Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1794: Tầm Linh đảo Trịnh gia

Chương 1794: Tầm Linh đảo Trịnh gia.
Vạn Tuyên Đức bình tĩnh nói: “Chúng ta đi thôi, không thể giúp được quá nhiều, cố gắng sẽ còn thêm phiền phức, nếu Vương đạo hữu cần thì tất nhiên sẽ nói rõ với chúng ta, đến lúc đó, Vạn mỗ đây dù có phải dốc toàn bộ Vạn gia ra cũng sẽ không chối từ nửa lời!”
Nói đến đây, ánh mắt hắn rơi vào những tu sĩ đang vơ vét tài sản của Tam Tiên đảo kia.
“Trước đây chúng ta tuy không có ước định về phân chia lợi ích Tam Tiên đảo với Vương đạo hữu, nhưng Vạn mỗ cảm thấy nên cho Vương Gia năm thành? Đạo hữu thấy sao?”
Sắc mặt Hồ Dung biến đổi, “năm thành? Cho nhiều vậy sao?”
Cho Vương Gia chút lợi ích, hắn tự nhiên cảm thấy không có vấn đề gì, Vương Hạo tuy không ra tay, nhưng chỉ nhờ danh tiếng đã giúp bọn hắn không ít, chấn nhiếp ánh mắt nhòm ngó từ tứ phương, có điều một phần năm thành thế này, Hồ gia bọn hắn lại đang tương đối nghèo túng, khó tránh khỏi không nỡ!
“Ta còn thấy là thiếu đi ấy chứ, nếu không có Vương đạo hữu, thử hỏi chúng ta có đủ sức đánh hạ Tam Tiên đảo không? Thế nào, Hồ đạo hữu không muốn cho sao?” Vạn Tuyên Đức thản nhiên nói!
Hồ Dung sửng sốt một chút, trong lòng hắn cũng không thể đoán được mối quan hệ giữa Vương Hạo với Vạn gia, theo những gì Vương Hạo đã thể hiện trước đó, dường như là đã thanh toán xong rồi, nhưng lại nói rõ, nếu có người nhắm vào Vạn gia thì vẫn sẽ ra tay!
Hồ Dung từ một tiểu tu sĩ trưởng thành đến Luyện Hư lão tổ, tự nhiên hiểu rõ rằng thà tin là có còn hơn không, lúc này hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: “Năm thành thì năm thành, Hồ mỗ đáp ứng, Đan Dương phái bên kia cũng xuất ra ba thành đi!”
Dựa theo những gì bọn hắn đã ước định, lợi ích chủ yếu của Đan Dương phái phải thuộc về Hồ gia, Hồ gia bọn hắn và Vương Hạo chẳng có quan hệ gì, bỏ ra năm thành thì có vẻ là quá mức nịnh bợ, hơn nữa ba thành cũng không hề ít!
Vạn Tuyên Đức khẽ gật đầu, cố nặn ra vẻ tươi cười, quay đầu nhìn Tam Tiên đảo ngổn ngang, bừa bộn!
“Tam Tiên đảo dù sao vẫn là nơi tập hợp của tán tu, một tòa bảo sơn vậy mà kinh doanh thành ra thế này!”
Một đảo có ba Luyện Hư, nhìn xem Lâm Tiên đảo phồn vinh thế nào, nếu có thêm một đoạn thời gian ổn định, Vạn gia có thể đảm bảo tu sĩ Luyện Hư trong gia tộc không bị đứt đoạn, đồng thời số lượng có khả năng tăng dần!
Sắc mặt của Hồ Dung ngượng ngùng, Hồ gia bọn hắn cũng không giỏi kinh doanh, bởi vì phất lên nhanh quá mà nhân tài không thể theo kịp, thêm nữa việc những tu sĩ cao giai của bọn họ yêu cầu quá mức đối với tu sĩ cấp thấp trong gia tộc!
Nhưng có thể có nhiều lý do, tóm lại chính vị lão tổ của hắn là nguyên nhân chính!
Thế là hư tâm nói: “Vạn đạo hữu, sau này Vạn gia và Hồ gia có thể phải tăng cường giao lưu hơn!”
