Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1833: Lệnh treo giải thưởng

Chương 1833: Lệnh treo giải thưởng
Nghe xong Long Nữ miêu tả, Vương Hạo đã có một sự hiểu biết đại khái về thương thế của tam túc điểu, trong lòng cũng có vài phương án trị liệu! Bất quá, với loại khẩu thuật này, dù là tu sĩ Luyện Hư, cũng khó tránh khỏi sai sót. Cứu người cần phải chữa đúng bệnh, bốc đúng thuốc, Vương Hạo cần tự mình kiểm tra thương thế của tam túc điểu, như vậy mới có thể bảo đảm đan dược có hiệu quả! Hắn không quan tâm tam túc điểu sống chết, nhưng không muốn sau khi nó chết lại bị Long Nữ và đám Hải tộc dây dưa! Chuyện này làm lớn chuyện, có thể khiến cả Nhân tộc và Hải tộc đều không có kết quả tốt đẹp. Trước mắt hắn vẫn cần sự chấp thuận của Nhân tộc, ít nhất là phải tìm được Quý Tiểu Đường trước đã!
“Long đạo hữu, chỉ nghe miêu tả thì không tốt khi đưa ra phán đoán, có thể cho người bị thương xuất hiện, Vương mỗ tự mình xem qua được không?”
Ánh mắt Vương Hạo quét về phía nơi sâu trong biển, tam túc điểu thời toàn thịnh cũng không thể qua mặt được hắn, huống chi bây giờ đang trọng thương. Nói ra thì hắn vẫn còn có chút bội phục tình cảm của ba yêu, Long Nữ vì tam túc điểu mà đi xin thuốc ở Nhân tộc, hai vị kia thì âm thầm bảo vệ an toàn cho Long Nữ. Có thể nói, tình cảm này còn hơn cả kim cương, trong tu sĩ Nhân tộc cũng hiếm có loại tình cảm này!
Bị người phát hiện ra phục kích, Long Nữ cũng không quá ngạc nhiên, Thần thức của Nhân tộc vốn đã có ưu thế, huống chi Vương Hạo vốn đã không tầm thường! Long Nữ phóng ra một đạo linh quang về phía xa, lát sau, tam túc điểu và quái ngư cùng nhau xuất hiện. Chúng không thể biến hình, nhưng có thể điều chỉnh kích thước cơ thể, thu nhỏ lại thì không chênh lệch nhiều so với chiều cao của Nhân tộc!
Dưới sự quan sát của Long Nữ và quái ngư, Vương Hạo cẩn thận kiểm tra vết thương của tam túc điểu, khẽ lắc đầu nói: "Đạo pháp của Tần Quảng đạo hữu thật cao siêu, loại thương thế này còn cần phải mau chóng trị liệu, rất khó tự lành!"
"Linh dược Long Nữ đạo hữu chuẩn bị có thể dùng được một ít, nhưng không đủ. Nếu để các ngươi trong vòng ba tháng gom đủ thì e rằng rất khó, thời gian quá dài hắn cũng không đợi được. Như thế..." Vương Hạo suy nghĩ một lát, "Vương mỗ cần phải đi một chuyến đến Triệu Nhật đảo, chỉ có phường thị lớn của Nhân tộc mới có thể gom đủ linh dược cần thiết, hơn nữa bên trong phường thị công cụ luyện đan đầy đủ, cũng tốt cho việc luyện đan!"
Nghe xong lời này, Long Nữ cùng hai người kia lâm vào trầm tư, chậm chạp không trả lời! Cuối cùng, Long Nữ gật đầu đồng ý, nàng sẽ cùng Vương Hạo đi Triệu Nhật đảo, đương nhiên, thân phận Hải tộc của nàng chắc chắn không thể vào được, nên sẽ bơi lượn ở bên ngoài chờ Vương Hạo luyện đan! Còn về tam túc điểu và quái ngư, thì sẽ ở lại khu vực Phong Đảo, trong lúc Vương Hạo chưa quay về, chúng sẽ giúp bảo vệ hòn đảo, không để cho Hải tộc tấn công Vương gia!
Hai bên đạt thành thỏa thuận, Vương Hạo và Long Nữ nhanh chóng lên đường, mấy ngày sau đã tới Triệu Nhật đảo. Đến phường thị, Vương Hạo phát hiện một chuyện lạ, phường thị lại dán lệnh treo giải thưởng, nội dung rất đơn giản, đó là chiêu mộ tu sĩ phòng thủ Phong Đảo, xua đuổi Hải tộc.
Phần thưởng cũng đơn giản, rõ ràng. Tu sĩ Luyện Hư trấn thủ năm mươi năm, sẽ nhận được một trung phẩm Thông Thiên Linh Bảo, hoặc một phần linh vật Luyện Hư. Tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ thì nhận một Hạ phẩm Thông Thiên Linh Bảo, còn có thể nhận được linh vật Luyện Hư hay không thì còn phải xem công huân lập được trong thời gian trấn thủ!
Phần thưởng rất hấp dẫn, trung phẩm Thông Thiên Linh Bảo có thể tự mình sử dụng, nếu không cần, cũng có thể đổi thành đan dược hay các vật giá trị khác! Còn linh vật Luyện Hư thì lại là hàng hiếm, có thể cho hậu bối sử dụng, hoặc bán đi cũng được một khoản lớn!
Hỏi thăm một chút, Vương Hạo mới biết đây là đặc sắc của Nam Ly vực. Do liên tục chiến đấu với Hải tộc, nhiều thế lực nảy sinh tâm lý chán ghét chiến tranh, cưỡng ép điều động sẽ nảy sinh bất mãn, trốn tránh hoặc bất ngờ phản bội thường xảy ra, bởi vậy mới có chuyện dùng ban thưởng để dẫn dắt. Đương nhiên, việc này chỉ nhằm vào tu sĩ cao giai, tu sĩ dưới Hóa Thần không có đãi ngộ này! Trong mắt các tu sĩ cao giai, tu sĩ dưới Hóa Thần chỉ là sâu kiến, dù có phản bội bỏ trốn cũng không gây ra chuyện lớn gì!
Vương Hạo đối với việc này cũng không mấy để ý, có người bỏ tiền ra giúp hắn giữ đảo, hắn có thể nói gì được? Bất quá lông dê cũng phải mọc trên thân dê, thân là một trong những người sở hữu Phong Đảo, Vương Hạo hoài nghi không biết mình có bị ép phân chia hay không? Chiêu mộ nhiều tu sĩ như vậy, đúng là một con số không nhỏ, Phong Vũ Môn và những thế lực khác có thể khai thác hòn đảo để kiếm linh thạch, nhưng Vương gia của hắn có ít người, cày cấy cũng không ra được bao nhiêu, Vương Hạo chỉ có thể tự móc tiền túi.
Cũng không sao cả, đối với hắn mà nói, số chi tiêu này chẳng qua là "chín trâu mất sợi lông"!
Vào phường thị, Vương Hạo đến thẳng Thiên Vân Thương Minh, tìm Hách Liên Thành! Hách Liên Thành cười tươi rói, giống như mới cưới vợ bé ngày hôm qua, vô cùng cao hứng! Lần này Vương Hạo không hề che giấu tung tích, hắn là đã giao hảo với một tu sĩ Luyện Hư! Hách Liên Thành nhiệt tình dẫn Vương Hạo vào một gian phòng riêng, tự tay dâng linh trà, thực tế thì Vương Hạo thích trò chuyện cùng với những người có đôi chân dài kia hơn, chạm vào tư tình lại tới nhanh quá!
"Tiền bối đến chơi, thật là vinh hạnh a, không biết lần này tiền bối cần thứ gì?" Hách Liên Thành không ngồi xuống, khom người cẩn thận hầu hạ, hắn biết người trước mặt không chỉ là tu sĩ Luyện Hư, mà còn là một vị bảo phù sư, thân phận nào cũng đều đáng để hắn cúi đầu đón tiếp!
"Vương mỗ nếu không có việc gì thì đâu đến Tam Bảo điện, tiểu hữu cũng không cần quá quan tâm thân phận của lão phu, chúng ta cứ như ngày hôm qua là được, ngươi như thế lại thành xa lạ!" Vương Hạo vừa nói vừa đặt một ngọc giản lên bàn, ra hiệu cho Hách Liên Thành xem! Hách Liên Thành cười đáp, lập tức cầm ngọc giản lên xem, lát sau, sắc mặt có chút ngưng trọng.
"Tiền bối muốn những linh dược này là muốn luyện chế Hoàng Nguyên đan sao?"
"Sao? Lão phu muốn làm gì, còn phải thông báo cho Thiên Vân Thương Minh à?" Vương Hạo nhíu mày hỏi! Hách Liên Thành vội xin lỗi, cười khổ nói: "Tiền bối, mấy ngày trước người của Thất Tuyệt Môn đã thông báo đến các cửa hàng lớn, phải nghiêm mật giám sát những người mua linh dược liên quan đến Hoàng Nguyên đan, nghe nói là do Tần Quảng tiền bối tự mình phân phó!" Hách Liên Thành khoát tay, một tờ bố cáo xuất hiện trong tay, chính xác mà nói thì đây là một tờ lệnh treo giải thưởng!
Vương Hạo cau mày, giọng nói mang theo sự tức giận: "Lão phu chưa từng nghe qua chuyện như vậy, mua vài loại linh dược mà còn phải xem sắc mặt của Thất Tuyệt Môn sao?"
Nghĩ một chút hắn liền hiểu, Hải tộc xin thuốc chắc chắn không phải là lần đầu tiên, trong Nhân tộc không ít người làm chuyện làm ăn kiểu này. Tần Quảng có lẽ là muốn bắt đám phản đồ Nhân tộc này. Tam túc điểu bị thương là do hắn gây ra, chắc chắn biết loại đan dược nào chữa trị thích hợp nhất.
"Tiền bối đừng giận, Thất Tuyệt Môn không quản được Thương Minh của chúng ta, Thiên Vân Thương Minh chỉ buôn bán làm ăn, chuyện khác hết thảy không quan tâm!" Sắc mặt của Hách Liên Thành trở nên nghiêm trọng, với thực lực của Thiên Vân Thương Minh, tất nhiên là không sợ đắc tội bên nào, nhưng họ mở cửa làm ăn, tốt nhất là nên không đắc tội ai!
"A, nói như vậy, ngươi định bán linh dược cho lão phu, sau đó thông báo cho Thất Tuyệt Môn?" Vương Hạo gõ tay xuống mặt bàn.
"Khách nhân là cha mẹ áo cơm của chúng ta, Thiên Vân Thương Minh sẽ không bán đứng khách hàng của mình, đây là quy tắc của Thương Minh, vãn bối sẽ không và không dám vi phạm, tiền bối tuyệt đối có thể tin tưởng vào Thương Minh của chúng ta!" Vương Hạo gật đầu biểu thị sự chấp nhận đối với lời nói của Hách Liên Thành, người làm ăn dù trong lòng thế nào thì ngoài mặt cũng không dám tùy tiện tiết lộ tin tức của khách hàng!
"Hách tiểu hữu, những linh dược lão phu cần, các ngươi đều có sao?"
Vừa nghe câu này, Hách Liên Thành biết chuyện vừa rồi đã qua, lập tức thở phào một hơi! Hắn cầm ngọc giản trước mặt lên xem lại một lần, sau đó mới mở miệng: "Những linh dược này thì chắc chắn là có, chỉ là cần thời gian để điều hàng, tiền bối có thể chờ một thời gian chứ ạ?"
"Nhanh nhất là bao lâu? Bản tọa ở đây không thể chờ quá lâu, cho ngươi mười ngày có điều đến được không?" Hách Liên Thành suy tư trong chốc lát, cười đáp: "Tiền bối, mười ngày hơi gấp, ít nhất cũng cần một tháng, hay là ngài cứ cho vãn bối biết chỗ ở, đến lúc đó vãn bối tự mình mang tới cho ngài được không?"
"Một tháng thì một tháng, lão phu một tháng sau sẽ đến lấy hàng." Vương Hạo dứt lời, thân ảnh chậm rãi tan biến, Hách Liên Thành vội khom người hành lễ, không dám chậm trễ dù chỉ một chút!
Bạn cần đăng nhập để bình luận