Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 123: Đan Đỉnh Tông truyền thừa

Chương 123: Đan Đỉnh Tông truyền thừa Luyện Dương Chân Quân không thèm để ý chút nào: “Hừ, tiểu hữu nói chuyện như vậy liền không đúng, các ngươi muốn thu hoạch, nhất định phải trả giá đắt, điều này rất bình thường mà phải không? Như nói cái Huyễn Trận này, hai người các ngươi trải qua một lần, chẳng lẽ không có thu hoạch à?” Nói xong ý vị thâm trường nhìn hai người.
Vương Hạo thầm nghĩ đạt được một lão bà xinh đẹp, thu hoạch này thật đúng là không nhỏ, ngoài ra, hai người trải qua lần rèn luyện này, Thần Hồn được khảo nghiệm lớn, đồng thời cũng đã nhận được tăng trưởng, ngày sau tiến giai sẽ không còn bị tâm ma ảnh hưởng, chính là tâm ma của Nguyên Anh quan đối với hai người ảnh hưởng cũng sẽ yếu đi rất nhiều.
Tính toán một phen, cảm giác đáp ứng cũng không có gì, nhưng không thể để Luyện Dương Chân Quân này nắm mũi dẫn đi, vì vậy nói: “Tốt, ta đáp ứng, bất quá thực lực tại hạ bây giờ còn thấp, việc trùng kiến Đan Đỉnh Tông đặt ở năm trăm năm sau thì sao?” “Năm trăm năm, quá lâu, ngươi nếu không thể ngưng kết Nguyên Anh, năm trăm năm sau sớm đã thành cát bụi, đâu còn có thể thực hiện lời hứa!” Luyện Dương Chân Quân lạnh lùng, tựa hồ có chút bất mãn.
“Tiền bối à, nếu như tại hạ bây giờ nói trùng kiến Đan Đỉnh Tông, ngươi có tin không? Dựng lên một cái bảng hiệu đã tính là trùng kiến rồi sao? Hải đảo này còn chưa có thực lực tương ứng, thì làm sao giữ được?” Vương Hạo một tràng hỏi mấy vấn đề, khiến Luyện Dương Chân Quân trầm mặc xuống.
Hồi lâu mới nói: “Lão phu cũng hiểu những điều này, được thôi, vậy cho các ngươi hai trăm năm, có công pháp và chỉ điểm của lão phu, cộng thêm tài nguyên ở đây, hai người các ngươi Kết Đan không là vấn đề, có hai vị Kim Đan Chân Nhân, trùng kiến Đan Đỉnh Tông cũng đủ! Lão phu có thể cho phép các ngươi giai đoạn trước không cần lấy danh nghĩa Đan Đỉnh Tông, chỉ cần truyền đạo thống của Đan Đỉnh Tông là được!” “Hai trăm năm à?” Trong lòng Vương Hạo tính toán một chút, thuận lợi, cũng đủ để hắn đạt tới Kim Đan hậu kỳ, khai tông lập phái không phải chuyện khó, thế là gật đầu đáp ứng.
“Hai người các ngươi phải lấy đạo tâm phát thệ, nếu không thể trùng kiến Đan Đỉnh Tông, liền đời này không thành được Nguyên Anh!” Chờ hai người phát thệ xong, Luyện Dương Chân Quân vui sướng cười lớn một tiếng, “truyền thừa và trận bàn đều ở phía dưới, hai vị tiểu hữu tự tìm đi, hai vị đều có duyên với Đan Đỉnh Tông ta, giao cho các ngươi, lão phu cũng yên tâm, mặt khác, lão phu còn lưu lại một món quà lớn cho hai vị, chúc các ngươi sớm ngày Kết Đan, tâm nguyện của lão phu đã xong, đi đây!” Nói xong liền hóa thành điểm điểm tinh quang biến mất tại chỗ!
“Lão tiểu tử này không phải đang đùa giỡn chúng ta đó chứ?” Vương Hạo ngây người ra, có chút khó chịu.
Trải qua ký ức dung hợp trong huyễn cảnh của Vương Hạo, Quý Tiểu Đường cũng nghe hiểu được những lời kỳ lạ của Vương Hạo, nói: “Chắc là không phải, Thần Thông của tu sĩ Nguyên Anh không tầm thường, chúng ta nếu không đáp ứng, hắn chắc chắn sẽ gây cho chúng ta chút phiền phức! Bất quá vị Chân Quân này nói cũng đúng, chúng ta nhận truyền thừa của Đan Đỉnh Tông, cũng phải nỗ lực tương xứng mới đúng.” “Đã đáp ứng, cũng không còn cách nào khác, chúng ta vẫn là xuống dưới xem thử có bảo vật gì thôi!” Vương Hạo bất đắc dĩ lắc đầu.
Hai người giẫm lên kiếm quang bắt đầu hướng chỗ sâu thăm dò, bên trong núi trống rỗng, xung quanh trên vách đá dựng đứng có rất nhiều Động Phủ lớn nhỏ, Linh Khí so với bên ngoài dồi dào hơn nhiều, có lẽ là Đan Đỉnh Tông đào bới để bồi dưỡng hạch tâm đệ tử dùng.
Ước chừng mười mấy nhịp thở thời gian, hai người tới dưới đáy, độ cao ước chừng ngàn mét.
Trong động không hề tối tăm, bốn phía có các loại Tinh Thạch phát sáng chiếu sáng.
Tới dưới đáy, hai người cũng không thấy truyền thừa gì, đành phải tìm đường thông đạo bên trái để tiếp tục đi về phía trước.
Để phòng ngừa nguy hiểm, Vương Hạo cũng không thu hồi Linh Thú, đồng thời lại thả thêm hai con Khôi Lỗi ở phía trước để dò đường.
Con đường không hề bằng phẳng, trên mặt đất có đá vụn, trên đỉnh còn có thạch nhũ nhỏ xuống, nhưng vẫn có thể dựa vào dấu vết để thấy con đường này không phải tự nhiên hình thành mà là do con người khai thác, trải qua mấy ngàn năm không ai quản lý mới thành ra thế này.
Kinh qua nhiều lần chuyển hướng, Vương Hạo cảm giác chiều sâu càng lúc càng sâu, Linh Khí cũng càng ngày càng nồng nặc, cho đến khi tới một hang đá cự đại.
“Đây chính là chỗ trung tâm đại trận của Đan Đỉnh Tông sao?” Vương Hạo nhìn một chỗ lấp lóe ánh sáng, cái trận bàn vuông lớn nói.
“Ừm, ngươi xem pháp khí được đặt trên trận bàn kia, uy năng hẳn là cấp bậc pháp bảo Thượng Phẩm, chỉ có pháp bảo phối hợp với đại trận tứ giai mới có thể khiến Đan Đỉnh Tông chìm dưới đáy biển mấy ngàn năm mà vẫn giữ nguyên trạng!” Quý Tiểu Đường nói.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy một cái hồ lô màu đỏ treo trên không trung của trận bàn, tỏa ra từng trận linh quang.
Không khỏi kinh hô một tiếng: “Pháp bảo……” “Đáng tiếc pháp bảo này dùng để chống đỡ đại trận, một khi Đan Đỉnh Tông không nổi lên thì chúng ta không thể lấy đi nó, nếu không sẽ có nguy cơ đổ sụp.” “Không sao, bây giờ chúng ta lấy đi cũng không dùng được, ngược lại mang ngọc có tội, dễ bị người khác để ý tới!” Vương Hạo lắc đầu, nếu là pháp bảo Hạ Phẩm, hắn dành thời gian dùng chân nguyên, có lẽ có thể phát huy được một hai phần thực lực, nhưng pháp bảo Thượng Phẩm thì căn bản không khởi động được.
Hai người quyết định không quan tâm đến trận bàn trước, tiếp tục đi vào, ở giữa bọn họ đụng phải một đạo trận màn, vốn cho rằng phải mất công phá giải, nhưng Vương Hạo đưa tay chạm vào thì nó tự tan ra, không biết là do lâu ngày thiếu tu sửa hay do Luyện Dương Chân Quân đã làm gì.
Sau đó liền đi đến một gian động quật được bố trí khá xa hoa.
Tại một cái bàn ngọc, Vương Hạo và Quý Tiểu Đường tìm được đồ vật mình muốn.
Một cái ngọc giản và một cái trữ vật giới chỉ!
Hai người xem ngọc giản trước, Thần Thức chạm vào bên trong, nội dung lập tức hiện lên trong đầu hai người.
Đầu tiên là một đoạn giới thiệu, giải thích rõ Đan Đỉnh Tông tại sao lại thành ra cục diện này, giống như những gì Quý Tiểu Đường đã biết, là do bị Yêu Tộc tấn công, thế lực khắp nơi từ chối giúp đỡ, cuối cùng toàn phái bị tiêu diệt.
Cuối cùng, Luyện Dương Chân Quân trọng thương qua đời, bất đắc dĩ phải phân tán một số đệ tử của tông môn, mang theo truyền thừa đến khắp nơi, và thông báo cho họ là nếu có cơ hội trong tương lai, hãy quay trở lại để xây dựng lại Đan Đỉnh Tông.
Sau đó đem tông môn chìm vào đáy biển, Đại Yêu tứ giai nhanh chóng bỏ chạy, nhưng không ít Yêu Thú tam giai đã bị giam nhập vào đại trận, cùng hải đảo chìm xuống đáy biển.
Những Yêu Thú này đã giết sạch những môn nhân còn sót lại của Đan Đỉnh Tông, Yêu Thú cũng tổn thất hơn phân nửa, Yêu Thú tam giai cơ hồ đều bị công kích hấp hối của Luyện Dương Chân Quân giết chết, trải qua hơn năm nghìn năm phát triển, liền thành ra bộ dạng hiện tại!
“Ta là Luyện Dương Chân Quân, chưởng môn đời thứ ba mươi sáu của Đan Đỉnh Tông, tiểu hữu đã tìm được đến đây, truyền thừa và bảo vật sẽ thuộc về tiểu hữu, mong rằng ngươi có thể thực hiện lời hứa, trùng kiến Đan Đỉnh Tông.
Trong nhẫn chứa đồ có một trận bàn cỡ nhỏ, có thể khống chế mở đại trận, tiểu hữu mỗi năm mươi năm đều có thể tiến vào Đan Đỉnh Tông trong vòng sáu tháng, phải nhớ kỹ, một khi qua sáu tháng, Đan Đỉnh Tông sẽ chìm xuống đáy biển sâu hơn, trận bàn cũng sẽ không cảm ứng được nữa.
Công pháp trấn phái Hồng Liên Huyễn Mộc Tâm Kinh chắc hẳn tiểu hữu đã có nửa phần trước, nửa bộ sau ở ngay trong nhẫn chứa đồ.
Trong đó cũng có luyện đan truyền thừa hoàn chỉnh của Đan Đỉnh Tông, pháp khí đan dược trong trận chiến với Yêu Thú đã tiêu hao gần hết, không còn nhiều để lại cho tiểu hữu, nhưng những thứ này cũng đủ cho tiểu hữu dùng!
Linh Trì trong Linh Mạch chứa đựng một lượng lớn Linh Thủy nồng đậm, dùng nước này để luyện đan, không chỉ có thể nâng cao tỷ lệ thành đan mà còn có thể tăng lên phẩm chất của đan dược, phải nhớ kỹ, do tích lũy lâu ngày, Linh Thủy quá nồng đậm, phẩm giai đã lên đến tứ giai, đối với đan dược cấp thấp mà nói sẽ làm át đi dược tính của nó, tiểu hữu phải pha loãng rồi mới sử dụng.
Ngoài ra, ở bên trong Linh Mạch lão phu bố trí một tòa lưu âm trận tam giai, tu luyện một năm ở bên trong cũng chỉ như một ngày bên ngoài, vốn là lão phu dùng để chữa thương, nhưng mà lúc đó cục diện không thể vãn hồi được, ai!” Đồ tốt quả thật không ít, Vương Hạo cảm thán một tiếng, không ngờ Hồng Liên Huyễn Mộc Tâm Kinh của Vương gia lại xuất phát từ Đan Đỉnh Tông, thảo nào lúc trước Luyện Dương Chân Quân nói hai người họ đều có duyên với Đan Đỉnh Tông, chẳng lẽ tiên tổ của Vương gia cũng là đệ tử của Đan Đỉnh Tông? Cũng có lý, Vương Gia cũng là lập nhà bằng nghề luyện đan, không cẩn thận lại có liên quan thật.
“Còn may lúc trước sau khi đạt được Nhật Nguyệt Luân Chuyển Kinh đã không tùy tiện đổi tu, nếu không bây giờ lại muốn đổi về, sẽ mất hết mấy chục năm thời gian!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận