Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1554: Phong ấn chi địa

Chương 1554: Vùng Đất Phong Ấn
Hai trận giao tranh trước đó kết thúc rất nhanh, chủ yếu là vì thực lực phe bọn hắn quá mạnh, Viên Giang Đồng chỉ cần bày binh bố trận đơn giản cũng có thể nghiền ép đối phương! Tiên phong là hơn mười vị tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ, chủ tướng là một đám tu sĩ Viên gia cùng mấy vị tu sĩ Hóa Thần có thực lực mạnh mẽ, tả hữu tiên phong cùng người đoạn hậu chính là Vương Hạo và những "người mới" không được tín nhiệm cho lắm!
"Vương đạo hữu, chúng ta đã rất gần vùng đất phong ma rồi, không biết ngươi có phát hiện gì không?"
Nhìn bản đồ một lát, Viên Phương truyền âm hỏi! Tiểu đội ba người bọn họ chính là tả tiên phong của đại quân.
"Viên tiên tử, vùng đất phong ma e rằng không có gì tốt đâu, chẳng lẽ ngươi đang nhắm đến việc đánh ma đầu đang bị phong ấn đấy à?" Vương Hạo hơi ngạc nhiên hỏi.
"Vương đạo hữu không biết rồi, bên trong những vùng đất phong ấn này sẽ có một mô hình Truyền Tống Trận nhỏ, không truyền tống được người nhưng truyền tống được đồ vật. Thí luyện đã hơn ba tháng, rất nhiều đội ngũ đã dùng gần hết các loại pháp khí, linh phù, đan dược. Những vùng đất phong ấn này chính là nơi gia tộc bố trí để bổ sung vật chất!"
Hả? Lại có chỗ ném đồ như vậy để mà "lượm"? Vương Hạo có chút sững sờ, chợt cũng cảm thấy rất hợp lý. Thời gian ba tháng, gần như ai cũng đều đã đánh nhau một vòng, tiêu hao rất lớn. Mà đại lục Phượng Hoàng vì tiên thiên không đủ, rất khó bổ sung. Dù có bổ sung thì cũng khó đáp ứng nhu cầu của ba trăm tu sĩ Hóa Thần, nên thiết kế một số trạm tiếp tế là rất cần thiết. Viên gia có thể đưa ba trăm người giáng lâm Niết Vân Giới, vận chuyển một ít vật tư tới cũng không phải là việc gì khó khăn. Đồng thời những vật tư này cũng có thể thu hút lượng lớn đội ngũ đến tranh đoạt, tăng độ khó cho thí luyện, nhất cử lưỡng tiện!
"Thì ra là vậy, tại đây Vương Hạo không phát hiện có tu sĩ Hóa Thần khác. Ừm, cấm chế khí tức cũng rất dày, có lẽ chúng ta là nhóm đầu tiên đến đây!" Tốc độ của tu sĩ Hóa Thần rất nhanh, bọn họ là tả tiên phong, nhưng thực ra khoảng cách với các bộ đội chủ lực như Viên Giang Đồng cũng có đến mấy vạn dặm.
"Vậy thì tốt rồi, tam ca làm chậm trễ thời gian lâu như vậy, ta còn tưởng rằng nơi này đã sớm bị người ta quét sạch rồi chứ!" Viên Phương vui mừng nói.
Thật ra hai thế lực còn lại cũng giống như Viên Giang Đồng, trong khoảng thời gian này đều đang tập hợp nhân thủ, còn trước đó mọi người đều phân tán hành động, tận khả năng càn quét tài nguyên tu luyện khắp đại lục Phượng Hoàng!
Những cấm địa cần tốn nhiều thời gian phá giải này thường không nằm trong mục tiêu của họ, mà là mục tiêu chung sau khi liên minh tụ hợp! Nếu chia bảy vùng đất phong ấn này theo số thứ tự thì Viên Giang Đồng đang chạy về phía mục tiêu số ba. Nhưng Viên Giang Đồng không cam tâm chỉ có một chỗ nên đã cho đội ngũ tiến gần hơn về mục tiêu số hai. Vương Hạo ba người là tả tiên phong nên tự nhiên khoảng cách càng gần hơn!
Vương Hạo không có thói quen chia sẻ bảo vật với người khác, càng không thể đưa cho Viên Giang Đồng. Dù không vừa mắt đồ tiếp tế của Viên gia thì hắn cũng phải giành lấy vào tay, không để cho ai khác có được!
"Viên tiên tử, vùng đất phong ma này thật sự có lý do để xông vào một lần. Ma đầu kia cứ để Vương mỗ đối phó, các ngươi đi lấy bảo vật. Phải cố nắm bắt trước khi người khác đến, nếu không thì sẽ phải chia phần đó!"
Viên Phương bất ngờ nhìn Vương Hạo, vị ngoại viện này lần nào cũng chọn nhiệm vụ nguy hiểm nhất, ngay cả người nhà nàng cũng không làm được như thế, chẳng lẽ đối phương là... Trong khoảnh khắc mặt Viên Phương đỏ ửng, suy nghĩ có hơi nhiều!
"Viên tiên tử, ngươi sao thế? Muốn sống sót trong thí luyện thì không được qua loa nửa điểm, chứ đừng nói là giành chiến thắng!" Vương Hạo thấy Viên Phương thất thần thì không khỏi nhắc nhở.
"Vương đạo hữu, thông tin cụ thể về ma đầu bị phong ấn ở đây ta không rõ nhưng tuyệt đối không dễ đối phó. Có thể làm loạn một giới thì không thể bình thường được, nếu không thì đã không bị phong ấn ở đây. Ngươi thật sự không sao chứ?" Viên Phương lo lắng hỏi.
"Ha ha, tiên tử không cần lo lắng, trước khi phi thăng Vương mỗ từng nhiều lần tiếp xúc với ma tộc, đừng nói mấy cổ ma bình thường, ngay cả Chân Ma Vương mỗ cũng từng giao chiến rồi. Vương mỗ tự có thần thông khắc chế ma tộc, cho dù không đánh lại được thì kéo dài thời gian, bảo toàn bản thân cũng không thành vấn đề!"
Vương Hạo cười khẽ giải thích, nhưng làm hắn thấy nghi ngờ là, trong ánh mắt Viên Phương dường như có thêm một thứ gì đó không nói rõ được.
"Hai vị, thời gian gấp rút, đừng chậm trễ nữa, người của Viên Giang Đồng mà đuổi đến thì chúng ta bận rộn nửa ngày lại thành người khác làm áo cưới!"
Nói xong Vương Hạo bỗng tăng tốc, lao thẳng về phía vùng đất phong ma kia! Viên Phương thấy thế, liếc mắt nhìn Thường Quân, vội vàng đuổi theo! Viên Giang Đồng bên kia có thủ đoạn giám sát ba người bọn họ, thấy vậy thì vừa sợ vừa giận, nhưng hắn rất nhanh lại bình tĩnh lại. Đối phương đã uống Xuân Vũ Đan thì không thoát khỏi tay hắn được, cho dù là tách khỏi đội ngũ hay đầu quân vào kẻ địch thì cũng không làm nên chuyện gì. Đội ngũ của hắn vốn dĩ nghênh ngang hành động, căn bản không quan tâm việc bị người khác phát hiện tung tích!
Cái gọi là vùng đất phong ma chỉ đơn giản là một ngọn Linh Sơn ít dấu chân hoặc là khe núi, vực sâu gì đó. Nơi đây cũng không ngoại lệ, ma đầu bị phong ấn trong một hẻm núi lớn. Cùng với việc bắt đầu thí luyện thì cấm chế nơi đây cũng dần yếu đi, cho phép tu sĩ Viên gia có thể tiến vào. Nếu như bình thường thì dù cho tất cả tu sĩ Hóa Thần ở đại lục Phượng Hoàng tụ tập lại cũng không phá nổi phòng ngự ở đây. Niết Vân Giới là địa bàn của Viên gia, đương nhiên họ không mong ma đầu xuất thế gây họa toàn Niết Vân Giới. Nhưng để tăng độ khó của thí luyện, tránh cho tộc nhân bình thường tùy tiện thu được bảo vật mà ảnh hưởng đến kết quả thí luyện, muốn thu hoạch được bảo vật ở vùng đất phong ma này vẫn cần phải có thực lực nhất định.
Khi cấm chế nới lỏng thì phong ấn ma đầu cũng sẽ nới lỏng, còn địa điểm truyền tống nhất định phải đi qua vùng phong ấn ma đầu. Muốn đi qua thì phải xử lý ma đầu trước, không nói đến đánh bại, ít nhất cũng phải trì hoãn một thời gian để đồng đội có thời gian!
Chốc lát sau, cả ba đều tiến vào trong sơn cốc. Cấm chế nới lỏng đối với Vương Hạo không có gì khó khăn, dễ dàng phá tan nó!
"Ừm, chỉ là một cổ ma chứ không phải Chân Ma, dễ đối phó hơn so với dự tính" Vương Hạo liếc nhìn ma khí đen kịt ở đằng xa, nhẹ nhàng nói.
Chân Ma khí tinh khiết hơn ma khí thông thường rất nhiều, thực lực Chân Ma cũng mạnh hơn. Ví dụ như nói, Chân Ma tương đương với Giao Long trong yêu thú, số lượng ít hơn nhiều so với cổ ma nhưng thực lực lại cao cường hơn. Cổ Ma thì giống yêu thú bình thường, ngoài việc da dày thịt béo khó giết thì không có quá nhiều thần thông cổ quái vượt trội. Chân Ma sinh ra đã là ma, còn tổ tiên của cổ ma phần lớn không phải ma, mà về sau bị ma khí quán thể mà thành. Địa vị của bọn họ cơ bản như ma bộc. Vương Hạo đoán rằng Viên gia chỉ muốn tăng độ khó của thí luyện chứ không muốn quá nhiều sự cố, nếu là Chân Ma thật thì tuyệt đối sẽ không để phong ấn lỏng lẻo như vậy!
"Hai vị, cấm chế ở bên kia yếu hơn một chút, hai người hãy đi đường đó, Vương mỗ đi trước một bước!"
Vương Hạo quét một vòng, tìm ra một lộ tuyến an toàn tương đối, dặn dò một tiếng rồi liền bay về phía chỗ sâu trong hẻm núi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận