Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 224: Báo ứng

Chương 224: Báo ứng
Vương Hạo không khỏi mừng rỡ, nói với Vương Quang An: “Lão tổ, là Sinh Mệnh Linh Hỏa không sai, ta từng thấy qua loại Linh Hỏa này miêu tả, cùng ghi chép giống nhau như đúc!”
Vương Hạo đang chuẩn bị tiến lên thu lấy Linh Hỏa, lại bị Vương Quang An đè xuống vai, “chờ một chút!”
Vương Hạo không hiểu nhìn về phía Vương Quang An.
Vương Quang An nhíu mày nói: “Nơi này tình huống không đúng, Sinh Mệnh Linh Hỏa phụ cận thích hợp nhất cho Linh Dược sinh trưởng, nhưng ngươi xem một chút, vì sao nơi này chỉ có vài cọng Linh Dược cao năm tuổi, thấp năm tuổi thì một gốc cũng không có chứ?”
“Ý của Lão tổ là, cạm bẫy?” Vương Hạo đột nhiên tỉnh ngộ lại, nơi này quả thực không bình thường, không chỉ là vấn đề chỉ có vài cọng Linh Dược, bảo địa như thế, Yêu Thú thích nhất ở chỗ này xây tổ mới đúng, vậy mà một con Yêu Thú cũng không có! Yêu Thú phụ cận giống như đều cố gắng rời xa nơi đây!
“Không phải là do Yêu Thú tam giai cố ý để lại những Linh Dược này, dùng để hấp dẫn Yêu Thú khác tới sao?”
“Chắc không phải là Yêu Thú,” ánh mắt Vương Quang An cảnh giác nhìn chằm chằm gốc dây leo dị thường tráng kiện kia: “Có lẽ là Thụ Yêu!”
“Thụ Yêu?” Vương Hạo đột nhiên nhớ tới Thụ Yêu đã gặp ở Linh Dược Viên của Đan Đỉnh Tông, tình huống nơi này sao mà giống nhau, chính mình lẽ ra phải phát hiện sớm mới đúng!
“Ngươi suy nghĩ một chút xem một đường chúng ta đi tới, thực vật xung quanh lúc trước thì um tùm sau đó lại thưa thớt, cho đến hoàn toàn không còn dấu vết, chỉ còn lại dây leo này từng đầu rễ lớn, nếu là thực vật bình thường, cho dù cướp đoạt chất dinh dưỡng, cũng tuyệt đối sẽ không làm đến mức toàn bộ chiếm làm của riêng như thế!” Vương Quang An chậm rãi giảng giải: “E rằng không chỉ có bề mặt, Linh Mạch nơi đây chắc hẳn cũng bị những bộ rễ này xâm nhập, phần lớn Linh Khí của cả tòa Linh Mạch đều sẽ bị nó hút lấy, phụng dưỡng bản thân! Một ngọn núi quặng lớn như vậy, không thể nào chỉ sinh ra từ Linh Mạch nhị giai, có lẽ cũng vì con yêu này ngàn năm qua không ngừng hút lấy Linh Khí, làm tổn thương Linh Mạch, mới dẫn đến việc hạ cấp!”
Thảo nào xung quanh trụi lủi, đến cả cây cỏ dại cũng không có, hóa ra là như vậy.
Nghe Vương Quang An giải thích, Vương Hạo cũng hiểu rõ tình huống dị thường xung quanh.
Sự cạnh tranh giữa các loài thực vật còn tàn khốc hơn cả giữa Tu Tiên Giả với Yêu Thú.
Dây leo này may mắn giáng sinh quanh Sinh Mệnh Linh Hỏa, dựa vào Sinh Mệnh Linh Hỏa, ngay từ đầu nó đã sinh trưởng vượt trội hơn so với thực vật xung quanh.
Nhưng dù sao nơi đây cũng không thấy ánh mặt trời, chất dinh dưỡng trong đất cũng có hạn, để duy trì sinh trưởng, nó không tiếc hết thảy chiếm giữ không gian sinh tồn của các thực vật khác, cướp đoạt toàn bộ chất dinh dưỡng vào bản thân.
Sau đó, nó may mắn sinh ra linh trí, trở thành Đằng Yêu, thế là càng thêm điên cuồng cướp đoạt, đến nỗi cả vùng hơn mười dặm chỉ còn lại mình nó!
Dù là vậy, chất dinh dưỡng xung quanh vẫn không đủ dùng, thế là Đằng Yêu bắt đầu cố ý bồi dưỡng vài cọng Linh Dược cao năm tuổi, dựa vào dị hương tỏa ra từ Linh Dược, không ngừng hấp dẫn Yêu Thú tới!
Không ngoài dự đoán, những Yêu Thú muốn thôn phệ Linh Dược đều bị giết chết, bị coi như phân bón chôn xuống dưới đất, biến thành chất dinh dưỡng bị nó hấp thu! Thảo nào xung quanh không thấy bóng dáng Yêu Thú!
So với Đằng Yêu ở Linh Dược Viên của Đan Đỉnh Tông, con Đằng Yêu này không nghi ngờ gì là càng quá đáng, làm tuyệt hơn.
Cướp đoạt Linh Khí xung quanh để tự mình tu hành, tu sĩ cũng làm vậy, nhưng những Linh Sơn mà Tu Tiên Giả chiếm giữ, nơi nào mà không tràn đầy sinh cơ, Linh Khí dồi dào?
Đa số Tu Tiên Giả đều giảng về thiên nhân hợp nhất, thiên nhân cùng tồn tại, không có chính phái Tu Tiên Giả nào sẽ phá hoại cảnh vật xung quanh Linh Sơn!
Cướp đoạt thiên địa vạn vật phụng dưỡng bản thân, trừ ta ra, còn lại đều diệt vong, cái kiểu tư lợi như vậy, trong giới tu sĩ chính là Tà Ma Ngoại Đạo!
Cũng may Thụ Yêu trước khi biến hóa thì không thể di chuyển bản thể, nó chỉ có thể gây họa ở khu vực này!
Tuy đối phương có thể là Đằng Yêu tam giai, nhưng Vương Quang An cũng không định rút lui, thiên địa Linh Hỏa quá mức hiếm có, từ bỏ thật đáng tiếc, hơn nữa bảo địa này nhà Vương coi trọng, có yêu quái này ở thì không cách nào chiếm cứ được, nhất định phải diệt trừ, mặt khác, Vương Quang An cũng muốn thử xem thủ đoạn của mình, từ khi trở thành tu sĩ Kim Đan đến nay, hắn vẫn chưa ra tay lần nào, biện pháp nhanh nhất để tu sĩ nâng cao thực lực đấu pháp vẫn là thực chiến! Cơ hội lần này không tệ, một con Đằng Yêu không thể tự do di chuyển, dù không địch lại thì hắn cũng có thể dẫn theo Vương Hạo đào thoát!
Hắn quay đầu nói với Vương Hạo: “Hạo Nhi, ngươi lui ra phía sau tự vệ, lão phu đi đối phó nó!”
Vương Hạo gật đầu lùi lại mấy trăm trượng, bên cạnh hắn cũng có rễ của Đằng Yêu, nhưng cũng chỉ to bằng cánh tay, cộng thêm có Hồng Liên Chân Hỏa đã được dương chân diễm gia trì, Vương Hạo tự tin những rễ này không làm bị thương được hắn.
Hắn đứng ở khoảng cách này, cũng để quan sát Vương Quang An đấu pháp, gia tăng kiến thức, đồng thời có lẽ có thể cho Đằng Yêu một kích chí mạng vào thời điểm mấu chốt!
Thấy Vương Hạo đã đi xa, Vương Quang An hét lớn một tiếng: “Cướp đoạt, phá hoại như thế, thiên đạo không dung, hôm nay lão phu liền thay trời hành đạo, tiêu diệt ngươi, con Đằng Yêu này!”
Vương Quang An lấy ra Kim Hằng Tiễn, ba cái Phiến Diễm, ánh mắt sắc bén nhìn Đằng Yêu, mạnh mẽ quạt một cái.
Một đạo lửa nóng bỏng liền hóa thành một con hỏa điểu lớn lao thẳng về phía Đằng Yêu.
Rễ của Đằng Yêu phát triển, cảm giác mạnh mẽ, sớm đã phát hiện ra hai người Vương Hạo, lúc trước nó không động thủ chỉ là vì hai người vẫn chưa đến gần bản thể, nó không thể nhất kích tất sát.
Hà Thanh không phải là tu sĩ đầu tiên phát hiện ra bí mật ở đây, trước hắn đã có mấy chục người đến nơi đây rồi, lúc đầu Đằng Yêu cứ thấy một người là giết một người.
Nhưng về sau, lòng tham nổi lên, nếu gặp một hai tu sĩ, nó sẽ để bọn họ hái một hai gốc Linh Dược, sau đó lộ ra khí thế dọa chạy bọn họ, những tu sĩ tham lam này bình thường sẽ tìm đến càng nhiều tu sĩ cùng nhau thăm dò bí mật, hơn nữa thường vì tham lam quấy phá mà sẽ không tìm đến tu sĩ mạnh hơn bọn họ quá nhiều hỗ trợ.
Không ai là ngoại lệ, đến lần nữa bọn họ đều biến thành phân bón cho Đằng Yêu! Như vậy, mấy ngàn năm qua, nơi này vẫn chưa bị thế lực bên ngoài phát hiện!
Lúc đầu, Đằng Yêu muốn dùng lại chiêu cũ, nhưng không ngờ lần này tới là một Kim Đan tu sĩ cùng một tu sĩ Trúc Cơ, nhưng cho dù vậy, nó vẫn có lòng tin giết chết hai người này, đợi hai Nhân Tộc tham lam kia hái Linh Dược, tấn công bất ngờ ở cự ly gần thì dù là tu sĩ Kim Đan cũng không tránh thoát.
Đáng tiếc, bí mật của nó lại bị Nhân Tộc đáng ghét khám phá.
Hỏa điểu đụng trúng một đoạn rễ của Đằng Yêu đang mất cảnh giác, đốt cháy đoạn rễ đó thành tro tàn!
Đằng Yêu cực kỳ phẫn nộ, vung ra từng sợi dây leo bắt đầu phản kích, mấy sợi dây leo bỗng nhiên đứt đoạn thành từng khúc, một đạo lục quang lóe lên, hóa thành từng cây trường mâu lao về phía Vương Quang An!
Đây là dây leo bản thể của Đằng Yêu, vốn đã uy lực bất phàm, sau khi trải qua yêu lực gia trì, càng trở nên sắc bén dị thường, có thể so sánh với phi kiếm của Tu Tiên Giả.
Đằng Yêu vừa ra tay, thực lực của nó cũng bại lộ, Vương Hạo và Vương Quang An phán đoán, nó chỉ là một Đằng Yêu tam giai hạ phẩm.
Đằng Yêu không rõ tồn tại bao nhiêu ngàn năm, lại thêm sự giúp sức của Sinh Mệnh Linh Hỏa, vậy mà mới có chút thực lực ấy, khiến Vương Hạo có chút bất ngờ.
Nhưng ngẫm lại thì cũng phải, tài nguyên xung quanh đều bị Đằng Yêu cướp đoạt gần hết, đến Linh Mạch tam giai còn bị hạ cấp, không có bổ sung thêm sau đó, nó lấy cái gì mà tiến giai?
Quả đúng là có nhân tất có quả, thiên lý sáng tỏ, báo ứng đích xác là đáng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận