Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1711: Ba cái lựa chọn

Ba người im lặng một lúc, Diệp Bạch bỗng lên tiếng: “Hai vị, rốt cuộc đã nghĩ kỹ sẽ quyết định thế nào chưa?”
Vương Hạo nghe vậy, há miệng định nói nhưng lại không trả lời ngay!
Diệp Bạch thấy thế, vừa cười vừa nói: “Ta vốn có chức trách tiếp dẫn, hôm nay cũng coi như hợp ý với hai vị, liền cho hai vị ba cái đề nghị vậy!”
Ánh mắt Vương Hạo khẽ động, chắp tay nói: “Mời đạo hữu chỉ giáo!”
Diệp Bạch khẽ gật đầu, nói: “Thứ nhất, là làm việc cho Tiên Thành, Dược Long Thành được xây trên một đầu Linh Mạch cấp bảy, hai vị đều là thực lực Luyện Hư, sau khi gia nhập, cũng sẽ được đãi ngộ như Diệp mỗ, chưa kể những thứ khác, một tòa Động Phủ tu luyện cấp sáu là chắc chắn không thể thiếu!”
Vương Hạo nghe vậy, không khỏi nhíu mày, nếu gia nhập Dược Long Thành, thì có gì khác với lúc hắn làm phi tiên vệ? Mấu chốt là Vương Hạo không chịu được bị người sai bảo!
Những vị trí cao trong Dược Long Thành này chỉ sợ đã sớm bị các thế lực bản địa chiếm cứ, hắn là một tu sĩ ngoại lai không có chỗ dựa, thật sự gia nhập ngược lại có thể sẽ trở thành bia đỡ đạn!
Quan trọng hơn là nếu hắn gia nhập, e rằng cũng không đủ thời gian để tìm tin tức về Quý Tiểu Đường!
Nghĩ đến đây, Vương Hạo lắc đầu nói: “Vương mỗ quen nhàn tản rồi, chỉ cầu tiêu diêu tự tại, không chịu được gò bó, xin đạo hữu chỉ cho con đường khác!”
Diệp Bạch khẽ gật đầu, sau đó mỉm cười nói: “Con đường thứ hai ta cũng đã nói rồi, chính là gia nhập Lưu Vân Kiếm Tông chúng ta, Diệp mỗ có thể đảm bảo, đãi ngộ nhất định khiến hai vị hài lòng, ngày thường cũng không gò bó, chỉ cần lúc Tông Môn gặp nguy nan thì ra sức vì Tông Môn là được!”
Sợ là vừa gia nhập liền phải ra sức a? Không cần nghĩ nhiều, Vương Hạo liền bác bỏ, hiện tại Lưu Vân Kiếm Tông đang ở vào trạng thái chiến tranh mà.
Ánh mắt Vương Hạo khẽ nhúc nhích, bình tĩnh xem xét thì thấy lựa chọn này kỳ thực cũng không tệ, dù gia nhập Lưu Vân Kiếm Tông sau chắc chắn không thể tránh khỏi việc phải ra sức, nhưng với thực lực của hắn, không gặp tu sĩ Hợp Thể thì căn bản không cần lo lắng gì, lập công là chuyện dễ như trở bàn tay.
Bất quá một khi trở thành Trưởng lão của Lưu Vân Kiếm Tông, mức độ tự do e là còn không bằng gia nhập Dược Long Thành!
Sau một hồi do dự, Vương Hạo vẫn lắc đầu, hắn mới đến, không thể chỉ dựa vào lời Diệp Bạch nói một phía mà đưa ra lựa chọn, không hiểu rõ tình hình thế lực ở đây, tùy tiện gia nhập vào chưa chắc đã là chuyện tốt!
Càng nghĩ, Vương Hạo vẫn cười chắp tay, nói: “Chắc hẳn con đường thứ ba, chính là làm một tán tu, hoặc là dựa vào thực lực mà chiếm cứ một ngọn Linh Sơn làm đạo tràng?”
Diệp Bạch dường như đã đoán trước, trên mặt không có nhiều thất vọng, dò hỏi: “Ài, vùng biển lân cận này diện tích vô cùng bát ngát, trong đó Tiên Sơn Linh Mạch nhiều vô kể!
Nhưng việc các ngươi muốn chiếm cứ e là không dễ, đây là bản đồ khu vực Dược Long Thành, ta xin tặng cho hai vị đạo hữu làm quà gặp mặt vậy!”
Vương Hạo nhận lấy bản đồ, sắc mặt lập tức vui mừng, vội hành lễ nói lời cảm tạ: “Đa tạ đạo hữu, Vương mỗ tạm coi là thiếu đạo hữu một món nợ ân tình!”
Diệp Bạch nghe vậy, gật đầu cười cười, hắn chắc chắn nhìn ra được hai người Vương Hạo bất phàm, nếu không cũng không thể từ Phi Tiên Thành một đường xuyên qua Man Hoang đến đây.
Bất quá là rồng hay là giun, còn cần thời gian kiểm chứng, lúc này cũng chỉ là tiện tay làm một việc, đổi lại ân tình của một tu sĩ Luyện Hư, hắn chắc chắn có lời!
“Ha ha, Vương đạo hữu khách khí, Diệp mỗ đang làm nhiệm vụ ở đây, giải đáp thắc mắc cho đạo hữu cũng là trách nhiệm của ta, trong hai mươi năm tới, Diệp mỗ vẫn ở chỗ này, nếu hai vị đạo hữu cần thì vẫn có thể tìm đến Diệp mỗ!”
“Vậy thì đa tạ,” Vương Hạo chắp tay, sau khi tạ ơn lần nữa, liền đi theo Diệp Bạch vào một đại điện tràn đầy cấm chế, sau khi kiểm tra thông lệ một lần, không ngoài dự đoán, Vương Hạo hai người được cho qua, nội địa Nhân Tộc không như thành lớn biên giới, ngày thường cũng có nhiều tu sĩ lạ mặt qua lại chứ không riêng gì hai người Vương Hạo và Trần Nghiên Nhi, tu sĩ nơi đây cũng không quá chú ý!
Vương Hạo cùng Diệp Bạch cáo biệt xong, liền rời khỏi khu vực đại trận truyền tống!
“Vương đạo hữu, chúng ta nên đi đâu?” Giữa không trung, Trần Nghiên Nhi không nhịn được hỏi!
Vương Hạo sớm đã có dự định, cười nói: “Trước đi tìm một chỗ dừng chân, tìm hiểu rõ tình báo rồi tính tiếp!”
Dù sao vừa đến một nơi xa lạ, đối với lời của Diệp Bạch, Vương Hạo cũng không dám tin hoàn toàn!
Bọn họ một đường bay qua đại dương mênh mông, trên đường tìm đến một Gia Tộc Hóa Thần, nghe từ miệng bọn họ hiểu được toàn bộ tình huống Dược Long Thành, khu vực Dược Long Thành có thể chia thành mười đại Hải Vực, phần lớn lấy tên dương đặt, trung dương, liệt dương, tà dương, trời chiều,...
Trung tâm chính là tòa thành lớn Dược Long Thành, Hải Vực này gọi là Tà Dương Hải Vực!
Mặt khác, lời của Diệp Bạch cũng không sai, vị tu sĩ Hóa Thần kia còn cẩn thận dâng tặng lễ vật, bị Vương Hạo từ chối, chỉ xin một chút vật phẩm phong thổ bản địa cùng địa đồ!
Sau khi xem bản đồ, Vương Hạo không khỏi hít một hơi nói: “Cương vực Nhân Tộc quả nhiên mênh mông vô biên, lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của ta!”
Dựa theo bản đồ miêu tả tính ra, chỉ riêng Tà Dương Hải Vực rộng lớn cũng đã có thể dùng vô tận để hình dung, vượt qua toàn bộ khu vực Phi Tiên Thành, so với Thiên Lan Giới thì càng không có ý nghĩa, căn bản không thể so sánh!
Trong vùng hải dương rộng lớn này, hàng ngàn vạn Linh Đảo chi chít khắp nơi, tùy tiện một Linh Đảo cũng có thể được gọi là một đại lục rộng lớn!
Rất nhiều Linh Đảo đều rộng mười mấy vạn dặm, mấy trăm vạn dặm, thậm chí trên trăm triệu dặm, Hải Vực rộng lớn như vậy, mà lại còn là mảnh Hải Vực nhỏ nhất trong khu vực Dược Long Thành!
Tùy tiện một hòn đảo, đều có hàng trăm triệu Nhân Tộc sinh sống.
Nơi này không cần lo lắng Dị Tộc quấy nhiễu, tốc độ sinh sôi nảy nở của Nhân Tộc nhanh hơn so với biên giới rất nhiều!
Cũng không trách các tầng lớp cao Nhân Tộc lại không hề hạn chế chiến tranh, nếu không có chiến tranh tiêu hao bớt số lượng tu sĩ, tài nguyên ở đây e là sớm đã khô kiệt!
“Linh Giới vốn đã vô cùng rộng lớn,” Trần Nghiên Nhi cũng cảm khái một câu, “bất quá đây là lần đầu ta đi ra ngoài Phi Tiên Thành, trước đó đều chỉ là nghe đồn, lần này đi theo Vương đạo hữu, cũng là để mở mang kiến thức!”
Vương Hạo gật đầu, “ngươi và ta ban đầu đến đây, dù tu vi Luyện Hư cũng có thể coi là một nhân vật, nhưng không thích hợp đi lang thang, dù sao phóng mắt khắp khu vực Dược Long Thành, cường giả thật sự quá nhiều, ngươi và ta căn bản không là gì cả!”
Vương Hạo tiếp tục nói với giọng nghiêm túc: “Nơi này tuy là nội địa Nhân Tộc, nhưng là nơi hung hiểm và đầy rẫy ác sát, tuyệt đối không ít những chỗ nguy hiểm, hơn nữa cương vực lại quá lớn, với tu vi của ngươi và ta, không có vài chục năm thì đừng mong ra được khỏi nơi này!”
Cho nên Vương Hạo đã quyết định, bây giờ tìm một nơi để tu hành, sau đó thả người nhà Vương ra tìm hiểu tin tức, dù sao sức người có hạn, việc hắn muốn tự mình tìm ra Quý Tiểu Đường căn bản không thực tế, cũng không làm được. Trần Nghiên Nhi là người thông minh, hẳn sẽ không hỏi nguồn gốc người nhà họ Vương đột ngột xuất hiện từ đâu ra!
Trần Nghiên Nhi nghe vậy gật đầu, sắc mặt cũng nghiêm trọng nói: “Đạo hữu nói phải, ta đồng ý, vậy thì chúng ta tìm một đạo tràng ổn định trước đi!”
Vương Hạo khẽ gật đầu, liếc qua bản đồ trong tay, mở miệng nói: “Bay về phía trước ba ngày nữa, chắc sẽ có một Phường Thị cỡ lớn, chúng ta trước không đi Dược Long Thành mà đến Phường Thị này xem sao!
Nếu có thể mua được một Linh Đảo thì tốt nhất, nếu không mua được cũng có thể thăm dò thêm chút tin tức!”
“Cũng được,” Trần Nghiên Nhi gật đầu, nàng giờ cũng có chút bối rối, chỉ muốn tìm một nơi an định lại, dù sao mấy năm ở Man Hoang vẫn rất nguy hiểm, cần một môi trường ổn định để hóa giải đôi chút!
Bạn cần đăng nhập để bình luận