Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 291: Phục Kim Quả

Chương 291: Phục Kim Quả Phục Kim Quả có thể dùng trực tiếp, công hiệu so với hàng bụi đan mạnh hơn một chút, nhưng lại yếu hơn Kim Đan ngọc dịch, ước chừng chỉ có thể nâng cao khoảng một phần rưỡi xác suất thành công Kết Đan. Ba loại Kết Đan Linh Vật kết hợp, xác suất thành công đã cao đến sáu phần, thêm vào Vương Hạo tu luyện Băng Cơ Ngọc Cốt công, hắn có lòng tin Kết Đan một lần là thành! Quý Tiểu Đường và Vương Hạo đều muốn Kết Đan, Vương Quang An liền không thu hai quả này, mà giao trực tiếp cho Vương Hạo giữ để đảm bảo.
Trong nông trường, Vương Hạo đã diệt trừ Hoàng Tùng Chi, trồng lên Phục Kim Quả, sau ngàn năm sinh trưởng sẽ kết quả, thời gian thành thục không chênh lệch nhiều với Huyền Linh quả! Vừa kịp thời gian Vương Hạo Kết Đan! Đồng thời hắn cũng trồng thêm phụ dược của Kim Đan ngọc dịch như hồng anh thảo, mỡ máu thảo…trên đất đen, phụ dược luyện chế Kim Đan ngọc dịch, trừ Hoàng Tùng Chi cần ngàn năm thì những thứ khác phần lớn chỉ cần ba bốn trăm năm là đủ, Hoàng Tùng Chi khi trao đổi hàng bụi đan cũng đã thúc một cây, trong kho còn vài cây, hoàn toàn đủ dùng.
Các phụ dược khác phần lớn trùng với Cửu Đan Kim Dịch, Vương Hạo đã từng trồng rồi, có thể nói hiện tại hắn có thể luyện chế Kim Đan ngọc dịch, việc trồng trọt thêm này bất quá chỉ là để bảo hiểm mà thôi! Giống Hoàng Tùng Chi loại linh dược ngàn năm, tỷ lệ nảy mầm rất thấp, một lần thu hoạch cũng chỉ được năm sáu cây, còn không bằng Kim Nguyên Quả thụ kết quả nhiều! Về điểm này Vương Hạo đã cằn nhằn rồi, đáng tiếc Hệ Thống không trả lời!
Vương Hạo không dám chắc linh dược trong tay có thể luyện chế ra Kim Đan ngọc dịch, nên trồng thêm một cây để phòng trước! Ngoại trừ Hắc Ngọc và Phục Kim Quả, lần này còn thu hoạch được hai Trương tam giai phù triện, một Trương tam giai độn địa phù, một Trương tam giai thi thiên phù, nghe nói dùng phù này phong ấn thi thể tu sĩ Kim Đan có thể chế tạo ra luyện thi tam giai, luyện thi tam giai có chút tự chủ, có thể phát động công kích pháp thuật nguyên bản, khó đối phó hơn cả Khôi Lỗi và Linh Thú tam giai. Nhưng Vương Hạo không có ý định luyện thi, món đồ chơi này đối với hắn chẳng có tác dụng gì.
Về pháp khí cũng không có gì đặc biệt, chỉ có tấm bách quỷ phiên làm Vương Hạo thấy khá ổn, còn lại như tử kim vòng tay, lược hồng ngọc của Hồng Y mỹ phụ, mặc dù đều có đặc điểm riêng, nhưng so với của Vương Hạo thì uy lực kém hơn chút, Vương Hạo đã đưa cho Quý Tiểu Đường! Mười mấy món linh khí khác cũng chẳng có gì đặc biệt, Vương Hạo quyết định sau này đưa cho Trâu Ngọc hoặc tộc nhân khác dùng, hoặc cũng có thể để trao đổi vật tư.
Về tu tiên bách nghệ thì thu hoạch lớn nhất là có được truyền thừa Chế Phù thuật tam giai, đây là loại truyền thừa tam giai thứ hai mà Vương Gia đạt được sau Luyện Đan thuật, nếu thêm Quý Tiểu Đường nắm giữ Luyện Khí thuật thì trong tứ đại kỹ nghệ, Vương Gia đã có ba loại tam giai kỹ nghệ! Cái gì là nội tình, đây gọi là nội tình, chỉ cần xuất hiện một thiên tài chế phù, bồi dưỡng cẩn thận trăm năm sau, Vương Gia liền có thể có chế phù sư tam giai!
Còn có hai thứ Vương Hạo không nhìn ra manh mối, một cái lệnh bài đen sì, một cái họa trục, sau khi mở ra thì giấy vẽ trống trơn, không nhìn ra cái gì, bất quá nhìn chất liệu thì không phải là phàm vật, Vương Hạo đoán chắc là tín vật vào Bí Cảnh nào đó. Bây giờ chưa hiểu thì chỉ có thể chờ sau này từ từ tìm kiếm tin tức.
Vương Hạo thu hết bảo vật vào. Lấy noãn ngọc giường ra, bắt đầu vận công chữa thương, ánh sáng đỏ lục đan xen bắt đầu xuất hiện trên cơ thể hắn…… Hai tháng sau, Vương Quang An quyết định đến Vạn Tượng thành một chuyến, đưa chút đan dược cho cửa hàng của gia tộc, rồi nhân tiện thông qua Truyền Tống Trận về Thanh Ngưu Phường. Lần này ông theo Quý Gia lấy được một lò Trúc Cơ Đan, quyết định đưa vài viên về Thanh Ngưu Phường.
Trúc Cơ Đan ở hải ngoại có được tương đối dễ dàng, ở Thanh Ngưu Phường chỉ có thể chờ cây Ngưng Nguyên quả kia thành thục thôi! Kim Đan tu sĩ tốc độ bay cực nhanh, không bị vướng bận tu sĩ gia tộc, Vương Quang An chỉ mất mấy ngày là bay đến Vạn Tượng thành. Vạn Tượng thành, Đan Phù các, hơn chục tu sĩ đang chọn lựa hàng hóa. Tại lầu hai, Vương Diên Phong đích thân tiếp đãi một đại hán sương gió dãi dầu. “Vương đạo hữu, lần này linh dược có đạt yêu cầu không?” Đại hán kia uống một ngụm trà rồi hỏi.
Vương Diên Phong đang cầm một túi trữ vật, dùng thần thức chậm rãi dò xét linh dược bên trong, một lát sau mới buông túi xuống và nói: “Không tệ, năm tuổi đủ, tại hạ xin đưa ra ba ngàn linh thạch, Ngô đạo hữu thấy thế nào?” Từ khi Vương Gia có Kim Đan tu sĩ, không còn bị xa lánh nữa mà dần dần tiếp cận được với Liệp Yêu Đội, Ngô Hồng Viễn này chính là đội trưởng của một chi Liệp Yêu Đội, vừa đi săn yêu thú cũng vừa thu thập linh dược, sau đó bán lại cho cửa hàng trong thành, Vương Gia lại ra giá công đạo nên họ đã chọn Vương Gia!
Ngô Hồng Viễn hài lòng gật đầu: “Đạo hữu ra giá công đạo, phiền đạo hữu cho ta ba bình Tụ Khí Đan, một bình Thanh Vận Đan, mười cái bách đao phù nhị giai, một chồng hỏa cầu phù nhất giai, còn lại thì tính linh thạch! Ngoài ra ta muốn đặt hai đầu Khôi Lỗi hạ phẩm nhị giai, chờ gom đủ linh thạch sau một năm ta sẽ đến lấy!” “Thật xin lỗi, Ngô đạo hữu, có chút không may, Tụ Khí Đan và Linh Phù thì ta có đủ, còn Thanh Vận Đan thì thiếu hàng!” Vương Diên Phong áy náy nói: “Còn về Khôi Lỗi thì tại hạ không biết gia tộc lúc nào mới đưa đến được, không dám hứa với đạo hữu!” Khôi Lỗi thú từ khi lên kệ, đã nhận được rất nhiều lời khen, đặc biệt là các Liệp Yêu Đội đều thích mua mấy con để dò đường, nhất giai thì còn tạm, lần trước Vương Hạo đưa một ít từ Thanh Ngưu Phường đến, còn nhị giai thì lúc nào cũng thiếu hàng!
Nghe vậy, Ngô Hồng Viễn nhíu chặt mày, Vương Gia ra giá công đạo, chất lượng hàng hóa lại tốt, mỗi tội hay thiếu hàng. Vương Diên Phong vẻ mặt áy náy cầm Tụ Khí Đan và Linh Phù đưa cho hắn, rồi đích thân tiễn ra cửa! Ngô Hồng Viễn đi chưa bao lâu thì Vương Quang An đã đến với vẻ mặt tươi cười. Trên đường đến, ông đã may mắn gặp được một con yêu thú hạ phẩm tam giai bị thương, nên ra tay tiêu diệt nó, mặc dù sau đó có một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ và mấy tu sĩ Trúc Cơ đuổi theo, lấy đi hơn một nửa vật liệu và Yêu Đan, nhưng ông vẫn nhận được một tấm da thú tam giai, giá trị hơn năm vạn linh thạch. “Lão tổ, ngài đã về!” Vương Diên Phong ngạc nhiên kêu lên.
Sau khi Vương Quang An ngồi xuống ở lầu hai, Vương Diên Phong lập tức dâng lên một chén linh trà! Vương Quang An vừa đưa đan dược và hàng hóa mang đến ra, vừa bắt đầu hỏi thăm tình hình làm ăn của Đan Phù các! Vương Diên Phong thật lòng trả lời, cuối cùng đưa ra đề nghị: “Lão tổ, người ở Vạn Tượng thành quá ít, cho dù thu mua được vật liệu thì lại thiếu Luyện Đan Sư và Chế Khôi Sư để luyện chế ra, nếu nhân lực ở Cự Ngao đảo không đủ, có nên điều người từ Thanh Ngưu Phường qua không?” “Ừ, ngươi nói phải, lần này ta định về Gia Tộc một chuyến, rồi mang thêm vài người đi.” Ông nhờ vào tấm da thú vừa có được mà vừa vặn có đủ tiền truyền tống cho tộc nhân, mang mười người đi ra cũng không thành vấn đề.
“Mặt khác, Vương Gia ta đã là gia tộc Kim Đan, ngươi có thể bắt đầu thu mua linh dược và tài liệu tam giai, lợi nhuận đan dược tam giai không thể so sánh với nhị giai!” Lần này lấy được hai phương thuốc tam giai từ tay người áo đen, cộng với truyền thừa Đan Đỉnh Tông, Vương Quang An đã có thể thử luyện chế các loại đan dược tam giai khác! Chờ khi Quý Tiểu Đường Kết Đan thành công, cũng có thể thử đột phá luyện khí sư tam giai, chế tạo pháp bảo! Vương Diên Phong đều ghi nhớ từng cái, Vương Quang An cũng không ở lại cửa hàng lâu, ngày hôm sau liền cưỡi Truyền Tống Trận trở về Thanh Ngưu Phường.
Sau khi để lại bốn viên Trúc Cơ Đan, liền dẫn Vương Văn Tài, một tu sĩ Trúc Cơ, ba Luyện Đan Sư nhất giai, hai Chế Phù Sư nhất giai, một Luyện Khí Sư nhất giai, một Chế Khôi Sư nhất giai lần nữa đi về hải ngoại! Khu vực Thanh Ngưu Phường ít tu sĩ, tiêu thụ có hạn, hải ngoại mới là võ đài cho những nhân tài này! Có Vương Văn Tài giúp đỡ thì Vương Diên Phong cũng sẽ đỡ vất vả hơn!
Vương Quang An gấp gáp như vậy cũng là vì sợ Cự Ngao đảo có biến cố, chưa đầy một tháng, ông đã quay về Cự Ngao đảo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận