Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1341: Cự Hình Hải Hạt

Trên mặt biển, sóng lớn cuồn cuộn, từng tiếng tiếng vang chói tai, từng tiếng quái dị kêu rên càng làm cho Vương Hạo có chút tâm phiền ý loạn! Một gã trung niên đạo sĩ khí tức hùng hậu đang cùng một đầu hải thú khổng lồ có hình dạng tương tự bọ cạp, nhưng lại mang dáng dấp cá sấu và hai cái càng to lớn chiến đấu, có vẻ đang chiếm ưu thế! Người này tuy mặc đồ đạo sĩ, vũ khí lại là một cây gậy lớn màu vàng, mỗi khi vung gậy lại phát ra kim quang tinh khiết, đánh con Hải Hạt khổng lồ xuống biển sâu mấy trăm trượng, ngay cả hư không cũng có chút vặn vẹo. Nhưng Hải Hạt có sức phòng ngự đáng kinh ngạc, nhận đòn nặng như thế mà như không hề hấn gì, lại xông lên tấn công đạo sĩ, cứ thế luân phiên không ngừng. Xem tình hình thì không có gì bất ngờ, đạo sĩ này giải quyết yêu quái này không có vấn đề gì!
“Đây chính là Hải Hạt, lớn đến ba trăm trượng, trách sao được gọi là Cự Thú!” Khổng Đức Bưu kinh ngạc nói.
Vị đạo sĩ kia cũng phát hiện ra ba người, lúc này vội vàng hô: “Ba vị chắc là đạo hữu đến giúp, lão phu Tượng Nguyên, nơi này không cần lo lắng, các ngươi nhanh đi cứu đạo hữu Lưu Phi, một mình nàng đối phó hai đầu Hải Hạt, chống đỡ không được bao lâu!” Vương Hạo ba người tại Vân Hải Phân Đà xem qua tư liệu của Tượng Nguyên, Lưu Phi hai người, xác định không sai sau liền bằng lòng đi xuống, hướng về một chiến trường khác bay tới.
Tình huống của Lưu Phi không được tốt như vậy! Nàng dẫn hơn mười tu sĩ Nguyên Anh thúc đẩy một đại trận, hình thành một cái lồng giam khổng lồ trên biển, nhốt hai con Hải Hạt lớn như Tiểu Sơn ở bên trong! Trận pháp này thuộc tính Thủy, mấy trăm cột nước cao tận trời tạo thành khốn trận, mỗi tu sĩ Nguyên Anh đều toàn lực rót pháp lực vào Trận Kỳ trước mặt. Nhưng họ chung quy là tu sĩ Nguyên Anh, pháp lực có hạn, nhiều người đã mồ hôi đầm đìa, mặt lộ vẻ tái nhợt! Lưu Phi mặc áo đỏ đứng trên không, tay cầm một trận bàn màu lam, sắc mặt cũng tái nhợt! Nàng thấy Vương Hạo ba người, không khỏi vui mừng, “Ba vị đạo hữu, mau đến giúp, Hải Hạt đã bị nhốt rồi!” Có lẽ vì vừa kêu vừa thấy viện binh tới nên thư giãn mấy phần, hai đầu Hải Hạt lập tức phát ra tiếng rống quái dị, há to miệng máu dài mấy chục trượng, từng đám lôi cầu khổng lồ từ miệng chúng bay ra, nện vào những cột nước cao ngất kia! Rầm rầm! Ánh sáng chói mắt che lấp cột nước màu lam, mấy tu sĩ Nguyên Anh lập tức phun máu tươi, hôn mê bất tỉnh. “Răng rắc” một tiếng giòn tan, trận bàn trong tay Lưu Phi cũng nứt ra!
“Đáng chết, xong rồi!” Sắc mặt Lưu Phi trầm xuống, bốn năm tu sĩ Nguyên Anh nàng không đau lòng, nhưng đại trận mà bị phá thì bọn họ chưa chắc đã khống chế được hai đầu Hải Hạt này. Vị trí địa lý Xích Hà đảo rất đặc thù, gần đại lục lại bị hai bán đảo kẹp lấy, chỉ có một thủy đạo thông với biển lớn, thật ra là một hồ nước trong đất liền. Thủy đạo này hẹp và dài, rất ít hải thú bơi vào. Nếu thả chạy hai đầu Hải Hạt này, chúng chắc chắn sẽ quay lại, thậm chí mang thêm nhiều Hải Thú, như vậy thì rất phiền. Bọn họ cũng xui xẻo, thời gian phòng thủ còn chưa hết hạn thì đã gặp phải chuyện như vậy, nếu không giải quyết trọn vẹn thì không những không có tiền thù lao, thậm chí còn bị trách phạt.
Rống! Lại một tiếng rống lớn vang lên, đại trận cũng không chịu nổi nữa, ầm ầm vỡ tan, hơn mười tu sĩ Nguyên Anh bay ra ngoài, sống chết không rõ. Trận bàn trong tay Lưu Phi nổ tung, nàng bị phản phệ bị thương không nhẹ, còn chưa kịp phản ứng, một quả lôi cầu khổng lồ đã đánh tới, ngay lập tức mặt nàng lộ vẻ tuyệt vọng!
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một giọng nam lạnh lùng vang lên, động tác của Hải Hạt lập tức trì trệ! Một tiếng kiếm reo chói tai vang vọng đất trời, một đạo kiếm ảnh vạn trượng từ trên trời giáng xuống, còn chưa chạm đất, sức chấn động lớn đã rẽ nước biển ra làm hai, hư không một hồi vặn vẹo chấn động! Kiếm quang chém xuống hai con Hải Hạt, trên người chúng có thêm những vết máu dài, máu tươi nhuộm đỏ một vùng biển!
“Vệ đạo hữu, phiền ngươi đi chặn một đầu Hải Hạt, chờ Vương mỗ giết con này xong sẽ đến giúp ngươi, Khổng đạo hữu, ngươi đi cứu viện Lưu đạo hữu!” Vương Hạo nói ngắn gọn. Khổng Đức Bưu biết thực lực của hắn, ẩn giấu không cần thiết, lão tiểu tử này miệng không kín, nếu Vương Hạo không ra sức, sau đó chắc chắn bị hắn nói. Đương nhiên, ra sức cũng phải biết chừng mực, Vương Hạo không có ý định một chiêu đánh ngã Hải Hạt.
Lưu Phi cũng rất thông minh, không cần Khổng Đức Bưu cứu viện, thấy Vương Hạo ra tay, vội vàng tế ra một quả cầu bạc nhỏ, ném về hai con Hải Hạt, ánh bạc lóe lên, ánh lửa chói mắt che lấp hai con Hải Hạt, nhân cơ hội hóa thành một độn quang bay đi xa! Vương Hạo chủ động bay về một Hải Hạt, cố ý dùng một chút thủ đoạn nhỏ chọc giận nó. Hải Hạt linh trí không cao, nhanh chóng bị lừa, phát ra một tiếng rống to rồi đuổi theo Vương Hạo rời đi đám người! Nhưng thần thức tu sĩ Hóa Thần rất nhạy bén, vẫn có thể cảm nhận được động tĩnh, Vương Hạo nhất định phải thật sự đánh một trận mới được! Hắn lại không nóng nảy, dứt khoát từ từ đánh từng chiêu từng thức. Hải Hạt giỏi pháp thuật Lôi hệ và công kích âm ba, thêm mai cứng rắn bao phủ toàn thân, có thể nói công thủ toàn diện, vô cùng khó đối phó!
Một tiếng thét quỷ dị truyền ra, hình tượng trước mặt Vương Hạo đột nhiên biến đổi, Hải Hạt biến mất! “A, lại là ảo thuật!” Vương Hạo nhướng mày, “không đúng, không phải ảo thuật, sao ta có thể tùy tiện trúng ảo thuật, đây là Hải Thị Thận Lâu!” Vương Hạo nhếch miệng cười một tiếng, đứng im không động, trong miệng nhẹ nhàng niệm một đạo chú ngữ! Ngay sau đó, truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, hình tượng trước mắt hắn ầm ầm vỡ tan, mấy đạo lôi cầu đã cách hắn không đủ trăm trượng! Vương Hạo khẽ giơ tay, một chưởng ấn bay ra! Rầm rầm một tiếng va chạm nổ lớn, lôi cầu cùng chưởng ấn đồng quy vu tận, tạo ra một cơn sóng khí lớn, mặt biển nổ tung, vô số nước biển bắn lên!
Lưu Phi lúc này lại bay về phía Vương Hạo, hô lớn: “Vị đạo hữu này, đây là Hải Hạt biến dị, có ảo thuật thần thông, độn thuật cũng vô cùng tinh diệu, ngươi cẩn thận nó tập kích bất ngờ!” Vì trách nhiệm, nàng còn muốn diệt sát Hải Hạt hơn bất cứ ai, thấy Vương Hạo rời khỏi chiến đoàn, làm sao mà yên tâm, mới bất chấp thương thế đuổi theo! Vương Hạo thật nhức cả trứng, có người bên cạnh nhìn xem, hắn làm sao còn biểu diễn được?
“Đa tạ Lưu đạo hữu nhắc nhở.” Đang nói thì hiệu quả chú thuật trên Hải Hạt đã mất, Hải Hạt nhìn Vương Hạo bằng ánh mắt hận thù, lập tức một tiếng thét, thân thể lớn biến mất, sau lưng Vương Hạo mặt biển bỗng sáng lên một đạo lam sắc linh quang, Hải Hạt trống rỗng xuất hiện trên mặt biển, lập tức phun về phía Vương Hạo một đạo lam sắc linh quang, lẫn vào vô số lôi cầu to như vại nước! Độn thuật không sai, nhưng muốn qua mặt Vương Hạo là không thể nào. Vương Hạo bên ngoài hiện lên một tầng áo giáp ngũ sắc dày đặc. Linh quang lam sắc trong nháy mắt đánh trúng Vương Hạo, rầm rầm! Ánh sáng chói mắt che mất thân ảnh Vương Hạo, mặt biển kinh đào hải lãng, một cột nước cao mấy trăm trượng lan rộng ra xa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận