Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 26: Thu hoạch

Chương 26: Thu hoạch
Bây giờ không phải là lúc do dự, Vương Diên Phong cũng biết điều này, đồng thời trên người hắn mang theo Lưu Ly rau diếp, cũng cảm thấy việc mình đi ra ngoài hơi quan trọng hơn, vội vàng vỗ lên người mấy đạo khinh thân phù rồi nhanh chóng rời đi. Hổ hình Yêu Thú giận dữ, lại gầm thét một hồi, phát ra mấy đạo phong nhận công kích Vương Diên Phong, Vương Hạo rút liệt Phong kiếm ra tay ngăn lại, hô to một tiếng: “Mèo con, đừng phân tâm, đối thủ của ngươi là ta!” Vương Hạo ném ra một quả cầu lửa, đáng tiếc hổ hình Yêu Thú nhanh nhẹn, nhẹ nhàng nhảy một cái liền tránh khỏi phạm vi công kích của cầu lửa, khinh miệt nhìn Vương Hạo một cái, dường như đang cười nhạo Vương Hạo không biết lượng sức, cũng không động thủ, chỉ là ở trên cao nhìn xuống Vương Hạo, dường như đang bảo: “Có thủ đoạn gì tranh thủ thời gian xuất ra!” A, nó không công kích, Vương Hạo tự nhiên vui vẻ, để Vương Diên Phong chạy xa một chút.
Chẳng bao lâu, hổ hình Yêu Thú liền mất kiên nhẫn, đột nhiên nhảy vọt về phía Vương Hạo, Vương Hạo phát động Khinh Thân thuật nhanh chóng né tránh, quay chung quanh hổ hình Yêu Thú xoay vòng, vừa chạy vừa phóng ra cầu lửa. Một loạt cầu lửa tấn công hổ yêu, dù không trúng đích, nhưng dư chấn nổ mạnh vẫn tác động đến hổ yêu, khiến lớp lông bên ngoài của nó bị đốt cháy. Hổ yêu tức giận, bắt đầu toàn lực tấn công Vương Hạo, dù Vương Hạo Khinh Thân thuật đại viên mãn, mấy hiệp sau vẫn bị móng vuốt hổ yêu cào ra mấy vết lớn. Tuy vậy hổ yêu cũng không chiếm nhiều lợi thế, Vương Hạo lấy thương đổi thương, đánh mạnh vào chân trước của nó một kiếm. Một người một hổ giao chiến khoảng mười chiêu, Vương Hạo chỉ đánh trúng hổ yêu ba lần, đều là bị thương ngoài da.
Tuy nhiên, chiến đấu đến lúc này, pháp lực vốn đã không nhiều của Vương Hạo càng thêm thiếu hụt, điều này khiến hắn cảm thấy mười phần mệt mỏi, còn hổ yêu, hoàn toàn nhờ vào nhục thân lực lượng, căn bản không tiêu hao bao nhiêu linh lực. Với thể phách của Yêu Thú nhị giai, chỉ cần đấu bằng nhục thân lực lượng, cho dù là đối kháng cường độ cao, gọi một hai ngày cũng không sao, Vương Hạo không thể nào chịu đựng được. Hơn nữa đây là tại Đoạn Nguyên Sơn Mạch, xung quanh còn có những Yêu Thú nhị giai khác, Vương Hạo nhất định phải tìm cách trốn thoát. Từ trong túi trữ vật lấy ra một bình Hồi Linh Đan, Vương Hạo không cần đếm số lượng, trực tiếp nuốt vào trong bụng, lúc này mới cảm thấy cơ thể mệt mỏi có chút hồi phục.
Nhưng hổ yêu cũng không ngốc, thấy hắn nuốt linh đan, liền lập tức tấn công tới, Vương Hạo vội né tránh, nhưng vẫn không thể hoàn toàn thoát được, vòng phòng hộ trong nháy mắt ảm đạm đi không ít, cả người Vương Hạo bị đánh bay. Sau khi rơi xuống đất, Vương Hạo chỉ cảm thấy ngực khó chịu, đột nhiên phun ra một ngụm máu. “Không còn cách nào, chỉ có thể dùng cái này,” Vương Hạo lấy ra một tờ phù triện, chính giữa phù triện có một thanh tiểu tiểu Kim kiếm, đúng là phần thưởng nhị giai Kim kiếm phù lần trước hắn đạt được. “Đi,” Không kịp đau lòng, Vương Hạo tung Kim kiếm phù về phía hổ yêu, đồng thời vận Khinh Thân thuật nhanh chóng rời đi.
