Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1018: Không may đến cực điểm

Một vùng đầm lầy hoang vu, ở phía xa có một đạo độn quang bay qua, Vương Hạo ba người đứng trên một đóa Thanh Liên, vẻ mặt bọn họ mỏi mệt! Bọn họ đã liên tục đi nhanh mười ngày, nhưng vẫn không đến được lối ra, thậm chí càng đi càng xa. Bọn họ cũng không đụng phải con Ma thi thứ hai, nhưng lại đụng phải hai con Yêu thú cấp năm, Vương Hạo cùng một con trong đó giao chiến nửa ngày, bất phân thắng bại, bất đắc dĩ chỉ có thể trốn đường vòng. Khi dò xét đến con Yêu thú cấp năm thứ hai, tự nhiên không còn dám thăm dò, chỉ có thể tiếp tục đi đường vòng. Ngay hai ngày trước, bọn họ còn gặp một đám tu sĩ, có chín tên tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, thấy bọn họ không nói hai lời liền xông vào đánh giết, khiến Vương Hạo cạn lời hết sức! Hắn dám chắc chắn, hắn tuyệt đối chưa từng trêu chọc đối phương! Liên tục đi đường vòng, lộ trình của bọn họ đã sớm chệch hướng đường thẳng ban đầu, biến thành quanh co khúc khuỷu, lộ trình tăng lên mấy lần! "Huynh trưởng, nhóm người kia là ai, vì sao cứ nhìn chằm chằm vào chúng ta?" Mặt của Mạc Thiến Thiến tái nhợt, nàng bị thương vốn chưa lành, lại liên tục giao đấu bôn ba, đã gần đến giới hạn, cho dù có tìm được chỗ nghỉ ngơi, nếu không có hai mươi năm thì Mạc Thiến Thiến đừng mong hồi phục! "Xem xét kỹ thì có lẽ là người của Đông Ly đại phái, nếu không làm sao có thể có chín vị tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ tập hợp một chỗ?" Vương Hạo cũng không biết đối phương là ai, nhưng đối phương có vẻ rất để ý bọn họ! "Những người này có khi nào cùng Bạch gia có liên hệ, bọn chúng muốn cướp Hồi thứ 9 huyễn thiên Lan?" Địch Diệu Âm phỏng đoán. Vương Hạo bừng tỉnh hiểu ra, "Có thể lắm, bất quá bọn chúng chắc là không liên quan đến Bạch gia, chỉ là gặp Bạch Thiến, Bạch Thiến vì muốn gây họa cho người khác nên đã nói cho bọn chúng tin tức chúng ta nắm giữ chín Huyễn thiên lan!" Vương Hạo có chút cạn lời, lúc trước hắn nên quyết đoán giết Bạch Thiến, đâu còn nhiều phiền toái thế này! "Cũng không biết con Mộc Yêu của huynh trưởng thế nào, nó có tìm được chúng ta không?" Vẻ mặt của Địch Diệu Âm đầy áy náy, với thực lực của Vương Hạo, một mình chạy trốn tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng mang theo các nàng thì sẽ chậm hơn nhiều, Vương Hạo chỉ có thể để Tiểu Cửu đi thu hút sự chú ý của những tu sĩ kia. "Tiểu Cửu không phải là đối thủ của bọn chúng, nhưng linh trí rất cao, độn thuật lại tuyệt vời, thoát thân không khó, nó sẽ quay lại!" Linh thú và chủ nhân có lạc ấn thần hồn, nếu khoảng cách không xa có thể cảm ứng được nhau, hơn nữa Vương Hạo cũng đã nói với Tiểu Cửu về phương hướng chạy trốn đại khái, nó quay lại không thành vấn đề! "Trước tiên phải thoát khỏi bọn chúng đã rồi tính!" Vương Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, đám tu sĩ này thật khó đối phó, đặc biệt là đôi nam nữ trẻ tuổi, trên người bảo vật vô số, thủ đoạn cao minh, giao thủ với Vương Hạo không hề yếu thế. Nếu là một đấu một, Vương Hạo có nắm chắc giết bọn chúng, nhưng đối phương là chín người, làm sao cho Vương Hạo cơ hội! Vương Hạo buông thần thức ra, dò xét tình hình trong vòng ngàn dặm, vừa dò về phía sau thì mày liền nhíu lại, "Đám người này thật là dai dẳng, hai vị muội muội, chúng ta lại mai phục một trận, không giết bọn chúng một hai tên thì bọn chúng sẽ không dừng tay!" Vương Hạo nói nhỏ, đưa cho hai nàng một bình ngọc, mặt mũi đầy sát khí! Bị Yêu thú cấp năm đuổi còn chưa tính, hắn khi nào bị Nguyên Anh Nhân Tộc bức bách đến tình cảnh này bao giờ? Địch Diệu Âm nhận lấy bình ngọc xem xét, đúng là một bình Vạn năm Linh nhũ, lập tức gật đầu liên tục. Bọn họ một đường bỏ chạy, tiêu hao không nhỏ, Vạn năm Linh nhũ là loại bảo vật bảo mệnh mà Vương Hạo bình thường không nỡ dùng, nhưng bây giờ thì không thể keo kiệt được nữa. Thực lực của Địch Diệu Âm và Mạc Thiến Thiến tuy hơi kém, nhưng ngăn cản một hai người thì không thành vấn đề, Tiểu Bạch chúng lại ngăn cản mấy người khác, có thể tạo cơ hội cho Vương Hạo đánh giết! Đầm lầy hiển nhiên không thích hợp mai phục, nơi này quá trống trải, Vương Hạo cấp tốc bay một hồi, tìm đến một chỗ dốc núi thấp bé, cũng không thích hợp lắm nhưng cũng đành phải chấp nhận, đầm lầy không biết lớn bao nhiêu, tiếp tục đi về phía trước có khi sẽ gặp nguy hiểm khác! Vương Hạo lấy ra một bộ Trận Kỳ, để Địch Diệu Âm và Mạc Thiến Thiến bố trí! Hơn năm trăm dặm bên ngoài, nhóm người của Phúc Hải Tông và Bạch Tước Môn đang cấp tốc bay, lần này bọn họ đến không những không thu được bảo vật gì mà ngược lại còn tổn thất năm người, đây là điều mà bọn họ không thể chấp nhận! Ngay lúc bọn họ tuyệt vọng thì đụng phải Bạch Thiến đang chạy trốn, lập tức nảy sinh ý muốn giết người cướp của! Không ngờ Bạch Thiến đã làm theo ngay, trực tiếp ném nhẫn trữ vật cho bọn họ, đồng thời nói cho bọn họ biết về bảo vật quan trọng nhất chín Huyễn thiên Lan đang ở trên người ba người Vương Hạo! Vùng Vạn Liễu Hải này cũng chỉ có mấy thế lực lớn như vậy, ai ai cũng biết nhau, Bạch Thiến được coi là tu sĩ có danh tiếng lớn nhất của Bạch gia mấy năm gần đây, bọn họ cũng không tiện tùy tiện đánh giết, nếu không khó tránh khỏi gây ra đại chiến tông phái! Nhưng Vương Hạo thì khác, bọn họ biết được lai lịch của ba người Vương Hạo thông qua lời của Bạch Thiến, còn không mau đuổi theo? Người biểu hiện tích cực nhất thuộc về người của Bạch Tước Môn, bọn họ vốn không phải là chính phái, Lâm Dật trên đường đi bị Hồng Trần Tiên tử ép buộc, tâm tình vô cùng bực bội, vừa vặn tìm Vương Hạo trút giận! Một khắc đồng hồ sau, bốn người Lâm Dật đến được dốc núi, đột nhiên dừng bước, không hiểu vì sao hắn luôn cảm thấy có chút bất an trong lòng, như bị ai đó theo dõi! "Hồng Trần Tiên tử cách chúng ta bao xa?" Lâm Dật không dám khinh thường, vội hỏi thăm thuộc hạ! Để đề phòng Vương Hạo bỏ trốn, bọn họ sắp xếp tách ra truy kích, làm rộng phạm vi bao vây! Một người trung niên tu sĩ trả lời: "Bẩm thiếu chủ, Hồng Trần Tiên tử ở phía sau chúng ta không xa, ước chừng chỉ cần hai khắc là đuổi kịp!" "Lập tức nhắn tin, bảo bọn họ lại gần chúng ta, ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng!" Hắn mở thần thức ra, kiểm tra tình hình dốc núi, cũng không phát hiện điều gì dị thường! Lâm Dật nghĩ ngợi, vẫn quyết định chờ một lát, đợi người của Phúc Hải Tông đến rồi tiếp tục tiến lên! Nhưng đột nhiên, hư không chấn động, từng đạo kim quang từ dốc núi bắn ra, vây bốn người bọn họ lại! Bên ngoài thân Lâm Dật lam quang bùng lên, lập tức lui về phía sau. Nhưng ba người còn lại thì không được may mắn như vậy, bị lồng giam bằng kim sắc bao bọc lấy toàn bộ! Lâm Dật kinh hãi thất sắc, vội thả ra một con mãnh hổ màu cam, để nó cản trước mặt! Ngay khoảnh khắc đại hổ xuất hiện, đỉnh đầu của nó tạo ra một hồi gợn sóng, vô vàn kiếm ảnh đổ xuống! Đại hổ phát ra tiếng kêu đau đớn, bộ lông dày bị đâm thủng hàng ngàn lỗ trong nháy mắt, huyết vụ phiêu đãng, chưa kịp thi triển thần thông đã chết ngay tại chỗ! "Thượng phẩm Linh Bảo?" Lâm Dật kinh ngạc nói, lúc trước giao đấu hắn đã biết Vương Hạo khó đối phó, nhưng không ngờ đối phương còn giấu một món Thượng phẩm Linh Bảo! Lâm Dật không dám lơ là, bên ngoài thân lại sáng lên độn quang, lao về phía Lộ Phi! "Các hạ đuổi theo lâu như vậy, sao giờ lại muốn đi?" Thân ảnh Vương Hạo từ trong hư không xuất hiện, cười lạnh một tiếng với Lâm Dật, tiện tay ném ra, tấm cà sa cấm bay chụp về phía Lâm Dật! Lâm Dật trong nháy mắt cảm giác không khí như đông lại, tốc độ bay giảm mạnh, trên thân dường như bị đè ép vạn cân, không khống chế được ngã xuống mặt đất! Tinh Hỏa Tru Tiên kiếm mang theo tiếng gió rít nhanh chóng chém về phía Lâm Dật! Lâm Dật sợ hết hồn, vội vàng tế ra một tấm chắn, cản trước người!
Bạn cần đăng nhập để bình luận