Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 902: Tiểu đồ đệ

Chương 902: Tiểu đồ đệ
Hai ngày sau, thương đội đến một tòa thành lớn, trên bảng hiệu trước cửa thành viết hai chữ "Lịch Thành", khác biệt rõ ràng so với việc thích dùng chữ "phường" ở địa khu Càn Nguyên đại lục, tu sĩ nơi đây bất luận lớn nhỏ, đều luôn thích dùng chữ "thành".
Lịch Thành là thành lớn nhất ở phụ cận, bất quá theo Vương Hạo thì cũng không khác mấy so với Thanh Ngưu Phường khi trước còn chưa xây dựng thêm, ở Nam Hải chỉ có thể coi là một phường thị hơi nhỏ!
Lịch Thành là một tòa thành trì hỗn hợp giữa tiên và phàm, cổng thành có một đội quân phàm nhân trấn giữ, thương đội nộp lệ phí vào thành xong là có thể được ưu tiên vào, còn những người mặc vải thô áo gai kia thì chỉ có thể xếp hàng chờ đợi!
Thương đội đi thẳng vào một khách sạn lớn, Vương Hạo còn chưa xuống xe thì tiểu nha hoàn Tống Tâm Nhị đã đi đến trước xe, khách khí nói: "Vương công tử, tiểu thư nhà ta tối nay mở tiệc chiêu đãi công tử, mong công tử có thể dự tiệc!"
Tống Tâm Nhị cúi đầu, lại liếc trộm Vương Hạo, khiến Vương Hạo không khỏi bật cười: "Nếu Lương cô nương mời thì Vương mỗ chắc chắn sẽ đến, có điều không có rượu ngon thức ăn ngon thì không được, ăn toàn điểm tâm dọc đường, Vương mỗ cũng hơi không chịu nổi rồi!"
Sắc mặt Tống Tâm Nhị lập tức suy sụp, trong lòng vừa mới còn đang ảo tưởng, vậy mà chỉ một câu của Vương Hạo đã làm ấn tượng của nàng đột ngột tụt dốc, ngữ khí cũng lạnh đi mấy phần: "Vương công tử, đây đều là bánh ngọt làm từ Linh Vật, đến cả tiểu thư còn không nỡ ăn đâu? Câu này ngàn vạn lần không thể để tiểu thư nghe thấy!"
Trong lòng nàng không khỏi lo lắng cho cuộc sống sau này, nếu Vương Hạo không biết tiến lui như vậy, ở Lương gia có lẽ sẽ không có ngày sống dễ chịu, trong lòng cũng hoang mang. "Sau này nhất định phải khuyên nhủ hắn thật tốt một chút, phi, ta đang nghĩ cái gì thế này..."
Vương Hạo đương nhiên là không nghe được tiếng lòng của nàng, nhưng thấy sắc mặt nàng lúc trắng lúc đỏ, kết hợp với việc trước đó nghe lén hai nàng đối thoại, thì nha đầu này chắc lại đang miên man suy nghĩ rồi!
Lúc này không tiện trêu chọc nàng tiếp, Vương Hạo thật sự đã xem nàng như tiểu đồ đệ đối đãi, trêu chọc tiểu đồ đệ của mình, đúng a? Lúc này nghiêm mặt nói: "Vương mỗ biết rồi, vừa mới tới thành lớn, Vương mỗ định đi dạo một chút, Tống cô nương có biết trong thành này có gì cấm kỵ không?"
Thấy Vương Hạo thu lại bộ thái độ bất cần đời kia, Tống Tâm Nhị nhẹ nhàng thở ra, nói: "Trong thành cũng không có cấm kỵ gì, chỗ bán Linh Vật thì ở đông thành, còn phía tây thành là nơi ở của phàm nhân."
Vương Hạo khẽ gật đầu, nhấc chân xuống xe ngựa, hướng phía đông thành mà đi, hắn đến Lưu Vân Châu tu Tiên Giới cũng gần nửa năm rồi, cũng nên dạo chơi thưởng thức phong thổ nơi này một chút!
Tống Tâm Nhị nhìn bóng lưng Vương Hạo, yếu ớt thở dài một tiếng, rồi mới quay người lại nghe theo mệnh lệnh!
Vương Hạo dạo quanh trong thành vài vòng, phát hiện Lưu Vân Châu cùng Càn Nguyên đại lục có chút khác biệt! Nơi đây dù chia làm hai thành đông tây, nhưng đông thành vẫn có một lượng lớn phàm nhân sinh sống, những phàm nhân kia sau khi nhìn thấy tu Tiên Giả thể hiện thần thông thì cũng không hề ngạc nhiên, giống như rất bình thường vậy!
Trên thái độ cũng không có gì cung kính, tu Tiên Giả khi gặp xe kiệu của phàm nhân cũng phải chủ động nhường đường, điều này ở Càn Nguyên đại lục là không dám nghĩ đến!
Bất quá nghĩ kỹ thì Vương Hạo cũng hiểu ra, diện tích tu Tiên Giới ở Lưu Vân Châu chỉ bằng một phần tư Càn Nguyên đại lục, mà khu vực phía Bắc môi trường còn vô cùng khắc nghiệt, khu vực để cho phàm nhân sinh sống không nhiều, tiên phàm ở chung cũng không có gì lạ, còn về thái độ, phàm nhân vốn là gốc rễ của tu Tiên Giả, ở Càn Nguyên đại lục cũng có rất nhiều hạn chế, không cho phép tu sĩ tự tiện giết phàm nhân, thì ở đây những hạn chế này chắc còn nhiều hơn, nên mới hình thành loại cảnh tượng như thế này!
Khi đi ngang qua quan phủ của phàm nhân, Vương Hạo còn cảm nhận được khí tức của mấy tu sĩ Luyện Khí kỳ, khẳng định phỏng đoán của mình, những người này chắc là người thay mặt quan phủ xử lý những việc liên quan đến tu Tiên Giả!
Bất quá, khiến hắn có chút thất vọng là tu Tiên Giả ở đây không nhiều, phần lớn tu vi chỉ là Luyện Khí kỳ, đến nay hắn vẫn chưa thấy một tu sĩ Trúc Cơ nào cả.
"Thật đúng là không khác gì Thanh Ngưu Phường khi trước, xem ra việc khó của Lương Mộc Thiền cũng không đến nỗi khó giải quyết như vậy." Vương Hạo lắc đầu cười khổ, chỉ là một tòa thành nhỏ tương đương với Thanh Ngưu Phường thì hắn đã mất hết hứng thú đi dạo, liền quay về quán rượu Lương Mộc Thiền hẹn.
Một khắc đồng hồ sau, hắn dừng chân trước một tửu lâu ba tầng màu đỏ, đây là quán rượu chuyên để chiêu đãi tu Tiên Giả, khách không có nhiều lắm, nhưng hắn vẫn cảm giác được có mấy đạo khí tức đang khóa chặt mình!
Vương Hạo hơi ngẩn ra, thầm nghĩ đây chính là phiền toái của Lương Mộc Thiền! Bọn chúng có thể dò la được tin tức yến hội, vậy chắc là đã sớm để mắt tới thương đội rồi!
Vương Hạo tỉnh bơ dò xét một phen, phát hiện đối phương chỉ là Luyện Khí tầng chín, liền càng thêm không để ý! Nhưng trạng thái của đối phương vẫn khiến hắn để tâm, hai người này lại không phải là tu sĩ chính đạo, nhìn khí tức giống như đang tu luyện một loại ma đạo công pháp nào đó!
Liên quan đến ma đạo thì có chút thú vị, Vương Hạo khẽ cười nhếch mép, nhấc chân bước vào quán rượu, Thần Thức lại lặng lẽ dò xét tới! Hai người này mặc pháp bào đỏ, vẻ mặt che kín!
"Tiểu tử này chắc là viện thủ mà Lương Mộc Thiền tìm tới, tu vi Luyện Khí viên mãn, cũng không tệ, lần này chúng ta phải tốn nhiều sức đây!" Người nói chuyện có một vết sẹo đỏ như con giun trên mặt, khi nói cứ liên tục cổ động, làm người ta kinh sợ!
"Hắc hắc, bất quá cũng chỉ là một tên tán tu mà thôi, sao có thể là đối thủ của ta? Phải biết là lần này Tông Môn cho chúng ta một cái Cực Phẩm pháp Khí, đánh bất ngờ thì người này liệu có sức phản kháng không?" Một nam tử cao gầy, sắc mặt trắng bệch cười lạnh, trên mặt đầy vẻ khinh thường.
"Nếu sư đệ có lòng tin như vậy, hay là lát nữa ngươi ra tay đi?" Tu sĩ mặt sẹo hừ lạnh một tiếng, dường như không quen nhìn đối phương!
Nam tử cao gầy lại không tức giận, trái lại còn đáp: "Không thành vấn đề, chỉ cần sư huynh chặn được Lương Mộc Thiền là được!"
Tu sĩ mặt sẹo nhíu mày, vị sư đệ này thật không đơn giản, trong môn có Trúc Cơ Trưởng Lão ưu ái, đối phương biểu hiện như vậy, chẳng lẽ là được ai đó dặn dò, hay là nói nhiệm vụ lần này không chỉ có phần thưởng điểm cống hiến đơn giản như vậy?
Hắn lúc này cũng hăng hái hơn mấy phần, cùng nam tử cao gầy thương lượng, chuẩn bị khi Vương Hạo rời khỏi tửu lâu thì sẽ động thủ.
Nghe được những điều này, những điều tiếp theo bọn họ nói Vương Hạo không còn để ý! Lúc này hắn vừa mới vào đến phòng bao của Lương Mộc Thiền, hàn huyên đôi câu rồi ngồi xuống.
"Lương tiểu thư có chuyện gì khó xử thì cứ nói thẳng!" Vương Hạo vừa ngồi xuống, liền nói thẳng.
Lương Mộc Thiền lộ vẻ kinh ngạc trên mặt, hỏi ngược lại: "Vương công tử chẳng lẽ không biết sao? Chuyện này ở Thông châu căn bản không phải bí mật, lẽ nào Vương công tử đến đây không phải vì chuyện này sao?"
Vương Hạo lắc đầu, nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi mới nói: "Vương mỗ là một tán tu nơi núi rừng hoang dã, có chút cơ duyên xảo hợp có được công pháp nên tu luyện đến tu vi như hiện tại, cũng là vì muốn tìm đại đạo nên mới tới Thông châu. Lương tiểu thư chắc hẳn cũng hiểu rõ, một tán tu như chúng ta muốn có được Trúc Cơ Đan gian nan như thế nào, Vương mỗ đoán Lương tiểu thư có khó khăn nên mới chủ động tới đây, nhưng rốt cuộc khó khăn là gì thì Vương mỗ thật sự không biết!"
Dáng ăn như quỷ đói đầu thai của hắn, rõ ràng là một bộ dạng chưa thấy qua việc đời, làm độ tin cậy tăng lên mấy phần!
Bạn cần đăng nhập để bình luận