Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1501: Viên Nam Phong

Chương 1501: Viên Nam Phong Linh phù khác biệt với bảo phù và pháp khí ở chỗ, đều dựa vào lực lượng pháp tắc, chỉ có lực lượng pháp tắc mới có thể trong thời gian ngắn điều động một lượng lớn thiên địa nguyên khí.
Nhưng khác với pháp khí là, Thông Thiên Linh Bảo có thể luyện chế dựa trên việc chồng vật liệu lên nhau. Luyện Khí sư chỉ cần đảm bảo những vật liệu này có thể dung hợp là có thể luyện chế thành công.
Còn bảo phù thì không giống vậy, vật liệu sử dụng chỉ có hai loại, lá bùa và mực vẽ phù, nhiều nhất là thêm bút vẽ phù. Xét về chi phí thì chi phí bảo phù thấp hơn rất nhiều so với Thông Thiên Linh Bảo cùng cấp!
Nhưng uy năng bộc phát của bảo phù lại không nhỏ, cho dù là Hạ phẩm bảo phù kém nhất, uy năng cũng lớn hơn một chút so với một kích toàn lực của trung phẩm Thông Thiên Linh Bảo.
Tương ứng với điều đó, độ khó luyện chế bảo phù cũng tăng lên không chỉ một cấp bậc. Thực chất chi phí đều dồn lên người chế phù sư!
Lực lượng pháp tắc của Thông Thiên Linh Bảo bắt nguồn từ bản thân linh tài, còn lực lượng pháp tắc của bảo phù lại cần phù sư khắc họa lên. Điều này đòi hỏi bảo phù sư cần phải lĩnh ngộ được một chút pháp tắc, ít nhất phải hiểu được sơ qua.
Nếu không lĩnh ngộ được lực lượng pháp tắc, dù là danh sư tận tình chỉ dạy cũng không thể vẽ ra được bảo phù mang theo lực lượng pháp tắc!
Đây chính là lý do vì sao địa vị của phù sư ở Phi Tiên thành lại cao đến vậy, vượt xa cả Luyện Khí sư và Luyện Đan Sư Ngũ Giai. Chỉ có Trận Pháp sư mới có thể vượt trên một bậc.
Hơn nữa, bảo phù sư vẫn tồn tại một khuyết điểm là mỗi người chỉ có thể vẽ được một loại bảo phù. Ví dụ, nếu lĩnh ngộ được Hỏa thuộc tính pháp tắc trong Ngũ Hành pháp tắc thì cũng chỉ có thể vẽ được các loại bảo phù liên quan.
Để không ngừng thăng tiến, bảo phù sư cần phải lĩnh ngộ sâu sắc hơn về pháp tắc. Phù sư cấp thấp chỉ lĩnh ngộ được một chút pháp tắc sơ qua, phù sư trung cấp thì cần có hiểu biết đơn giản về pháp tắc, còn phù sư cao cấp thì phải có sự hiểu rõ nhất định.
Đến trình độ huyền phù sư, yêu cầu lại biến thành hiểu biết sâu sắc, mà toàn bộ Nhân Tộc không có mấy vị huyền phù sư, cơ bản đều là tu sĩ Đại Thừa!
Vương Hạo lĩnh ngộ hai loại lực chi pháp tắc và thời gian pháp tắc nên có thể vẽ hai loại phù lục lực sĩ và thời gian. Trong tay hắn còn có Thanh Liên ma hỏa nên vẽ thêm loại thôn phệ cũng không đáng kể.
Sau này, Vương Hạo sẽ còn phát triển pháp tắc ở phương diện Ngũ Hành nên các loại bảo phù Ngũ Hành cũng khó mà thắng được hắn!
Huyền thiên kim lực phù trong tay hắn thuộc loại phù lực sĩ, nhưng hắn đã dung hợp thêm một đạo kiếm khí vào đó giúp lá phù có thêm tốc độ, nhưng kiếm khí đó chỉ được tính là uy lực Ngũ Giai phù lục bình thường. Trọng điểm vẫn là ở lực chi pháp tắc!
Sở Tầm nhờ có sự giúp đỡ của hắn cũng đã có chút lĩnh ngộ về lực chi pháp tắc.
Thực tế, toàn bộ Thiên Phù Các đều khuyến khích phù sư lĩnh ngộ lực chi pháp tắc, bởi vì lực chi pháp tắc có thể khóa chặt một phần lực lượng pháp tắc trong linh tài khi chế phù, sau đó cưỡng ép luyện chế ra bảo phù tương ứng. Nắm giữ lực chi pháp tắc thì con đường chế phù sau này sẽ rộng mở hơn rất nhiều!
Sắc mặt của tông bào tu sĩ thay đổi liên tục, rất lâu không nói lời nào. Hắn có tự tin rằng mình có thể không bị thương nặng trước mười lá bảo phù, nhưng nếu chỉ bị thương nhẹ hoặc có chút chật vật thì mặt mũi cũng không còn, hơn nữa có lẽ còn phải tổn thất một hai kiện Thông Thiên Linh Bảo!
Mục đích hắn đến đây không chỉ đơn thuần là gây chuyện!
Ngay lúc hai người đang căng thẳng, từ phía xa đột nhiên lóe lên một đạo tử quang, một tu sĩ tử bào thình lình xuất hiện!
“A, ta còn tưởng ai ở đây gây rối, thì ra là Viên đạo hữu?”
Người đến tên là Sử Ngư, phụ trách quản lý Nhạc Thanh Sơn cùng mấy dãy núi xung quanh, thực lực chỉ có Luyện Hư sơ kỳ.
Khi người này biết người đến là người của Viên gia thì lập tức khí thế yếu đi, nhưng dù sao cũng là người của Phi Tiên Vệ nên sau một hồi điều chỉnh, ngữ khí của ông ta trở nên lạnh lùng.
“Viên đạo hữu, lão phu không quản các ngươi có ân oán gì, nhưng không thể phá hoại quy củ của Phi Tiên Thành, tranh đấu vô cớ là tuyệt đối không được!”
“Sử đạo hữu đừng chụp mũ lung tung, ta chỉ là tìm Vương tiểu hữu có việc, vừa rồi chỉ là chào hỏi mà thôi, không ai bị thương thì sao có thể gọi là tranh đấu?”
Đối mặt Sử Ngư, tông bào lão giả vẫn trấn định như thường, mặt không đỏ tim không đập nói.
“Hừ, có làm hư quy củ hay không còn phải hỏi qua vị Vương tiểu hữu này đã, ngươi tự nói thì không tính!”
Sử Ngư không khách khí đáp trả một câu rồi quay sang nhìn Vương Hạo, truyền âm nói: “Tiểu hữu nếu không bị tổn thất gì thì tốt nhất đừng nên truy cứu. Ý ta là vậy, chắc tiểu hữu hiểu chứ?”
Vương Hạo nhướng mày. Thực ra khi hắn nghe tông bào lão giả kia họ Viên thì đã biết hôm nay mình chắc chắn thiệt thòi.
Viên gia là một con quái vật khổng lồ mà hắn không thể trêu vào.
Phi Tiên thành có quy củ riêng, nhưng với những con quái vật khổng lồ này thì có rất nhiều lỗ hổng để luồn lách. Đối phương chỉ là tấn công đại trận hai lần, đồng thời còn chưa công phá nên chừng mực rất tốt.
Nếu thực sự làm lớn chuyện, đối phương cũng không bị trừng phạt quá nặng. Cùng lắm thì bồi thường tiền xong chuyện!
Sử Ngư quản lý mấy trăm khu linh địa gần đó, đương nhiên hiểu rất rõ về Vương Hạo, biết hắn là tu sĩ Phi Thăng nên mới nói vậy. Thực chất, lời nói này cũng có phần là muốn tốt cho Vương Hạo!
Nhưng hắn đang nghi ngờ là không biết Luyện Hư Viên gia muốn làm gì? Vương Hạo và một số người Viên gia có quen biết, tuy không tính là có quan hệ tốt nhưng cũng không đến nỗi đánh đến tận cửa chứ!
“Sử tiền bối, Vương mỗ hiểu, nhưng nếu hắn còn hống hách dọa người, vãn bối không ngại tự bạo đại trận làm lớn chuyện!”
Sử Ngư nghe vậy thì ngẩn người. Giờ tu sĩ Phi Thăng đều thế này cả sao?
Nhưng Vương Hạo đang có lý nên có chút tính tình cũng là bình thường, ngược lại, ông ta cũng đã giải quyết mọi chuyện, những lời nên nói cũng đã nói. Nếu song phương đánh nhau thì trách nhiệm của ông ta cũng không lớn.
Sử Ngư bay đến trước mặt tông bào lão giả, khuyên giải. Theo vẻ mặt của cả hai người thì dường như đang nói chuyện vui vẻ.
“Vương tiểu hữu, chuyện lão phu đã rõ. Viên đạo hữu cũng đã đồng ý không tiếp tục gây rối. Còn lại các ngươi tự giải quyết, lão phu không ở lại đây nữa!”
Vương Hạo sau khi nghe xong càng thêm mông lung, chuyện này là thế nào? Hắn chỉ có thể vẻ mặt nghiêm túc nhìn tông bào lão giả rồi hỏi: “Nếu Viên tiền bối có chuyện muốn sai bảo thì cứ nói thẳng một tiếng, sao còn phải làm ra cái cảnh tượng kia?”
Tuy nói có Sử Ngư điều hòa, nhưng Vương Hạo cũng không thu hồi bảo phù mà vẫn cầm trên tay, dáng vẻ như chỉ cần không vừa ý là sẽ lập tức kích phát!
“Ha ha, nghe đồn Vương tiểu hữu có chiến lực phi phàm, trong vòng trăm năm ngắn ngủi đã có thực lực tiếp cận Hóa Thần hậu kỳ, giờ lại mang theo nhiều bảo phù như vậy...”
“Viên tiền bối vẫn là nên vào thẳng vấn đề đi. Vương mỗ sắp đến ngày nghỉ rồi, còn muốn đi Thần Binh Các nhận nhiệm vụ đây!” Vương Hạo không hề nể mặt đối phương, lạnh lùng nói.
“Nói chuyện ở giữa không trung thế này chẳng khác gì muốn cho mọi người đều biết sao? Lão phu cũng không để ý chút nào!”
Tông bào lão giả chậm rãi nói.
Vương Hạo nhướng mày, mở đại trận rồi ám chỉ Khổng Đức Bưu ở bên ngoài chờ. Thực ra Vương Hạo không trông cậy vào việc Khổng Đức Bưu sẽ hỗ trợ khi đối phương ra tay, hắn chỉ cần người đó làm chứng thôi!
Sau đó, hắn đưa tông bào lão giả xuống một Thạch Đài, thậm chí trà cũng không rót cho đối phương một ly, trực tiếp lên tiếng hỏi: “Tiền bối giờ có thể nói chưa?”
“Tiểu hữu đừng nóng giận. Lão phu là Viên Nam Phong, tới đây cũng không phải để gây phiền phức mà là để cho ngươi một mối cơ duyên!”
Viên Nam Phong cười tủm tỉm nói. Hắn đến đây thực chất là muốn Vương Hạo tham gia vào một sự kiện lớn.
Sở dĩ lựa chọn Vương Hạo là vì Viên Nam Yên đã tiến cử.
Bạn cần đăng nhập để bình luận