Hạo hít sâu một hơi, nhắm mắt dưỡng thần, ngồi xuống điều tức.
Sau nửa canh giờ, hắn điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất, mới bắt đầu luyện chế Trúc Cơ Đan.
Từ khi học vẽ phù triện, hắn càng ngày càng để ý đến những chi tiết nhìn như vô dụng này.
Trong mắt Vương Hạo tinh quang lóe lên, hướng vào Hồng Phong lô đánh ra một đạo pháp quyết, Hồng Phong lô đón gió lớn lên, "coong" một tiếng rơi xuống trong phòng, tay trái Vương Hạo thả ra một đóa hỏa liên, “phốc phốc” một tiếng vang trầm, một mảng lớn hỏa diễm màu đỏ trống rỗng hiện ra, bao lấy đáy lò của Hồng Phong lô.
Khi còn ở Trúc Cơ sơ kỳ, pháp lực của hắn thấp, còn không thể dùng chân hỏa của mình để luyện đan, nếu như vậy, luyện chế một mẻ đan dược thôi có khi đã hao hết sạch pháp lực của hắn rồi, khiến thân thể cực kỳ mệt mỏi, còn bây giờ, pháp lực đã tăng lên gấp mấy lần, phẩm chất Hồng Liên Chân Hỏa cũng tăng lên rất nhiều, hắn có thể luyện đan với mức tiêu hao pháp lực nhỏ hơn, tự nhiên không cần đến sự hỗ trợ của than linh nữa.
Theo nhiệt độ tăng cao, Hồng Phong lô cũng trở nên nóng hực, vài chiếc lá Hồng Phong ở bên ngoài cũng trở nên đỏ rực, trông rất đẹp mắt.
Vương Hạo thấy đan lô nóng lên không sai biệt lắm, liền lấy ra một quả Ngưng Nguyên quả, đánh ra một cái pháp quyết, ném vào bên trong.
Bóc vỏ, tinh luyện dược dịch, sau đó theo thứ tự cho phụ dược vào, Vương Hạo vẻ mặt chăm chú nhìn chằm chằm vào đan lô, điều chỉnh nhiệt độ hỏa diễm đúng lúc, cuối cùng cho dung dịch đã pha loãng của một loại linh
Bạn cần đăng nhập để bình luận