Hổ yêu rất muốn đuổi theo tấn công Vương Hạo, nhưng Kim kiếm phù đã khóa chặt nó, uy lực lớn mạnh khiến nó nhận thấy nguy hiểm, nhất định phải chuyên tâm ứng phó! Vương Hạo chọn thời cơ không tệ, mấy con Yêu Thú ở những hướng khác cũng sắp tới đây, loại Yêu Thú nhị giai này không có đồng minh gì cả, đụng mặt nhau là sẽ đánh trước một trận, bọn chúng đánh nhau, Vương Hạo tự nhiên sẽ an toàn. Quả nhiên, sau khi Vương Hạo bỏ chạy, từ xa đã nghe thấy tiếng rống giận dữ của mấy con Yêu Thú, nhìn bản đồ thì ba cái đầu lâu đã đụng vào nhau, không khỏi cười nói: “Súc sinh đúng là súc sinh!”
Vương Hạo độn thuật viên mãn, nhanh hơn Vương Diên Phong không ít, sau khi tiến vào khu vực không xác định khoảng hơn năm mươi dặm thì đuổi kịp hắn, thấy Vương Hạo, Vương Diên Phong hết sức ngạc nhiên mừng rỡ: “Hạo Nhi, con Bạch Hổ đâu?” Thôi, ngươi không thể quan tâm an nguy của ta trước sao? “Không rõ ràng, chắc là đang đánh nhau với mấy con Yêu Thú khác, ta thả ra phù triện nhị giai xong không dám ở lại!” Vương Hạo ngẩng đầu nhìn địa hình xung quanh, khắp nơi đều là rừng cây rậm rạp: “Đây là chỗ nào?” “Ta cũng không biết, nhưng chúng ta chỉ cần đi về phía đông, sẽ ra được Đoạn Nguyên Sơn Mạch!” Vương Diên Phong đáp lời.
Đây không phải là nói nhảm sao, Vương Hạo đối với Bát thúc này là hoàn toàn thất vọng, vấn đề là phía đông có Yêu Thú cản đường, bọn họ dám đi qua chắc? Trong khu rừng rậm này, Vương Hạo không có cách nào, đúng là không ra khỏi nhà mới biết thủ đoạn của mình đơn điệu thế nào, nếu có Linh Thú hoặc Linh Trùng dò đường thì tốt rồi! Cái bản đồ vô dụng kia hoàn toàn là cái hố, không đến điểm trung tâm thì căn bản không hiện được bản đồ khu vực, chẳng có tác dụng gì, mà những Yêu Thú hiển thị trên đó cũng phải là hàng nhập phẩm, trong núi rừng này còn có vô số động vật khác, có vài loại độc trùng rắn độc, mặc dù chẳng ra gì nhưng số lượng thì nhiều vô kể, bị chúng cắn cho một phát, Tu Tiên Giả mà chậm trễ việc chữa trị cũng sẽ lên đường luôn!
Vương Hạo ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu khôi phục linh lực: “Không thể đi sâu vào trong nữa, ai biết sẽ gặp cái gì, chúng ta cứ chờ ở đây!” “Chờ?” Vương Diên Phong khó hiểu nói: “Chờ mấy con Yêu Thú đó đưa đầu đến, chúng ta có kết cục tốt chắc?” Vương Hạo cười nhạt một tiếng: “Bọn chúng đánh nhau chí tử thì không chết cũng bị thương, hai chú cháu ta nói không chừng còn nhặt được chút lợi lộc làm vật liệu nhị giai, Bát thúc, vật liệu Yêu Thú nhị giai này giá trị không hề thấp đâu!” Nếu có Yêu Đan, một viên Yêu Đan nhị giai ít nhất cũng phải được năm trăm Linh Thạch, chưa kể đến móng vuốt, răng, gân cốt của Yêu Thú đều là vật liệu Luyện Khí cực tốt, giá trị cũng không hề thấp. Da thú thì ngoài chế tạo phòng ngự linh khí thì còn có thể dùng vẽ phù triện, thú huyết thì dùng để chế tác huyết mực, thịt thú nhị giai giá đơn thì không cao, hai cân mới được một khối Linh Thạch, nhưng Yêu Thú nhị giai thể hình to lớn, có thể nặng đến mấy nghìn cân, như con Bạch Hổ nhị giai Hạ phẩm kia, Vương Hạo tính chừng cũng phải một ngàn năm trăm cân, ngoài trừ móng vuốt da thú có giá trị ra, còn có nội tạng không đáng tiền các loại cũng có đến tám chín trăm cân thịt, tính ra là bốn trăm Linh Thạch, tất cả cộng lại, xác một con Yêu Thú nhị giai có thể bán được hai ba nghìn Linh Thạch.
Vương Diên Phong cũng bị lay động rồi, hắn trấn thủ Phường thị mấy năm trời, mới dành dụm được mấy trăm Linh Thạch, nếu săn được một con Yêu Thú nhị giai thì có thể chia nhau mấy nghìn Linh Thạch, cắn răng một cái, kiên quyết nói: “Được, nghe ngươi, chúng ta chờ một lát, nhưng không thể ở đây chờ, chúng ta tốt nhất là đào một Động Phủ dưới đất mà ẩn nấp, đợi động tĩnh lắng xuống thì mới đi thăm dò!” Vương Hạo gật gật đầu, về kinh nghiệm dã ngoại, hắn đúng là không bằng Vương Diên Phong lão luyện.
Dứt lời, hai người liền bắt tay vào làm, một lát sau ở dưới đất sâu ba mươi mét đào ra một cái Động Phủ tạm thời rộng cả trăm mét vuông, hai người ngồi xếp bằng nghỉ ngơi, đồng thời chú ý đến động tĩnh bên ngoài. Thực tế, Vương Hạo chỉ cần chú ý đầu lâu trên bản đồ là được rồi, hiện tại ba đầu lâu đã tụ họp một chỗ, lúc này Yêu Thú còn đang đại chiến, chẳng lẽ chúng lại ngồi cùng nhau uống trà? “Đúng rồi, còn phải kiểm lại chiến lợi phẩm nữa,” Lúc nãy Vương Hạo vội vàng lấy túi trữ vật của ba người Tưởng Siêu đi, căn bản không có thời gian xem xét.
Lập tức lấy ra ba túi trữ vật, không tốn mấy sức đã xóa được ấn ký của ba người kia, mở túi trữ vật đổ hết đồ ra ngoài. “Ai, nghèo quá!” Nhìn đám đồ lỉnh kỉnh, nhưng phần lớn lại là đồ dùng hàng ngày, chẳng đáng giá, đám tán tu này, gia sản thường hay mang theo người. Vương Hạo vứt đống nồi niêu xoong chảo qua một bên, những cái còn lại thì phân loại rồi cất kỹ, tiếng động thu hút sự chú ý của Vương Diên Phong, phát hiện có hơn tám trăm Linh Thạch, bĩu môi nói: “Trong đó bảy trăm vẫn là ta mới đưa cho hắn!” Thôi, lời này là ý gì, muốn lấy bảy trăm Linh Thạch về à? Vương Hạo khuyên nhủ: “Bát thúc à, Lưu Ly rau diếp chúng ta đã mang về, bảy trăm này đương nhiên xem như là của Tưởng Siêu, hiện tại Tưởng Siêu đã chết rồi, chúng ta chia nhau số Linh Thạch này chẳng tốt hơn sao?” Vương Diên Phong nghe xong sững sờ, hắn cũng không phải là người vì tập thể mà quên mình, tu tiên là để tranh đoạt tài nguyên, có được không bốn trăm Linh Thạch sao không làm chứ, huống chi bọn họ cũng đã vì gia tộc tìm được Lưu Ly rau diếp, không có tổn hại lợi ích gia tộc, thế là cũng gật gật đầu: “Được, mấy thứ khác đều là của ngươi, dù sao người cũng do ngươi giết!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận