Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 826: Dưỡng Hồn Mộc

Vương Hạo cũng không có nếm thử hái lấy những Linh Quả còn lại, mà lại đi về phía một cây linh mộc màu đen trơ trụi khác! Ngay từ đầu hắn đã cảm thấy gốc linh mộc này khác biệt, chỉ là không nhận ra được, nhưng khi tới gần, hắn không ngừng tìm kiếm trong ký ức, có được một cái tên khiến người giật mình —— Dưỡng Hồn Mộc! Từ khi tới thế giới này, hắn đã đưa loại linh mộc này vào danh sách tìm kiếm của mình, ba trăm năm, cuối cùng cũng khiến hắn gặp được! Trước kia Vương Hạo nói muốn luyện chế hóa thân đại quân, mấy loại vật liệu hắn không thiếu, có điều vẫn luôn không gấp sản xuất hàng loạt hóa thân, cũng là bởi vì mỗi lần luyện chế một cỗ hóa thân, hắn đều phải chém một đao vào thần hồn của mình! Mạnh như hắn cũng phải tu dưỡng gần mười năm, mấu chốt là mỗi khi luyện chế một cỗ hóa thân, thần thức của hắn cũng yếu đi một phần! Điều này khiến hắn khó lòng chấp nhận! Vì vậy, khi hoàn cảnh chưa đủ ổn định, hắn tuyệt đối không dám luyện chế hóa thân! Có Dưỡng Hồn Mộc thì lại khác, Dưỡng Hồn Mộc đúng là bảo vật tuyệt hảo để trị liệu thương thế của thần hồn, đeo trên người trong thời gian dài, cũng có thể từ từ tăng trưởng thần thức! Hắn có thể không cần cố kỵ mà "sản xuất hàng loạt" hóa thân, ít nhất làm được mười năm một bộ không thành vấn đề! Tay Vương Hạo run rẩy sờ vào Dưỡng Hồn Mộc, đem hạt giống thắp sáng! Với tư cách một tu sĩ Nguyên Anh, tuổi của Dưỡng Hồn Mộc nhất định phải đạt đến vạn năm, mới có hiệu quả! Gốc này trước mắt có tuổi mười vạn năm, đối với tu sĩ hóa thân cũng có hiệu quả cực lớn! Vương Hạo lấy ra Tru Tiên kiếm, chuẩn bị chém xuống, mang nó đi! Nhưng ngay khi kiếm của hắn sắp rơi xuống, lệnh bài ánh sáng đỏ lần nữa nhấp nháy! Trong lòng Vương Hạo giật mình, nhưng hắn đã không kịp thu tay lại! “Oanh!” Dường như cảm nhận được sự uy hiếp của Vương Hạo, một màn ánh sáng xuất hiện trước Dưỡng Hồn Mộc, công kích của Vương Hạo rơi lên trên, bộc phát ra một tiếng vang ầm ầm! Đồng thời một cỗ đại lực xuất hiện, trực tiếp đánh bay Vương Hạo! Dưỡng Hồn Mộc không bị tổn thương mảy may, ngược lại Vương Hạo bị bắn ra khỏi phạm vi Linh Điền, ngã mạnh xuống đất! “Phốc!” Vương Hạo phun ra một ngụm máu tươi, mặt đầy phiền muộn, từ khi Kết Anh, hắn còn chưa từng chịu vết thương nghiêm trọng như vậy đâu, cỗ đại lực vừa rồi căn bản không cách nào ngăn cản, nếu không phải hắn là thể tu, thì chỉ lần này đã có thể nổ tung cơ thể hắn rồi! Vương Hạo lấy huyết ngọc đào vừa mới bỏ vào nhẫn trữ vật, còn chưa kịp để nguội, trực tiếp nuốt vào trong miệng, ngồi xếp bằng chữa thương! “May mà ta lấy được trước hạt giống Dưỡng Hồn Mộc, nếu không lần này thì thiệt lớn rồi, đáng tiếc một loại Linh Quả khác không sờ đến được!” Vương Hạo đau lòng nhìn bụi cây ăn quả màu vàng khác, đừng nói là cái gì, một loại Linh Quả tứ giai, giá trị ít nhất cũng phải trăm vạn Linh Thạch trở lên! Có điều cho dù như vậy, lần này vẫn xem như thu hoạch lớn, Dưỡng Hồn Mộc, Chân Hồn quả, huyết ngọc đào, ba loại đều là những bảo vật vô cùng trân quý đối với tu sĩ Nguyên Anh! Vương Hạo cũng coi là đã gặp qua người hào phóng, nhưng thu hoạch hôm nay, vẫn khiến hắn hưng phấn! Chính vì quá hưng phấn, mới dẫn đến việc hắn đắc ý quên hình đi chặt Dưỡng Hồn Mộc! Vương Hạo điều tức một lát, tâm tình bực bội vừa rồi cũng vơi đi không ít, ánh mắt lại liếc nhìn sang những nơi khác! Ngoài khu vườn cây ăn quả này, sâu bên trong còn có một mảnh dược viên nhỏ, nhưng khi Vương Hạo vừa đến gần, lệnh bài ánh sáng đỏ đã nhấp nháy liên hồi, hắn liền dập tắt ý định đi vào tìm tòi hư thực, cầu mong những nơi khác tuyệt đối đừng có hạn chế nữa! Không đầy một lát, hắn liền đi tới một tòa bảo tháp cao hơn mười trượng! Trên cửa có tấm biển ghi, tháp này tên là Tụ Bảo Tháp! Chỉ nghe danh đã biết, bên trong nhất định chứa đầy bảo vật! Vương Hạo nhìn chằm chằm lệnh bài, phát hiện không nhấp nháy ánh sáng đỏ, liền yên tâm đi lên phía trước! Bảo Tháp cũng có cấm chế tồn tại, Vương Hạo kích phát lệnh bài, lệnh bài lóe ra một đạo lục quang, có điều không làm tan màn sáng, mà là vạch ra một lộ tuyến quanh co khúc khuỷu! Hiển nhiên chỉ cần đi theo tuyến đường này là có thể tránh được cấm chế ở đây! Vương Hạo thử đi hai bước, quả nhiên bình an vô sự, liền bước nhanh hơn, lát sau liền đi tới trước cửa Tụ Bảo Tháp! Chỉ thấy giữa khe hai cánh cửa lớn, dán một tấm Linh Phù màu tím nhạt dài hơn một thước! Vương Hạo thử kích phát lệnh bài, nhưng không có phản ứng gì! “Cái này là sao, đến đây rồi mà không cho vào?” Vương Hạo không khỏi nhíu mày! Có điều cho dù thế nào, hắn tuyệt đối không dễ dàng bỏ đi, cẩn thận quan sát một hồi, thấy tấm Linh Phù kia giống Phong Linh Phù, hắn liền quyết định thử một lần! Hắn trước tiên đi tới trước cửa, không chạm vào tấm Linh Phù kia, trực tiếp đẩy cửa! Đáng tiếc, cho dù hai cánh tay hắn có mấy trăm vạn cân cự lực, vẫn không thể đẩy mở đại môn! Lúc này, hắn mới dời ánh mắt lên phía tấm Linh Phù, hiện giờ hắn đã là chế phù sư tứ giai, nhưng vẫn không nhìn rõ phù văn trên Linh Phù, hiển nhiên phẩm giai trên tứ giai! Vương Hạo lại không dám làm càn! “Lệnh bài không nhấp nháy ánh sáng đỏ, xem ra nơi này không phải cấm địa, chỉ cần ta cẩn thận một chút, hẳn là không nguy hiểm!” Vương Hạo tự an ủi mình một câu, cắn răng một cái, nắm tay chậm rãi đưa về phía tấm Linh Phù kia! Trong khi đó, hắn cẩn thận nhìn chằm chằm lệnh bài, một khi nhấp nháy ánh sáng đỏ, hắn sẽ kịp thời dừng lại, không đến mức phạm sai lầm trước đó! Nhưng khi hắn đến gần Linh Phù nửa thước, trên Linh Phù đột nhiên truyền đến một lực hút, trong nháy mắt hút tay trái của hắn lên! Hắn kinh ngạc phát hiện, pháp lực trong cơ thể, không tự chủ bắt đầu dũng mãnh lao tới Linh Phù! Có điều Vương Hạo thấy lệnh bài vẫn không có cảnh báo, cũng không bối rối, cũng không ngăn cản pháp lực trôi qua! “Đây hẳn là một trọng khảo nghiệm nữa, phía trước khảo nghiệm Tu Tiên bách nghệ, thực lực đấu pháp, bây giờ khảo nghiệm hẳn là pháp lực nhiều ít.” Nếu đúng như thế, Vương Hạo tự nhiên không sợ! Mọi việc cũng đúng như hắn dự liệu, Linh Phù hấp thu khoảng một phần ba pháp lực của hắn, liền dừng lại, sau đó tự động bong ra từ trên cửa, hóa thành một tấm Linh Phù lung linh phiêu đãng xuống! Linh Phù hiện giờ đã có Linh Khí chấn động, quả thực cao đến ngũ giai! Cho dù thèm muốn, Vương Hạo cũng không ra tay thu lấy tấm phù này, ai biết có chạm vào được không, nhỡ đâu lại cho hắn một chiêu tàn độc thì hắn khóc cũng không có chỗ mà khóc! Vương Hạo đưa tay đẩy cửa, lần này rất dễ dàng đẩy được cửa ra! Vương Hạo kích động vạn phần bước vào trong, nhưng cảnh tượng sau đó, lại khiến hắn như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu! Tụ Bảo Tháp không phải loại Bảo Tháp bình thường tầng tầng lớp lớp, mà là bên trong trống rỗng, từ tầng dưới có thể nhìn thấy đỉnh tháp, không gian bên trong cực lớn, xung quanh trên vách tường có vô số ô nhỏ xếp ngay ngắn, nhưng bên trong chẳng có bảo vật gì, trống trải đến mức sợ chuột còn ghét bỏ! Điều này sao khiến Vương Hạo không thất vọng được! Vương Hạo thử kích hoạt lệnh bài, chỉ nghe “cạch” một tiếng, một cái hốc tối ở một tầng nào đó được mở ra, bên trong đặt một ngọc giản và một chiếc nhẫn trữ vật màu vàng sẫm! Vương Hạo trong lòng vui mừng, may mà hắn không quay đầu bước đi, nếu không thì bỏ lỡ thu hoạch rồi sao? Vì thế thăm dò một hồi cũng không có nguy hiểm gì, liền duỗi tay cầm lên ngọc giản, thả ra một tia thần thức, xem xét! Nhưng lông mày của hắn rất nhanh lại nhíu lại, hóa ra ngọc giản này không phải công pháp truyền thừa, Thần Thông Bí thuật gì, mà là một ngọc giản ghi chép đơn giản, ghi lại các bảo vật ra vào, nói đơn giản, chính là sổ đăng ký! Với kiến thức của Vương Hạo, đại đa số tên bảo vật bên trong hắn còn chưa nghe thấy bao giờ, có vài bảo vật còn ghi rõ là do thế lực nào hiến tặng, nơi sản sinh là ở đâu, có điều những địa danh đó Vương Hạo cũng chưa từng nghe đến, thời gian biến thiên, những địa danh này không biết đã thay đổi bao nhiêu lần! Như vậy, ngọc giản này tương đương với phế vật một cái! Hiện giờ tác dụng của nó cũng chỉ giúp Vương Hạo tăng thêm chút kiến thức mà thôi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận