Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1848: Trúc lâm cùng đại hồ

Linh Lan nói: “Trong tay chúng ta cũng có một ít loại độc trùng tương tự, nhưng không bằng Thất Thải Hoàng, đáng tiếc là thực lực của đạo hữu Thất Thải Hoàng hơi yếu, nếu có Ngũ Giai thì tốt!” “Quý tông chắc là có phương pháp xử lý tạm thời tăng lên thần thông của Linh Trùng chứ?” Vương Hạo hỏi. “Có thì có, nhưng có thể sẽ gây ra một chút tổn thương cho Linh Trùng của đạo hữu!” “Tổn thương có thể hồi phục không? Nếu là tổn thương không thể đảo ngược, thì Vương mỗ không thể chấp nhận được.” “Cũng không phải là tổn thương không thể đảo ngược, giống như một vài bí pháp bộc phát tiềm lực của Nhân tộc vậy, tổn thương đến bản thân chắc chắn là có, nhưng chỉ cần an dưỡng thích đáng thì chẳng bao lâu sau sẽ hồi phục thôi! Ta có một biện pháp có thể tạm thời nâng cao thần thông của Linh Trùng, có thể nâng năng lực nhận biết của Thất Thải Hoàng lên, ít nhất là đến Ngũ Giai, như vậy thì tìm Cửu Tiết Hoa sẽ dễ dàng hơn rất nhiều!” “Biện pháp gì?” Vương Hạo vội hỏi, vô cùng kinh ngạc, hắn không ngờ là còn có niềm vui bất ngờ! Nếu biện pháp này thông dụng, Tiểu Thiền, Huyễn Nguyệt Điệp mà dùng được, vượt qua một cấp bậc thì có thể sinh ra uy hiếp đối với tu sĩ Luyện Hư rồi! “Phương pháp này tương tự với một vài công pháp hợp kích của Nhân Tộc chúng ta, trước bố trí Hỗn Nguyên hợp nhất trận, sau đó đem mấy con Linh Trùng có tu vi không sai biệt lắm đặt vào trong đó, hấp thụ sức mạnh của mấy con Linh Trùng ở bên trong, gia trì lên thân chủ trùng!” Linh Lan trầm giọng nói! Vương Hạo nghe vậy thần sắc ngưng trọng, lâm vào trầm tư, lát sau ngẩng đầu hỏi: “Như thế thì hạn chế cũng nhiều lắm chứ?” Hắn cùng Quý Tiểu Đường và các đạo lữ khác đã từng tu luyện qua công pháp hợp kích, có hiểu biết về điều này, trong thời gian ngắn như vậy, Linh Trùng hiển nhiên không thể tu luyện công pháp tương ứng được, mà là dùng trận pháp làm cơ sở. Thế tất sẽ tồn tại nhiều vấn đề như pháp lực không đồng đều! “Ừ, là có một chút hạn chế, đầu tiên là chọn Linh Trùng tốt nhất là cùng loại, coi như không phải cùng loại thì cũng phải gần nhau, ví dụ như đều là độc trùng, hoặc đều là Linh Trùng có một thuộc tính nào đó! Ngoài ra, về tu vi cũng phải gần hoặc là cao hơn chủ trùng thì mới tốt, nếu không thì hiệu quả có thể sẽ không đạt được như mong muốn. Phương pháp này đối với chủ trùng, cũng chính là người gánh chịu lực lượng, cũng không có quá nhiều nguy hiểm, nhưng đối với mấy con Linh Trùng bị hấp thụ lực lượng khác thì lại là tai họa ngập đầu, cả trăm năm chưa chắc đã hồi phục! Nhưng mà đạo hữu yên tâm, Linh Trùng cần thiết sẽ do Vạn Hoa tông ta cung cấp!” Linh hoa kỳ trùng của Vạn Hoa tông vô số kể, tìm mấy loại thích hợp vẫn là rất dễ dàng, trước đó Linh Lan đã chuẩn bị, sau này biết Vương Hạo có Thất Thải Hoàng, mới mời hắn đến đây. Vương Hạo tâm tư xoay chuyển, cảm thấy không có đơn giản như vậy. “Đạo hữu Linh Lan, Vương mỗ cũng có hiểu biết về trận pháp, theo kinh nghiệm trước đây thì đáng lẽ ra chủ trùng phải là người gặp nguy hiểm lớn hơn mới phải, dù sao không phải lực lượng của mình mà lại gia thân, chỉ cần sơ ý một chút là có thể bạo thể mà chết, ngược lại, bên bị hấp thụ lực lượng chỉ suy yếu đi một khoảng thời gian, dù mất đi một phần bản nguyên, cũng không đến mức nguy hiểm đến tính mạng!” Linh Lan lộ vẻ xấu hổ, nàng không ngờ Vương Hạo lại còn hiểu cả trận pháp, do dự một chút, trong lòng biết không thể giấu giếm Vương Hạo, gật đầu thở dài: “Đúng là như vậy, trước đây trong thí nghiệm, có một con Linh Trùng của ta đã bạo thể mà chết, nhưng đó là do thực lực khác biệt quá lớn thôi, Thất Thải Hoàng của đạo hữu đã trưởng thành đến tứ giai Thượng Phẩm, năng lực gánh chịu lực lượng rất mạnh, cộng thêm đặc tính của Thất Thải Hoàng nữa thì tỷ lệ bạo thể mà chết là rất rất nhỏ!” Thất Thải Hoàng là một loại kỳ trùng hiếm có, nàng biết nó rất trân quý, thấy Vương Hạo vẫn không lên tiếng, tiếp tục nói: “Vạn Hoa tông ta cũng có rất nhiều kỳ trùng, nếu Linh Trùng của đạo hữu bất hạnh gặp nạn, ta có thể bồi thường cho đạo hữu một con, đến lúc đó đạo hữu có thể đến Vạn Hoa tông chọn lựa.” Ánh mắt Vương Hạo lóe lên, nói: “Dù thành công hay không thì Vương mỗ đều muốn phương pháp bày trận Hỗn Nguyên hợp nhất trận, ngoài ra, phần Cao Giai của «Vạn Hoa Trùng Điển» của quý tông, nhất định phải cho Vương mỗ xem qua!” Linh Lan lập tức lộ vẻ khó xử, Trận Đồ thì còn tốt, loại Trận Đồ có điều kiện sử dụng khắc nghiệt như vậy cũng không phải rất trân quý, nhưng «Vạn Hoa Trùng Điển » là một trong những truyền thừa cốt lõi của Vạn Hoa tông, phần Cao Giai không thể tùy tiện tiết lộ cho người ngoài! “Chẳng phải đạo hữu nói là trong di tích cổ cũng có truyền thừa ngự trùng à, truyền thừa ngự trùng của quý tông cũng bắt nguồn từ đây, nếu chuyến này thuận lợi, thì công pháp của quý tông còn gì đáng quý? Vương Hạo có thể thề, sẽ không tiết lộ công pháp của quý tông cho bất cứ ai!” Vương Hạo dùng lý lẽ giải thích, xua tan nỗi lo của đối phương. Dù truyền thừa của Vạn Hoa tông đến từ di tích cổ, nhưng các tu sĩ đời sau của Vạn Hoa tông không ngừng cải tiến, từ lâu đã không còn là bộ dạng ban đầu, giá trị có lẽ còn không thấp hơn so với bản gốc. Linh Lan chần chờ một chút, rồi gật đầu đáp ứng, “nếu có thể thuận lợi tiến vào di tích cổ, thì Trận Đồ có thể đưa cho đạo hữu, nếu đạt được truyền thừa và Cửu Tiết Hoa, thì «Vạn Hoa Trùng Điển» đương nhiên không thành vấn đề!” “Tốt, một lời đã định,” thấy đủ thì dừng, nỗ lực một chút chỉ với Linh Trùng mà mình không quá coi trọng, mà đã thu được đủ nhiều, Vương Hạo đồng ý! Hai người bàn bạc xong, quyết định lập tức xuất phát, rất nhanh đã rời khỏi phường thị! Trên đường, Vương Hạo hỏi thăm một chút về công việc cụ thể, Linh Lan không giấu giếm, kể lại chi tiết! Lần này địa điểm bọn họ xác định càng gần với địa bàn của Tịnh Thổ Tông, tương đối kỳ lạ là, Tịnh Thổ Tông là Phật Môn, nhưng số tu sĩ và phàm nhân dưới trướng lại còn ít hơn so với những nơi được gọi là “ma đạo”! Vương Hạo phỏng đoán Tịnh Thổ Tông chắc chắn cũng có một số hoạt động không chấp nhận được trong mắt người khác, đối với những Tu Tiên Giả chính thống, dù là Phật Môn hay ma đạo thì cũng đều là cố chấp, làm ra một vài chuyện xấu cũng không có gì lạ! Vương Hạo không xen vào những điều này, cũng không muốn thêm rắc rối! Mấy ngày sau, hai người tới một vùng biển trúc, xung quanh toàn là trúc xanh mênh mông vô bờ, trải dài liên miên, bọn họ đã bay một khoảng thời gian dài mà vẫn chưa thấy một tòa phường thị nào cả. Thành trì của phàm nhân thì lại càng thưa thớt, chỉ có lác đác một vài thôn xóm, thôn xóm thì phần lớn lại rất tồi tàn, kiến trúc cao lớn rộng rãi nhất chính là những ngôi chùa của địa phương! Nơi này tuy là địa bàn của Tịnh Thổ Tông, nhưng vẫn là khu vực biên giới, nên cảnh tượng như vậy cũng dễ hiểu thôi! Bay thêm một lát nữa, hai người dừng lại ở một đỉnh núi, Linh Lan đánh ra một đạo linh quang, lát sau, từ sâu trong rừng trúc, hai vị tu sĩ nhanh chóng bay tới! Một nam một nữ, chính là Lăng Yến và Cổ đạo tử mà Linh Lan đã nhắc đến trước đó, cả hai người đều là tu sĩ trong Luyện Hư kỳ, khí tức của Lăng Yến yếu hơn một chút! “Vương mỗ đã gặp qua hai vị đạo hữu,” Vương Hạo chủ động tiến lên chào hỏi! “Vị này chính là Vương Hạo đạo hữu sao? Ta và sư muội đã sớm nghe danh đạo hữu rồi!” Hai người đều đáp lễ, trên mặt tươi cười, vô cùng nhiệt tình! Sau một hồi hàn huyên, Vương Hạo theo bọn họ đi vào một tòa động phủ bí ẩn, động phủ ở sâu dưới lòng đất, hơi ẩm ướt! “Nơi này…… Mấy vị đạo hữu, chẳng lẽ phụ cận có một cái hồ lớn sao?” Vương Hạo lo lắng! Lăng Yến gật đầu, “Vương đạo hữu mắt sáng như đuốc, đúng vậy, di tích cổ kia có lẽ bị chôn ở đáy hồ, cho nên chúng ta mới mở động phủ gần đây!” Linh Lan giới thiệu nói: “Chúng ta nghi ngờ di tích cổ đó có thể đã từng là một sơn môn được xây trên một hòn đảo ở giữa hồ, chỉ là không rõ tại sao lại bị chìm xuống đáy nước, chúng ta tìm thấy một vài chấn động trận pháp, nhưng cũng chỉ thế thôi, trận pháp ở đây rất kỳ quái, cho dù chúng ta có lục soát hết mọi ngóc ngách cũng không tìm được chỗ kỳ dị nào khác, càng không thể tìm được phương pháp đi vào!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận