Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1305: Khiêu chiến

Chương 1305: Khiêu chiến Ở đây còn thừa lại bốn mươi chín người, Động Phủ có năm mươi tòa, cũng không cần lo lắng không có chỗ ở! Bất quá tòa thứ bốn mươi chín cùng tòa thứ năm mươi Động Phủ, cũng không khác biệt nhiều lắm, Linh Khí nồng độ chỉ cao hơn một chút xíu! Nói thật, mười tòa Động Phủ cuối cùng đều gần mặt đất, tu luyện ở bên trong còn không bằng dời ra ngoài, ít ra bên ngoài còn rộng rãi hơn! Không cần nghĩ nhiều, Vương Hạo ba người chắc chắn phải xếp hạng cuối cùng.
Lâm Phàm chủ động lại gần nói: “Sư huynh, ta xếp cuối cùng là được rồi, ngài cùng sư tỷ đi Động Phủ số 47 và 48 nhé!”
“Chuyện này không phải do chúng ta quyết định, còn phải xem bọn họ phân chia thế nào nữa!” Vương Hạo cũng không cự tuyệt, hoàn cảnh là thế, nếu hắn khiêm nhường lại hóa ra kỳ lạ! Dù nói vậy, nhưng Vương Hạo biết, đoán chừng sẽ là vậy!
Trong khi Vương Hạo ba người đang bàn bạc, những người khác cũng đang thương lượng, ai nấy đều muốn chiếm cứ Động Phủ tốt hơn, nếu không được chia thì sẽ đoạt, mỗi người đều có một lần cơ hội khiêu chiến, tất cả bọn họ đều quan s·á·t lẫn nhau, muốn chọn mấy quả hồng mềm, Vương Hạo ba người đương nhiên là bị để ý nhiều nhất. Ba người họ đều là Hóa Thần sơ kỳ, lại còn là người của Thanh Đan Các, đúng là hồng mềm quá rồi, đoạt bọn họ là chắc ăn nhất, có điều họ lo là Vương Hạo ba người không được chia Động Phủ tốt, vậy thì đoạt làm gì!
“Được, bây giờ bắt đầu phân chia Động Phủ, Từ Minh Tổ của Hải Môn,” Bàng Nham lấy ra danh sách, gọi.
“Có, sư huynh, ta là Từ Minh Tổ,” một thanh niên già dặn hứng thú đứng dậy, người này Vương Hạo có chút ấn tượng, trước đó rất hoạt bát, mấy vấn đề đều do hắn hỏi, lẽ nào Động Phủ số một sẽ dành cho hắn? Nhưng nhìn sắc mặt của Bàng Nham, có vẻ không được khéo lắm.
Chim đầu đàn bị bắn, có lẽ Từ Minh Tổ sẽ bị làm gương!
“Con người đôi khi nói nhiều cũng không tốt, lúc đầu Hải Môn của ngươi coi như không tệ, không được chia vào mười vị trí đầu Động Phủ, cũng có thể xếp trên mười, đáng tiếc ngươi quá ngu xuẩn, ngươi cứ đi Động Phủ số năm mươi đi!” Bàng Nham lắc đầu cười lạnh nói!
Cái gì? Mọi người nhao nhao lộ vẻ kinh ngạc, sao lại là số năm mươi, ít ra cũng phải là số 49 chứ! Đầu Từ Minh Tổ càng thêm hoảng hốt, nghe người xung quanh cười trên sự đau khổ của người khác, hắn mới ý thức được đây là sự thật! Hắn không khỏi chất vấn: “Không phải, Bàng sư huynh, ta đâu có đắc tội ngươi? Dù gì ta cũng là tu sĩ Hóa Thần tầng ba, là người của Hải Môn, sao lại phân phối đến cuối cùng?”
“Hừ hừ, ta đã nói rồi mà, là do ngươi ngu xuẩn, chỉ mình ngươi lắm điều, làm lỡ bao nhiêu thời gian của mọi người, mấu chốt là làm lỡ thời gian của Lam sư huynh!” Tuy Lam Đạo Bình không nói gì, nhưng rõ ràng là không t·h·í·c·h người này, Bàng Nham mấy năm nay đã sớm học được lĩnh hội ý của bề trên, coi như Lam Đạo Bình không có ý này, cũng không sao cả, chỉ là một tu sĩ của Tiểu Tông Môn thôi mà, Bàng Nham hắn cũng có thể chống đỡ được!
“Ta...” Răng hàm của Từ Minh Tổ suýt chút cắn nát, nhưng dù có không cam lòng thế nào, hắn cũng không dám thể hiện bất mãn nữa, nếu không sau này chịu thiệt vẫn là chính hắn, không phải còn một cơ hội khiêu chiến sao, Bàng Nham cũng không thể tước đoạt cả cơ hội này của hắn!
“Ngươi muốn thế nào?”
“Ta không sao, tuân theo sự sắp xếp của sư huynh!”
“Không sao thì lui ra, đứng ngây ra đó làm gì?” Bàng Nham không hề nể mặt mắng mỏ, Từ Minh Tổ chỉ có thể ngượng ngùng lui ra, trong lòng dù hận ý ngập trời cũng phải cố duy trì vẻ cung kính!
Bàng Nham đắc ý cười cười, tiếp tục lật xem danh sách, “tốt, người tiếp theo, Vương Hạo của Thanh Đan Các, Động Phủ số hai!”
Bao gồm cả Vương Hạo, gần như tất cả mọi người đều kinh ngạc khi Bàng Nham gọi tên đó! Dựa vào cái gì? Hắn một đệ t·ử của Thanh Đan Các, dựa vào cái gì? Tất cả mọi người muốn hỏi, nhưng lại không dám hỏi, dù sao thì có ví dụ Từ Minh Tổ ngay trước mắt rồi. Bất quá trong nháy mắt, Vương Hạo hiểu rõ lý do hắn làm vậy, chỉ là muốn tốt hơn khơi mào thù h·ậ·n giữa những tu sĩ này, hắn, một đệ t·ử Thanh Đan Các chiếm cứ Động Phủ tốt nhất, người khác chắc chắn không phục, nhất định sẽ khiêu chiến hắn.
Nhưng vì sao không phải số một mà lại là số hai? Vương Hạo rất khó hiểu.
Tình hình tiếp theo cũng như Vương Hạo dự liệu, đệ t·ử của các thế lực gần tương đồng với Thanh Đan Các đều được phân đến Động Phủ phía trước, ngược lại, đệ t·ử của những Tông Môn mạnh hơn một chút thì lại bị phân đến những nơi kém hơn! Mà Vương Hạo cũng đã nh·ậ·n được câu trả lời, Động Phủ số một là dành cho một tu sĩ tên là Nhạc Trường Quân, trong lúc đó Nhạc Trường Quân và Bàng Nham còn trao đổi ánh mắt. Rõ ràng Nhạc Trường Quân có mối quan hệ gì đó với Bàng Nham, hoặc là Nhạc Trường Quân có quan hệ với Lam quản sự.
Khi trao đổi họ cũng không hề che giấu, chắc hẳn là muốn cho người bên ngoài thấy, cho mọi người biết Nhạc Trường Quân là người có chỗ dựa, để tránh có người khiêu chiến hắn, chiếm mất Động Phủ số một!
“Tốt, Động Phủ đã phân xong, bây giờ phát Linh Ngọc và đan dược, Linh Ngọc thì cứ dựa theo bình quân phát cho đủ, mỗi người hai viên, coi như là phúc lợi của các ngươi, sau này nếu như nộp lên khoáng thạch không đủ số lượng thì một viên cũng đừng hòng nhận được, đan dược cũng vậy, mỗi người hai viên Uẩn Nguyên Đan, đây là phần của các ngươi trong một tháng.” Vương Hạo ở t·à·ng Kinh Các của Thanh Đan Các cũng xem qua một chút miêu tả liên quan tới đan dược của Linh giới, loại Uẩn Nguyên Đan này, muốn so với Thượng Thanh Đan mà Thanh Đan Các sản xuất còn kém xa, một bình Thượng Thanh Đan có thể đổi được hai bình rưỡi Uẩn Nguyên Đan, dược hiệu xấp xỉ gấp ba! Loại đan dược này, dù ăn hết mấy chục bình cũng chưa chắc có thể tinh tiến thêm một tầng tu vi! Theo hai viên một tháng thì một năm mới có được tám viên, mười năm cũng chỉ được tám bình, muốn nhanh chóng tăng thực lực là chuyện không thể nào!
Bàng Nham lấy ra hai túi trữ vật, trực tiếp ném cho Nhạc Trường Quân, Nhạc Trường Quân theo thứ tự phân cho mọi người.
Mọi người thấy vậy thì lại nhíu mày, đây là một tín hiệu, nếu sau này vật tư còn phải qua tay Nhạc Trường Quân, chắc chắn họ không thể làm trái ý Nhạc Trường Quân.
“Bàng quản sự, giờ có thể bắt đầu khiêu chiến chưa? Có quy tắc cụ thể không?” Một tu sĩ hỏi, người này bị phân đến Động Phủ hơn bốn mươi, sao mà cam lòng được, ánh mắt hắn không ngừng liếc về phía Vương Hạo và Nhạc Trường Quân, rất muốn giành được Động Phủ ở phía trước.
“Gấp cái gì, với thực lực của ngươi, còn muốn khiêu chiến ta à?” Nhạc Trường Quân lập tức cau mày nói, trong lòng thầm mắng đám người này ngu xuẩn, lẽ nào không thấy được quan hệ của hắn và Bàng Nham à, dám khiêu chiến hắn, sau này thì cứ đợi bị gây khó dễ đi!
“Khiêu chiến ngươi thì sao? Ta Thẩm Lập cũng không phải ăn chay!” Người kia nhất thời nổi nóng, la lớn.
Bàng Nham nhướng mày, trừng mắt liếc Nhạc Trường Quân một cái, hận không thể ngay lập tức xông lên đ·ạ·p cho hắn hai cái, Nhạc Trường Quân là cháu trai của hắn, nên mới được chiếu cố hơn, chứ không có bối cảnh gì thâm hậu! Vừa rồi hai người một phen làm ra vẻ, đã hù dọa được đa số người, kết quả Nhạc Trường Quân này không biết điều, được lợi rồi còn ra vẻ, lần này thì hay rồi, chọc phải người có tính khí nóng nảy!
Nhưng sự việc đã đến nước này, hắn chỉ có thể phối hợp Nhạc Trường Quân tiếp tục giả vờ, nếu không Động Phủ số một cũng giữ không nổi!
“Ta nhắc lại quy tắc lần nữa, mỗi người chỉ có một cơ hội khiêu chiến, nhưng có thể bị khiêu chiến vô số lần, các ngươi cần suy nghĩ kỹ, nếu không cẩn t·h·ậ·n bại thì trong ba tháng tới, sẽ không có cơ hội đổi Động Phủ đâu!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận