Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 13: Đấu giá hội

Chương 13: Đấu giá hội Cô thiếu nữ váy vàng nghe vậy suy nghĩ một lát, lấy ra một hộp ngọc, mở ra đưa đến trước mặt Vương Hạo, bên trong đựng một gốc Hồng Huyết Sâm hai mươi năm tuổi.“Hồng Huyết Sâm hai mươi năm tuổi vẫn chỉ là Linh Dược nhất giai, không phải thứ tại hạ cần!” Vương Hạo sớm đã có loại đồ này, chỉ cần đem gieo xuống khu đất đỏ, qua năm sáu năm liền có thể thu hoạch Hồng Huyết Sâm trăm năm tuổi, mà Hồng Huyết Sâm trăm năm tuổi đã là Linh Dược nhị giai. Nhưng để luyện chế Trúc Cơ Đan, cần chính là Hồng Huyết Sâm nhị giai thượng phẩm, ít nhất phải hai trăm năm tuổi, Vương Hạo cần phải trồng mười năm!
Thiếu nữ váy vàng nghe vậy nhíu mày, lại lấy ra một hộp ngọc, sau khi mở ra bên trong chứa một đóa hoa sen trắng như tuyết, tản ra từng đợt hơi lạnh.“Bạch Tuyết Liên?” Mắt Vương Hạo sáng lên, Bạch Tuyết Liên này chính là một vị phụ dược trong Trúc Cơ Đan, lại đúng thứ mà mình đang thiếu. Bạch Tuyết Liên có tác dụng ổn định tâm thần, dược lực của mấy vị chủ dược Trúc Cơ Đan thì mạnh mẽ và hung bạo, nên cần một ít phụ dược để loại bỏ các tác dụng phụ này, Bạch Tuyết Liên là để ổn định thần trí của tu sĩ, tránh cho tẩu hỏa nhập ma.
Vương Hạo lấy ra hai bình Tụ Linh Đan, nói: “Hai bình Tụ Linh Đan này của ta đáng giá sáu mươi Linh Thạch, đổi lấy một gốc Bạch Tuyết Liên chưa đến ba mươi năm của ngươi là quá đủ rồi!” Nữ tử lắc đầu: “Đổi Bạch Tuyết Liên lấy hai bình đan dược đương nhiên là được, nhưng ngươi cũng vừa mới nói, sẽ căn cứ độ hiếm có của Linh Dược mà tăng giá thu mua!” “Bạch Tuyết Liên này tính là hiếm thấy à?” “Ngươi không tự nhiên có nó, tính là hiếm thấy đấy!” “Ờ mmm, dung mạo ngươi đẹp, ngươi nói tính thì tính,” Vương Hạo thầm oán một câu, lại lấy thêm nửa bình Tụ Linh Đan nữa mới cùng thiếu nữ váy vàng hoàn thành giao dịch!
Thời gian dần trôi đến chiều, Vương Hạo nhìn sắc trời đã dần tối liền thu quán rời đi. Buổi trưa hôm nay, hắn đã thu được mấy phần hạt giống nương Trường chưa nảy mầm, quan trọng nhất là có được Bạch Tuyết Liên, một phụ dược trọng yếu của Trúc Cơ Đan, xem như một thu hoạch lớn! Tụ Linh Đan còn thừa lại bốn bình, thêm vào bán cho Vương Diên Phong, hắn tổng cộng có được năm trăm Linh Thạch. Với số tài sản này đi đấu giá hội cũng dám ra tay mua chút đồ tốt!
Năm ngày thời gian thoáng chốc đã trôi qua, Vương Diên Phong đúng hẹn phái người đến gọi Vương Hạo, sau đó hai người cùng đi đến Thanh Vân Các, nơi diễn ra đấu giá hội.“Bát thúc, vì sao Gia tộc chỉ phái mình ngươi đến tham gia đấu giá hội vậy?” Vương Hạo khó hiểu hỏi.
“Haizzz, vì Trúc Cơ Đan, Gia tộc đã cạn kiệt vốn liếng, còn đâu Linh Thạch mà mua sắm những thứ khác? Bát thúc lần này đến cũng chỉ là để ra tay mấy bình đan dược nhị giai thôi,” Vương Diên Phong bất đắc dĩ nói, “Không chỉ mỗi Vương Gia ta, đoán chừng ba nhà khác cũng không đến quá nhiều người, chỉ có Trình gia, năm nay không mua Trúc Cơ Đan, e là nhắm vào bảo vật khác.” Liếc nhìn Vương Hạo, hắn hỏi: “Tiểu tử ngươi muốn mua gì không?” Vương Hạo chỉ đến để mở rộng tầm mắt thôi, trong người hắn tổng cộng có mấy trăm Linh Thạch, mua đồ nhất giai thì còn được, nhị giai trở lên thì căn bản không đáng để ý tới. Thế là hắn lắc đầu: “Cũng không có thứ gì cần mua, bất quá Luyện Đan Lô của ta hơi hư hao rồi, nếu có loại nào thích hợp, ta hy vọng có thể mua được một cái Luyện Đan Lô Thượng Phẩm!” “Luyện Đan Lô Thượng Phẩm nhất giai à? Vậy ngươi đến đấu giá hội làm gì, ra cửa hàng Thanh Nguyên Môn chắc chắn có, nhưng giá cả không rẻ đâu, không có hai trăm Linh Thạch thì đừng hòng nghĩ tới! Nếu lần này ngươi không mua được thứ thích hợp, quay đầu Bát thúc sẽ cùng ngươi đến cửa hàng Thanh Nguyên Môn một chuyến!” “Đồ nhất giai Thượng Phẩm đã phải hai trăm Linh Thạch rồi, chẳng lẽ đồ nhị giai càng đắt hơn sao?” Vương Diên Phong khẽ hừ một tiếng: “Ngươi cho rằng thế nào, cái Luyện Đan Lô nhị giai trung phẩm của Gia tộc ấy, lúc trước cũng phải tốn gần ngàn Linh Thạch mới mua được đó! Hơn nữa Luyện Đan Lô nhị giai cũng không phải là có tiền là mua được đâu, nếu không có quan hệ thì chỉ có thể đi đấu giá hội thử vận may thôi.” Hai người vừa nói chuyện vừa đi lên lầu hai của Thanh Nguyên Các. Cuộc đấu giá này không phải ai cũng có thể tùy tiện tham gia, chỉ có tán tu Luyện Khí hậu kỳ cùng Ngũ Đại Gia Tộc mới đủ tư cách tham dự, đây cũng là nguyên nhân mà Vương Hạo nhất định phải nhờ Vương Diên Phong. Toàn bộ bố cục của đấu giá hội cũng không có gì đặc biệt, tổng thể hình dạng như cái bát, bốn phía có thể ngồi mấy trăm người, lầu ba thì có các gian phòng riêng, nhưng chỉ Trúc Cơ tu sĩ mới có thể lên đó, lần này Vương Gia chỉ phái mình Vương Diên Phong đến, nên cũng chỉ ngồi đại ở sảnh. Ở hành lang, có một sân gỗ hình tròn, trên đó đặt một chiếc bàn. Đấu giá hội còn chưa bắt đầu, Vương Diên Phong đang cùng một số tu sĩ quen biết nói chuyện phiếm. Còn Vương Hạo thì nhắm mắt dưỡng thần, ở đây hầu như ai cũng tu vi cao hơn hắn, chẳng quen biết ai nên cũng không có gì để nói, tới đây thì có vài tử đệ trong gia tộc biết hắn, nhưng thanh danh và địa vị của hắn đều không tốt nên không ai muốn để ý tới hắn!
Nửa khắc đồng hồ sau, một hồi âm thanh đồng la thanh thúy vang lên trong lầu. Trường đấu vốn ồn ào nhốn nháo nhanh chóng yên tĩnh lại, mọi người nhao nhao nhìn về phía sân khấu. Một tu sĩ nam trung niên hơi mập xuất hiện trên sân khấu. Người kia đối diện với ánh mắt soi mói của mấy trăm người mà vẫn tự nhiên thoải mái, hiển nhiên không phải lần đầu có kinh nghiệm với loại cảnh tượng này.“Chư vị đạo hữu, tại hạ Trịnh Thông của Thanh Nguyên Môn, rất vinh hạnh khi được chủ trì buổi đấu giá lần này, Trịnh mỗ thay mặt Thanh Nguyên Môn chào mừng các vị đạo hữu tham dự buổi đấu giá này. Lần này quy tắc cũng giống với các buổi đấu giá khác, ai trả giá cao người đó sẽ có được, Linh Thạch không đủ có thể dùng bảo vật thế chấp, cũng có thể đấu giá tại chỗ,” Trịnh Thông nói không nhanh không chậm, thanh âm cũng không lớn nhưng vẫn có thể truyền rõ ràng đến tai của mỗi người.
Vương Hạo nghi hoặc nhìn lên đài, thầm nghĩ: “Chắc hẳn là có pháp khí hoặc trận pháp khuếch đại âm thanh kiểu như loa phóng thanh nhỉ?” “Mau bắt đầu đi, nói nhảm gì nhiều!” “Đúng đó, mọi người chờ Trúc Cơ Đan cả đấy!” Trong đám người vang lên một tràng cười ồ.
“Im lặng!” một tiếng quát lớn vang lên, chấn cho màng nhĩ Vương Hạo hơi đau, một tu sĩ Thanh Nguyên Môn xuất hiện trên đài, người đầy uy áp, rõ ràng là tu sĩ Trúc Cơ. Người kia lạnh lùng trừng mắt nhìn nhóm người vừa rồi cười ồn, lạnh giọng nói: “Nếu các vị thấy dài dòng thì có thể rời đi, còn đã muốn tham gia đấu giá thì đều phải ngoan ngoãn cho lão phu!” Đám người lặng ngắt như tờ, ai cũng không muốn mạo hiểm, vị tu sĩ Trúc Cơ thấy thế mới hài lòng rời đi.
Trịnh Thông nhẹ giọng ho một tiếng: “Không cần nói nhiều lời nữa, hiện tại bắt đầu đấu giá vật phẩm thứ nhất.” Nói xong liền móc một túi đựng đồ từ trong n.g.ự.c ra, lấy từ trong đó ra một thanh bảo kiếm nhất giai thượng phẩm dài khoảng ba thước.“Mây trôi kiếm nhất giai Thượng Phẩm, do Luyện Khí sư Thanh Vân Môn luyện thành phẩm, giá quy định sáu mươi khối Linh Thạch, mỗi lần tăng giá không thấp hơn mười khối!” “Sáu mươi!” “Bảy mươi!” “Ta ra tám mươi khối Linh Thạch.” Vật phẩm đầu tiên là một pháp khí Thượng Phẩm nhất giai, không khí lập tức sôi động hẳn lên. Sau khi giá cả tăng lên mấy lần, cuối cùng đã thuộc về một tán tu Luyện Khí tám tầng với giá một trăm hai mươi khối Linh Thạch. Trịnh Thông cười hài lòng, tiếp tục từ trong túi trữ vật lấy ra một ống đựng bút chất liệu trúc xanh dài hai thước.“Thanh lôi trúc Hạ Phẩm nhị giai, là vật liệu tuyệt hảo để luyện chế phù bút, đương nhiên luyện chế pháp khí khác cũng không tệ! Giá quy định một trăm Linh Thạch, mỗi lần tăng giá không ít hơn mười khối Linh Thạch!” Vật liệu nhị giai vốn trân quý ở phường thị Thanh Ngưu trong hàng nhất giai, người ra giá lập tức tăng vọt, cho đến hai trăm mười Linh Thạch mới được giành lấy. Về sau, Trịnh Thông liên tục đưa ra vật liệu, Linh Dược, thậm chí cả Linh khí nhị giai Hạ Phẩm, tất cả đều được vỗ giá không hề thấp. Vương Hạo dù có nương Trường nhưng nghe xong cũng thầm thấy nhức răng, Vương Diên Phong thấy trạng thái Vương Hạo không tốt, còn tưởng là do không có đan lô đấu giá nên an ủi: “Pháp khí nhất giai bình thường được bán ở Thanh Nguyên Các, đấu giá hội bình thường không thấy đâu, chờ kết thúc Bát thúc cùng ngươi đi mua một cái!” Vương Hạo im lặng gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận