Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 103: Trữ vật giới chỉ

Chương 103: Nhẫn trữ vật Vương Hạo tiếp tục xem xét ngọc giản, sau khi xem xong một cái ngọc giản, trong mắt hiện lên sự vui mừng khôn xiết. Trong ngọc giản ghi lại một loại đan phương, tên là Cửu Chuyển Rèn Thần Dịch, có thể tăng trưởng phần Thần Thức của tu sĩ, đây cũng là lý do Thần Thức của các tu sĩ Trúc Cơ kỳ lại cao hơn so với những tu sĩ bình thường khác. Dựa theo giải thích chi tiết trong đan phương, Linh Dược có năm tuổi càng cao thì luyện chế Cửu Chuyển Rèn Thần Dịch hiệu quả càng tốt, ba người Hoàng Hữu Thành chỉ tìm được Linh Dược có mấy chục năm tuổi mà đã giúp cả ba người tăng trưởng gần ba phần Thần Thức, nếu Vương Hạo có thể trồng trọt mười năm trong Nông Trường, chẳng phải là có thể cất cánh sao? Trong túi trữ vật của ba người còn có không ít linh thảo phối trí Rèn Thần Dịch, không cần Vương Hạo phải đi tìm kiếm hạt giống, so với việc hiện tại vẫn không thể luyện chế được Ngưng Thần Đan, thì Cửu Chuyển Rèn Thần Dịch không còn nghi ngờ gì chính là lựa chọn tốt nhất. Ngưng Thần Đan bởi vì chủ dược là Uẩn Thần Quả, còn hiếm hơn cả Ngưng Nguyên Quả, Vương Gia tìm kiếm mấy chục năm mà vẫn không có tin tức gì. Vương Hạo không hề mệt mỏi xem hết tất cả ngọc giản, hai vị tu sĩ khác công pháp đều thuộc loại hàng thông thường, rất bình thường, một phần chế phù thuật cũng chỉ có Nhị Giai Hạ Phẩm, Vương Hạo không thèm để ý. Bất quá, Luyện Khí truyền thừa của gia tộc Hoàng Hữu Thành vẫn có mấy phần giá trị, đây cũng là lý do hắn có thể tìm hiểu được Khôi Lỗi thú, rồi luyện chế thành công Khôi Lỗi Nhị Giai. Trận, khí, đan, phù, bốn loại truyền thừa Vương Hạo đều có… mặc dù phần lớn chỉ đạt tới Nhị Giai. Ngoài ra, Vương Hạo còn phát hiện hai cái lệnh bài, trong đó một cái màu đen sì, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, cái còn lại thì có một chữ vàng to tướng, có vẻ như là lệnh bài gia tộc của Hoàng Hữu Thành, cũng không biết dùng để làm gì, chỉ có thể từ từ tìm hiểu bí mật sau này. Vương Hạo đem tất cả mọi thứ thu vào trong chiếc nhẫn trữ vật, không gian của chiếc nhẫn này rộng chừng năm trăm thước vuông, còn lớn hơn không gian một căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách bình thường, dù sao nó là không gian thực, chứ không phải là để trưng bày. “Giết người phóng hỏa lưng đeo vàng”, cổ nhân quả không lừa ta, lần này Vương Hạo kiếm còn nhiều hơn cả đi săn giết Yêu Thú mấy năm cộng lại. Sau khi tế luyện Nhật Nguyệt Toa một chút, quan sát xung quanh không có người, Vương Hạo liền ngự sử Nhật Nguyệt Toa bay về phía Vạn Tượng Thành. Lần này hắn dự định nán lại Vạn Tượng Thành một thời gian dài hơn, thực lực của hắn vẫn còn quá thấp, cần tăng nhanh tốc độ, Vương Hạo kỳ thực cũng muốn đổi tu công pháp nhật nguyệt luân chuyển. Ngược lại Hồng Liên Huyễn Mộc Chân Kinh lại không có công pháp tiếp theo, cái trước thì có thể tu luyện đến Kim Đan hậu kỳ, nhưng sau khi chuyển tu mà không có linh lực Hỏa thuộc tính, thì đối với việc luyện đan luyện khí đều là một tổn thất không nhỏ. Chuyển tu công pháp không phải chuyện đơn giản, Vương Hạo chỉ là Trúc Cơ một tầng, tương đối dễ dàng, đại khái cần thời gian một hai năm, nếu đến Trúc Cơ hậu kỳ mới chuyển tu, thì việc chuyển đổi toàn bộ chân nguyên trong cơ thể, ít nhất cần mấy chục năm. Bất quá, đợi đến khi Kết Đan rồi chuyển tu cũng được. Cho nên, trước khi bế quan, hắn cần phải sắp xếp ổn thỏa cho tộc nhân, hai viên Trúc Cơ Đan trong tay phải phân phát, có thêm hai người Trúc Cơ, dù cho thiếu Vương Hạo thì bọn họ cũng có thể ra biển săn giết Yêu Thú. Nếu có thể, Vương Hạo còn muốn đến đấu giá hội để mua thêm mấy viên Trúc Cơ Đan nữa, giúp cho nhiều tộc nhân có thể Trúc Cơ hơn. Một tuần sau, Vương Hạo cuối cùng cũng về đến Vạn Tượng Thành, ngay lập tức, hắn đi đến Đan Phù Các ở phía nam thành. Nhìn thấy không ít Tu Tiên Giả ra ra vào vào, việc buôn bán tốt hơn nhiều, hắn vui mừng cười. Vương Hạo cất bước đi vào, vừa bước chân qua cửa, liền thấy mấy tu sĩ trẻ tuổi đang nói chuyện ở quầy, tiếng kinh hô của Vương Văn Mai truyền đến: “Ngũ ca, cuối cùng ngươi cũng đã về! Ta biết mà, bản lĩnh của ngũ ca khẳng định không sao! Bất quá ngũ ca, sao lâu như vậy ngươi mới trở về?” “Ừm, hôm đó ngũ ca vì trốn chạy nên bị thương nhẹ, sau đó trốn ở một hòn đảo nhỏ nghỉ ngơi chữa thương, vì thế mới chậm trễ!” Vương Hạo giải thích: “Chuyện giao tiếp trong cửa hàng để các ngươi bàn bạc đi, ta có chuyện muốn nói với mọi người!” Chuyện làm ăn của cửa hàng đã khá hơn, cũng bắt đầu thuê các tu sĩ, dù sao cũng không thể để các tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ làm những việc lặt vặt này, Vương Lý hai nhà chỉ cần có một người trấn giữ là đủ. Vương Văn Mai đi đến nói với mấy tu sĩ một tiếng xin lỗi, rồi bảo một gã Luyện Khí tầng bốn có kinh nghiệm tiếp đãi họ, sau đó liền theo Vương Hạo đi vào hậu viện. Tập hợp tất cả mọi người của Vương Gia lại, Vương Hạo nói: “Lần này săn giết Yêu Thú coi như thuận lợi, nhưng gặp phải tu sĩ cướp đường, đã bộc lộ ra vấn đề thực lực của chúng ta không đủ, vì thế ta quyết định đem Trúc Cơ Đan cho các ngươi, để nhanh chóng gia tăng số lượng tu sĩ Trúc Cơ.” Lời vừa nói ra, Vương Diên Lãng, Vương Diên Uyên, Vương Văn Mai, Vương Văn Yến, Vương Văn Võ, Vương Văn Tu, cả sáu người đều lập tức hô hấp nặng nề, Trúc Cơ Đan đó, ai trong số bọn họ mà không muốn có, đáng tiếc Vương Văn Tiến đã chết trong tay Hoàng Hữu Thành, nên không được chứng kiến cảnh tượng này hôm nay. “Vì không ở Gia Tộc, nên ta sẽ không dựa theo tộc quy để làm việc, mà chỉ dựa theo biểu hiện của các ngươi lần trước mà phân phát Trúc Cơ Đan,” Vương Hạo nhìn những người đang có vẻ mặt khác nhau, chậm rãi nói: “Hiện tại chỉ có hai viên Trúc Cơ Đan, nhưng lần này đoạt được Linh Thạch không ít, ta dự định sẽ tham gia đấu giá hội, mua thêm mấy viên nữa cho các ngươi, tranh thủ người người đều có thể Trúc Cơ, nhưng vẫn phải có thứ tự trước sau.” “Văn Yến và Văn Tu hai người tu vi chỉ có Luyện Khí tầng tám, thì để hai năm nữa rồi tính, còn Văn Võ đã thể hiện tốt nhất trong lần đi săn giết Yêu Thú trước, nên hắn được chọn trước, người còn lại ta muốn nghe ý kiến của mọi người!” “Cảm ơn ngũ ca!” Vương Văn Võ liền vội vàng hành lễ, mặt tươi cười ngây ngô, trước khi cả gia tộc xuất phát đã nói qua, chỉ cần ra hải ngoại thì hi vọng Trúc Cơ sẽ cao hơn nhiều so với ở nhà, không ngờ mới có nửa năm mà hắn đã có Trúc Cơ Đan. Vương Văn Phong nói: “Lần trước ta không có đi, cũng không muốn nói nhiều, Diên Bình, ngươi thấy ai là phù hợp?” Vương Diên Bình cau mày, nhìn lướt qua mọi người: “Ngoài Văn Võ, những người còn lại biểu hiện không khác nhau mấy, ta cũng không biết quyết định cho ai!” Vương Văn Mai lúc này lên tiếng: “Các vị Trưởng Lão, ta thấy nên đưa Trúc Cơ Đan cho Lục Thúc trước đi, ông ấy đã hơn năm mươi tuổi, nếu trì hoãn thêm thì tỉ lệ thành công Trúc Cơ sẽ giảm đi!” Bản thân Vương Văn Mai đương nhiên cũng muốn, nhưng nàng tin rằng Vương Hạo sau này sẽ cung cấp cho nàng, nàng còn trẻ, không cần phải gấp như vậy. “Không ổn, không ổn, lần trước ta biểu hiện bình thường thôi, sao dám tranh Trúc Cơ Đan” Vương Diên Lãng từ chối, ánh mắt lại nóng bỏng nhìn Vương Hạo. Ha ha, Vương Hạo không bận tâm về những tâm tư nhỏ này của mọi người, trên mặt khiêm nhường như vậy đã là quá đủ để hắn hài lòng rồi, thế là hắn nói: “Ta vừa nói, người người đều sẽ Trúc Cơ, bất quá là vấn đề trước sau, đã Thập Tứ Thúc tuổi đã cao, vậy trước cứ để ngươi vậy!” Nói xong, hắn lấy ra hai bình ngọc, đưa cho Vương Văn Võ và Vương Diên Lãng: “Hai người đi lấy thêm một quả Hộ Mạch Đan nữa, rồi đọc thêm kinh nghiệm Trúc Cơ nữa, là có thể bế quan Trúc Cơ rồi.” Hai người vui mừng khôn xiết nhận lấy, đồng thanh nói: “Cám ơn Trưởng Lão!” Vương Hạo vẫy tay đỡ bọn họ dậy, rồi hỏi mọi người về tin tức đấu giá hội. Bất quá mọi người không hiểu biết nhiều về Vạn Tượng Thành, chỉ có Vương Diên Phong, người ở thành này lâu hơn một chút mới nói rằng khu chợ phía tây có thể sẽ có đấu giá hội trong mấy ngày tới, Vương Hạo có thể đến một cửa hàng tên là Bảo Thanh Các xem thử. “Tốt, vậy ta đi xem thử một chút!” Vương Hạo bảo mọi người giải tán, rồi đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, vừa ra khỏi cửa thì chạm mặt Lý Đức Đạo và Lý Đức Dung. “Vương đạo hữu, ngươi trở về mà không báo cho chúng ta một tiếng, thật là không chu đáo chút nào!” “Ta tại quá vội vàng gặp tộc nhân, nên quên mất hai vị!” Vương Hạo áy náy chắp tay. “Ngươi không sao là tốt rồi, xem bộ dạng ngươi, lại muốn ra ngoài?” Lý Đức Dung liếc mắt hỏi. “Không sai, ta dự định đi hỏi tin tức về đấu giá hội, xem có thể mua được thêm mấy viên Trúc Cơ Đan cho tộc nhân không!” Vương Hạo thở dài: “Lần này hai nhà chúng ta tổn thất ba tộc nhân, nói cho cùng là do thực lực không đủ, nếu như chúng ta có mười mấy vị Trúc Cơ, thì cần gì phải chạy trốn nữa?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận