Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 277: Hồng Hồ Phường thị

Chương 277: Chợ Hồng Hồ
"Tại hạ cũng chỉ là thích sưu tầm kỳ trùng trong thiên hạ thôi, nói không chừng đến chợ lớn bán lại cũng có thể kiếm chút linh thạch, đạo hữu không cần phải bận tâm," Vương Hạo lại lấy ra một bình Linh Thủy đã pha loãng, thản nhiên nói: "Con Thải Phượng Linh Tằm này ta muốn!"
"Tốt, vậy ta chúc đạo hữu kiếm được một món hời lớn!" Dương Lộ cười chúc mừng, hắn không quan tâm Vương Hạo mua trứng trùng làm gì, hắn chỉ muốn có linh thủy tam giai.
Dương Lộ lấy ra một hộp ngọc, ngay trước mặt Vương Hạo mở nắp ra, hai quả trứng trùng to bằng trứng gà, nhiều màu sắc hiện ra trước mắt Vương Hạo, nhìn hoạt tính thì thấy hoàn toàn có thể nở được! Hắn định cất những trứng trùng còn lại thì Vương Hạo đưa tay ngăn lại nói: "Dương đạo hữu, mấy trứng trùng khác cũng bán cho ta luôn đi!"
"Có thể, đạo hữu còn có Linh Thủy để đổi không?" Dương Lộ cau mày hỏi, những đan dược Vương Hạo có tuy tốt nhưng hắn không cần.
Vương Hạo lấy ra một viên đan dược tròn xoe, nói: "Lạc Nhật Tông giỏi về ngự trùng, chắc hẳn yêu cầu Thần Thức rất cao, viên đan dược này của ta thật sự có thể tăng Thần Thức của tu sĩ, là Ngưng Thần Đan, ta phải mua với giá cao hơn ở đấu giá hội hai viên đó, nếu không phải Linh Trùng của đạo hữu quá hiếm lạ, ta cũng không nỡ đổi!"
"Ngưng Thần Đan?" Dương Lộ quả nhiên bị hấp dẫn, đan dược tăng Thần Thức cực kỳ hiếm thấy, hắn thật sự cần, một lát sau gật đầu: "Được, đạo hữu có thể chọn thêm ba loại trứng trùng, mỗi loại năm quả!"
Vương Hạo lần lượt chọn Hắc Ngọc Phong, kiến ăn kim loại, tuyết ngọc tri chu ba loại trứng trùng, trong đó tuyết ngọc tri chu tương đối quý giá, Dương Lộ chỉ cho hắn một quả. Thêm vào tìm linh ong, phệ Thổ Linh dẫn cùng Thải Phượng Linh Tằm, lần này Vương Hạo đã thu được tổng cộng sáu loại Linh Trùng, có thể nói là một đại thu hoạch!
Hai người giao dịch xong, Dương Lộ cáo từ rời đi.
Về phòng, Vương Hạo tìm mấy cái bình, sẽ cất những trứng trùng có được, ngoại trừ Hắc Ngọc Phong ra, thì mỗi loại cất vào một bình riêng, đổ vào trong bình một ít linh thủy tam giai đã pha loãng! Để chúng đủ chất dinh dưỡng mà nở ra!
"Sư phụ, người thật sự muốn nuôi nhiều Linh Trùng vậy sao? Con nhớ sư phụ đã nuôi mấy Linh thú rồi, người có đủ Linh Thạch nuôi chúng không? Người đừng vì nuôi Linh Trùng mà lỡ mất việc tu luyện bản thân nha!" Trâu Ngọc do dự một lát, có ý tốt nhắc nhở.
Vương Hạo thu nàng làm đồ đệ, trước giờ chưa từng dạy nàng cái gì, nhưng nàng vẫn rất biết ơn Vương Hạo, nếu không nàng vẫn còn phải chịu ức hiếp ở Chợ Thanh Nguyên rồi! Bởi vậy nàng sợ Vương Hạo quá mê mẩn vào việc nuôi Linh Trùng, Linh Thú mà mới mở miệng khuyên nhủ.
"Yên tâm đi, đồ nhi ngoan của ta, thiên hạ này ai nghèo chứ sư phụ ngươi chắc chắn không nghèo!" Vương Hạo đưa chiếc bình đựng tuyết ngọc tri chu cho Trâu Ngọc, nói: "Ngọc Nhi, Thần Thông của tuyết ngọc tri chu này rất không tệ, ngươi hãy nuôi nó đi!"
Vương Hạo lấy ra một bình Linh Thủy đã pha loãng, cùng một ít Linh Dược, Linh Quả cấp thấp, "Linh Thủy dùng để ấp trứng, Linh Quả và linh thảo để cho nó ăn, những thứ này đủ để ngươi nuôi tuyết ngọc tri chu đến nhị giai! Tu sĩ đấu pháp tuy không thể toàn dựa vào ngoại vật, nhưng nếu không có ngoại vật, khả năng thắng lợi so với địch nhân sẽ thấp hơn một phần!"
Lại lấy ra hộp ngọc đựng trứng Hắc Ngọc Phong: "Còn có Hắc Ngọc Phong này, khi nào Văn Duyệt xuất quan thì ngươi đưa cho nàng, để nàng nuôi nó!"
Phệ Thổ Linh dẫn đợi sau khi bồi dưỡng được thì Vương Hạo sẽ thả vào Linh Điền trong gia tộc, giao cho tộc nhân khác chăm sóc, như vậy Vương Hạo chỉ còn lại tìm linh ong, kiến ăn kim loại, và Thải Phượng Linh Tằm ba loại Linh Trùng, áp lực bồi dưỡng không quá lớn! Hắn chỉ cần chú trọng bồi dưỡng Thải Phượng Linh Tằm là được rồi, tìm linh ong và kiến ăn kim loại đều là Linh Trùng công cụ khá tốt, bồi dưỡng đến nhị giai là ổn, lúc thám hiểm bên ngoài sẽ rất có tác dụng.
"Sư phụ, cái này…… đồ nhi không dám nhận!" Trứng trùng này rõ ràng là do Vương Hạo đổi bằng Linh Thủy tam giai, giá trị mấy nghìn Linh Thạch, nàng đã lớn như vậy, chưa bao giờ thấy nhiều Linh Thạch như thế, sao dám nhận chứ!
Vương Hạo thở dài một hơi, nói: "Ngươi là đồ đệ của ta, mấy năm nay ta cũng không có tròn trách nhiệm của một người sư phụ, sau này e là cũng không làm được nữa, hãy để tuyết ngọc tri chu này ở bên cạnh ngươi, bảo vệ an toàn cho ngươi!"
Thấy nàng còn do dự, Vương Hạo giả vờ tức giận nói: "Chẳng lẽ ngươi muốn cãi lệnh vi sư à? Chưa nghe câu trưởng bối ban cho thì không được từ chối sao?"
"Đồ nhi không dám! Đồ nhi cám ơn sư phụ!" Trâu Ngọc lúc này mới nhận hai loại Linh Trùng.
"Đi đi, không có chuyện gì nữa thì ngươi về nghỉ ngơi đi," Vương Hạo quay người trở lại động phủ của mình, Trâu Ngọc lặng lẽ nhìn bóng lưng Vương Hạo, trong mắt lóe lên tia sáng, âm thầm quyết định phải nghiên cứu Trận pháp thật tốt, tương lai giúp Vương Gia làm việc, cũng coi như báo đáp Vương Hạo!
Hai ngày sau, yến hội diễn ra đúng hẹn, tuy nói là yến hội, mọi người cũng không để ý đến chuyện vui chơi giải trí gì, một gia tộc Kim Đan mới tới Hồng Hồ Hải Vực, bọn họ đương nhiên là muốn xem thực lực của bên này.
Hồng Hồ Hải Vực cũng không phải thái bình vô sự, bốn nhà thế lực luôn có ma sát, về tổng thể thì là hai Gia Tộc liên thủ đối kháng hai Tông Môn, nhà Liêu, Tôn đang ở thế yếu.
Mà bây giờ Vương Gia đến làm họ thấy được một chút hy vọng lật ngược tình thế. Điều đáng tiếc là Vương Gia chỉ là một gia tộc nhỏ, tộc nhân chưa được trăm người, tu sĩ Kim Đan sơ kỳ cũng chỉ có một vị, thêm cả Vương Gia, bọn họ vẫn không bằng thực lực của hai Tông Môn.
Bất quá cũng đã cải thiện được một chút, so với việc khắp nơi bị ức hiếp chèn ép trước đây đã mạnh hơn rồi.
Mấy vị lão tổ Kim Đan đều đúng giờ đến Cự Ngao đảo, Vương Quang An đứng ra tiếp đón.
Sau khi hàn huyên một hồi, mấy người lên đài cao trung tâm.
Lạc Nhật Tông đến là một vị nữ tu Kim Đan trung niên mặc y phục màu, chính là vị lão tổ Kim Đan hậu kỳ có Thải Phượng Linh Tằm, Thải Phượng Chân Nhân, nhìn danh hiệu liền có thể thấy Thải Phượng Linh Tằm có ích với bà ta đến mức nào!
Dịch Nguyên Môn đến là một thanh niên mặc áo bào vàng, tên là Hoàng Nghị, thực lực chỉ có Kim Đan sơ kỳ, là người trẻ tuổi nhất và có thực lực kém nhất trong tu sĩ Kim Đan của Dịch Nguyên Môn! Nhưng tuổi mới một trăm bảy mươi, tương lai có tiềm năng lớn, không thể xem thường!
Tôn Gia là một lão giả áo xanh, tên là Tôn Kế Hải, thực lực ở Kim Đan kỳ, râu tóc bạc trắng, nhìn có vẻ thọ được bốn trăm tuổi, cũng may Tôn Gia còn có một tu sĩ Kim Đan khác, nếu không đợi ông ta chết đi, Tôn Gia cùng thế lực phụ thuộc không thể đặt chân tại Hồng Hồ Hải Vực được nữa!
Uống được vài chén, Liêu Dã Thiên nhìn Hoàng Nghị cười nói: "Hoàng đạo hữu, bây giờ Vương đạo hữu dọn đến Hồng Hồ Hải Vực của ta, cũng coi như là một thành viên của Hồng Hồ Hải Vực, cái chợ Hồng Hồ này do mấy nhà chúng ta chung tay xây dựng, có phải nên chia cho Vương đạo hữu mấy cửa hàng không?"
Liêu Dã Thiên không lo Vương Gia ngả về hai thế lực Tông Môn, Vương Gia nhỏ yếu như vậy, ở bên cạnh Liêu gia hắn, nếu Vương Gia dám làm gì thì Liêu Dã Thiên nhất định sẽ cho Vương Gia một bài học. Hơn nữa Tông Môn vốn bài xích Gia Tộc, Vương Gia ngang nhiên xông vào căn bản không có lợi gì!
Hoàng Nghị nheo mắt, cười nhẹ nói: "Đây là điều tất nhiên, cuối đường lớn còn có một cửa hàng, diện tích không nhỏ, chỉ là vị trí hơi kém một chút, ta thấy thế này đi, bốn nhà chúng ta mỗi nhà nhường ra một cái nữa, cho Vương đạo hữu đủ năm gian nhé!"
Vương Gia cũng luyện đan, đem Vương Gia vào chợ thì chắc chắn sẽ chia bớt lợi ích của Dịch Nguyên Môn, nhưng Hoàng Nghị lại không thể ngăn cản, nếu không có thể đắc tội Vương Gia vừa mới đến này, Vương Gia tuy nhỏ nhưng dù sao cũng là thế lực Kim Đan, có thể không trở mặt thì vẫn tốt nhất!
Chi bằng để cho ba nhà còn lại cùng xuất chút vốn, tìm cho Vương Gia và Liêu Dã Thiên một chút phiền phức!
Bạn cần đăng nhập để bình luận