Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 240: Dài đường dài dằng dặc, duy kiếm làm bạn

“Đường dài dằng dặc, chỉ có kiếm là bạn!” Vương Văn Duyệt nghe xong câu này thì vô cùng xúc động, liên tục nhắc lại mấy lần, cuối cùng nhìn về phía Vương Hạo: “Ca ca những năm nay tu vi tiến bộ nhanh như vậy, ngoài việc thỉnh thoảng quản lý gia tộc, ta chưa từng thấy huynh hứng thú với việc gì khác, chẳng phải giống như câu này miêu tả sao?”
Vương Hạo thầm nghĩ thứ ta thấy hứng thú có thể rất nhiều, nhưng hắn hiểu rõ bản chất của thế giới này, không có thực lực thì cuối cùng cũng chôn vùi trong cát bụi, điều đó khiến hắn không thể nào bình tâm lại được.
“Ca ca, vậy huynh nghĩ ta nên lựa chọn như thế nào?”
Vương Hạo trầm ngâm một tiếng: “Nếu là ta, có lẽ sẽ chọn đổi tu công pháp, dù sao ai biết được tương lai Vương gia ta có thể tìm được công pháp cao cấp thuộc tính Kim Thủy hay không! Mù quáng chờ đợi chỉ phí thời gian mà thôi!”
Vương Văn Duyệt gật đầu: “Được, vậy muội nghe ca ca, muội chọn đổi tu công pháp!”
Vương Hạo cưng chiều xoa đầu nàng: “Loại chuyện quan trọng liên quan đến đường đi của bản thân sao có thể nghe ta, đợi về ta lấy công pháp kia cho muội xem, rồi muội hãy quyết định sau cùng!”
Vương Hạo muốn nàng là người đưa ra quyết định cuối cùng, dù sao đây chính là một trong những công pháp hạch tâm của Quy Nhiên Tông - tông môn Nguyên Anh! Công pháp cũng có tốt xấu, công pháp tốt thì ít điểm nghẽn, tiến cảnh nhanh, thần thông mạnh, chắc Quy Nhiên Tông sẽ không đem thứ tầm thường làm công pháp hạch tâm.
Trở về Vương Gia Lĩnh, sau khi dẫn Vương Văn Duyệt đi gặp Vương Quang An, cả hai lấy được ngọc giản ghi lại kiếm quyết không sai, cuối cùng Vương Văn Duyệt vẫn quyết định đổi tu. Nàng hiện tại mới Luyện Khí tầng bảy, việc đổi tu với nàng không tốn quá nhiều thời gian, nhiều nhất một hai năm là có thể hoàn thành. Vương Văn Duyệt quyết định đợi sau đại hội Kim Đan một thời gian sẽ bắt đầu chuyển tu!
Sau khi từ biệt Vương Văn Duyệt, Vương Hạo lại bắt đầu giúp Vương Long Hữu giải quyết các công việc của gia tộc. Vì chỉ còn mấy ngày nữa là đến đại hội Kim Đan, nên rất nhiều tân khách ở xa đã đến. Rất nhiều tu sĩ gia tộc cùng tán tu tụ tập ở Vương Gia Lĩnh, những người này thật sự gây không ít rắc rối.
Tỷ như việc kẻ thù gặp nhau, trộm cắp móc túi các loại, hễ bất đồng ý kiến là lại đánh nhau, thậm chí đã có hai vụ đánh chết người. Một vài mâu thuẫn nhỏ thì tộc nhân trấn thủ còn có thể giải quyết được, nhưng nếu đánh chết người hoặc là hai bên đều có thế lực Trúc Cơ thì phải có người có tiếng nói đứng ra giải quyết! Với những kẻ không coi Vương gia ra gì, Vương Hạo sẽ căn cứ vào mức độ nghiêm trọng mà quyết định chém giết hoặc trục xuất. Cách này có thể dùng Lôi Đình thủ đoạn chấn nhiếp người khác, tránh để trước đại hội Kim Đan xảy ra chuyện lớn không thể cứu vãn.
Còn có một số việc, cũng cần Vương Hạo ra mặt, như một vài tiểu gia tộc và tán tu muốn nương tựa Vương gia, muốn Vương gia giúp sắp xếp linh sơn. Chuyện quan trọng như vậy, người ta phải gặp được nhân vật chủ chốt của Vương gia mới an tâm được. Thật sự có rất nhiều người muốn đục khoét lợi ích của Vương gia, nên Vương Hạo phải chọn lựa một phen, xem điều kiện của bọn họ, lễ vật mang đến là gì, không thể để gia tộc bị lợi dụng. Với những người muốn phụ thuộc vào Vương gia, Vương Hạo không phải ai đến cũng nhận, mà sẽ chọn người có danh tiếng tốt, nhìn thật thà, đồng thời cũng thông báo cho họ biết rằng, họ có thể gia nhập Vương gia làm khách khanh, hoặc có thể tự thành lập gia tộc. Trong vài chục năm tới, Vương gia sẽ có một số linh sơn nhàn rỗi, ai muốn đợi thì đợi, không muốn thì Vương gia cũng không ép.
Ngoài ra, có một số thế lực dưới trướng Thanh Nguyên Môn, vì gần Vương gia mà muốn nương nhờ, Vương Hạo đã dứt khoát từ chối. Vương gia cần mở rộng, nhưng không thể mở rộng một cách mù quáng, nhất là hiện tại không thích hợp để đối đầu với Thanh Nguyên Môn. Thể lượng của Phần Thiên Tông và Vô Lượng Cung vẫn mạnh hơn Thanh Nguyên Môn sau khi đã suy yếu, đạo lý kẻ yếu không nên chống kẻ mạnh Vương Hạo vẫn hiểu.
Hơn nữa Vương gia hiện tại quy mô không lớn, thành viên gia tộc quá ít, mở rộng quá nhiều mà không quản lý nổi còn tệ hơn là không mở rộng. Tu sĩ phụ thuộc không phải càng nhiều càng tốt, vì dù sao thì nghĩa vụ giữa đôi bên là ngang nhau, người phụ thuộc phải giao phí bảo hộ cho Vương gia, thì Vương gia phải thực sự bảo vệ họ, như chuyện yêu thú quấy phá, tà tu cướp bóc, Vương gia đều phải đứng ra giải quyết! Với những người Vương gia đang có, giải quyết được sao? Trước mắt số gia tộc Trúc Cơ phụ thuộc đã đủ, Vương Hạo sẽ không tiếp nhận thêm Trúc Cơ nào, mà chỉ chọn một số gia tộc Luyện Khí có thực lực không tệ.
Cứ như vậy, Vương Hạo bận rộn qua từng ngày để chờ đến thời điểm đại hội Kim Đan diễn ra. Tại Vương Gia Lĩnh, đèn hoa giăng khắp nơi, cờ xí phấp phới, người người đông đúc, các thế lực lân cận cộng thêm gần năm ngàn tán tu đã tụ tập về đây.
Người đến có thực lực cao thấp khác nhau, tu sĩ Luyện Khí lẫn Trúc Cơ hội tụ, người trẻ có, người già cũng có, trẻ mười tuổi, ông lão tóc bạc đều vai kề cánh sát. Khung cảnh nhộn nhịp khiến Vương Gia Lĩnh yên tĩnh vốn có đã trở nên náo nhiệt lạ thường.
Người nhà Vương gia chia khu vực cho bọn họ, cố gắng duy trì trật tự. Vương Diên Chiêu, Vương Long Hữu và Vương Hạo phụ trách tiếp đón quý khách, còn việc ghi chép quà tặng thì giao cho Vương Diên Trị - người có kinh nghiệm làm ăn lâu năm.
“Chưởng môn Thanh Nguyên Môn Kim Lão Tổ đến, tặng một gốc linh dược tứ giai Huyết Linh sâm ngàn năm.”
“Gia chủ Lý Diệu Tổ của Thanh Ngưu Phường Lý gia đến, tặng một bình linh vật tam giai Thiên Diệp lộ.”
“Gia chủ Triệu Cao Quyền của Thanh Ngưu Phường Triệu gia đến, tặng một vò linh tửu tam giai Tử Sâm Nhưỡng.”
“Dương gia ở Lạc Phượng Phường đến, tặng một khối linh vật tam giai Hàn Băng ngàn năm.”
“Diệp gia ở Phong Diệp Phường đến, tặng một viên nội đan thú mắt vàng hạ phẩm tam giai!”
Hả? Vương Hạo nghe đến đây, ánh mắt không khỏi nheo lại, một Diệp gia nhỏ bé, vậy mà có thể mang ra yêu đan tam giai, lại còn là yêu đan thú mắt vàng hắn đang cần, có chút không bình thường a.
Thú mắt vàng không phải yêu thú tầm thường, số lượng ít ỏi, hơn nữa sống trong biển, Diệp gia không gần biển, dù có gần biển cũng không thể săn giết yêu thú tam giai ở phụ cận được. Gần hải vực Lôi Châu bán đảo, do nước không đủ sâu, nên rất khó gặp được yêu thú tam giai, bình thường thì yêu thú nhị giai còn khó mà thấy được một con. Các thế lực Trúc Cơ tặng linh vật tam giai là thông lệ, nếu đem linh vật nhị giai đến thì không phải là chúc mừng, mà là coi thường Vương gia. Mà linh vật tam giai thì giá trị cũng có cao thấp. Như Huyết Giao thạch, Tử Sâm Nhưỡng thì giá trị chưa đến một vạn linh thạch, còn nội đan thú mắt vàng tam giai thì có giá trên mười vạn linh thạch.
Diệp gia vốn có thù với Vương gia trước đây, lần này chắc là muốn giao hảo, nhưng cũng không đến mức bỏ ra món hời lớn như vậy chứ!
Nghe người ghi chép lễ vật, tán tu xem lễ đều kinh ngạc trước sự hào phóng của Diệp gia, thậm chí còn lấn át cả danh tiếng của Lão Tổ Kim Hằng Thanh Nguyên Môn, ai mà ngờ được một Diệp gia đã xuống dốc lại có thể lấy ra bảo vật giá trị cao đến thế.
Với món quà giá trị như vậy, Vương Quang An ngồi ở vị trí chủ tọa cũng không khỏi nhìn lại, nhìn về phía Diệp Cảnh Đào - gia chủ Diệp gia, "Diệp tiểu hữu có lòng, xin mời ngồi vào!"
Vốn dĩ chỗ ngồi được sắp xếp dựa trên vị trí, thực lực và mức độ thân sơ, Kim Hằng đương nhiên ngồi ở vị trí trên cùng, do Vương Quang An đích thân chiêu đãi. Bốn nhà Thanh Ngưu Phường và Dương gia ở Lạc Phượng Phường ngồi bàn đầu tiên, do gia chủ Vương Quang An chiêu đãi. Các tán tu Trúc Cơ lân cận Thanh Ngưu Phường ngồi bàn thứ hai, còn Diệp Gia xa xôi như vậy thì phải ngồi ở vòng sau. Giờ Diệp Cảnh Đào dâng lên lễ vật quý giá như thế, Vương Gia cũng phải có sự thể hiện, trực tiếp dời chỗ ngồi của ông ta đến cùng bàn với Lôi Lễ Hoành, tỏ ý coi trọng.
Các tu sĩ ở đây không lấy làm lạ, đây là lẽ đương nhiên, người ta mang đến bảo vật quý giá như thế, đương nhiên phải có thể ở gần để chiêm ngưỡng phong thái của tu sĩ Kim Đan, nghe những lời dạy bảo, thậm chí có thể trò chuyện vài câu, làm quen mặt. Đạo lý mọi người đều hiểu, nhưng không có mấy ai chịu bỏ vốn ra như thế, để dành đổi mấy viên Trúc Cơ Đan cho tộc nhân dùng có phải tốt hơn không? Đây là góc nhìn khác nhau, Diệp gia đã ý thức được nguy cơ của mình, không mang trọng bảo thì làm sao sống dưới mí mắt Vương gia được?
Bạn cần đăng nhập để bình luận