“Dễ nói, nếu Hồ đạo hữu an tâm kinh doanh, không tới trăm năm, Hồ gia nhất định sẽ cường thịnh lên!”
Vạn Tuyên Đức cũng bằng lòng giữ mối quan hệ chặt chẽ với Hồ gia, hắn nhìn ra, Vương Hạo không hề coi trọng Vạn gia, vậy thì sao hắn cam lòng chịu làm kẻ dưới? Chi bằng mưu đường khác, liên minh lâu dài với Hồ gia, như vậy có thể giúp gia tộc vượt qua nguy cơ!
Về phần việc Hồ gia có phản phệ hay không? Vạn gia bọn hắn chẳng lẽ sẽ giậm chân tại chỗ sao? Chỉ cần hai viên Phản Thần Đan có thể thành công, giúp Vạn gia xuất hiện một tu sĩ Luyện Hư, thì sức mạnh của bọn họ sẽ cân bằng với Hồ gia!
...
Tầm Linh đảo, trong các hòn đảo cấp sáu cũng không tính là đảo lớn, chu vi chưa đủ vạn dặm, trên đảo cũng chỉ có một cái linh mạch cấp sáu hạ phẩm!
Nhưng do nằm ở biên giới Xích Nguyệt hải vực, lại gần địa bàn của Nhân tộc, nên trên đảo bố trí một cái phường thị mô hình nhỏ, để tu sĩ đến Xích Nguyệt hải vực có chỗ dừng chân, trải qua nhiều năm cũng tích lũy được chút danh tiếng, vô số tu sĩ hướng về nơi này!
Bởi vậy, sau khi huynh muội Trịnh gia chết, không chỉ người của Trịnh gia mà tu sĩ ngoại lai trên đảo cũng hoảng loạn!
Trịnh gia có truyền thừa cũng đã vạn năm, ngoài huynh muội Trịnh Nguyên, Trịnh Khiết ra, trên đảo còn có gần trăm tu sĩ Hóa Thần, trong đó cũng có những người lão luyện, thành thục!
Bọn họ nỗ lực trả một cái giá lớn, vậy mà mời được một vị tu sĩ Luyện Hư!
“Cao tiền bối, lần này xin nhờ ngài, chỉ cần có thể bảo toàn được Trịnh gia, sau này chúng ta nhất định sẽ tận tâm phụng dưỡng tiền bối!”
Một vị tộc lão của Trịnh gia cất giọng khàn khàn, ông ta là cháu trai của Trịnh Nguyên, tên Trịnh Truyền Chí, lúc năm trăm tuổi đã là Hóa Thần viên mãn, đáng tiếc là Trịnh gia thiếu linh vật Luyện Hư, ông ta lại không dám cưỡng ép đột phá, phí thời gian cho đến tận bây giờ!
Bây giờ đã dần già đi, sớm đã không còn lòng dạ!
Vài ngày trước nghe tin dữ của Trịnh Nguyên và Trịnh Khiết thì trực tiếp ngất xỉu!
Sau khi tỉnh lại ông liền được đề cử làm tân gia chủ của Trịnh gia!
Để bảo đảm truyền thừa gia tộc, ông ta hao tốn một cái giá cực lớn, mời được một tu sĩ Luyện Hư đang dừng chân ở phường thị trên đảo là Cao Liêm!
Cao Liêm là một tán tu, thường đến Xích Nguyệt hải vực tìm kiếm linh vật, săn giết hải thú, giao tình với Trịnh gia cũng coi như là thâm hậu!
Cao Liêm vuốt râu, cười nhẹ một tiếng: “Dễ nói, dễ nói, nếu Vương Gia dám công đảo, lão phu nhất định sẽ cho bọn chúng có đến mà không có về! Hơn nữa mấy vị đạo hữu của Văn gia vẫn còn ở đây, còn Vương Hạo đang mắc kẹt ở Lâm Tiên đảo, gần đây chắc chắn sẽ không dám càn rỡ đâu!”
Cái chết của huynh muội Trịnh thị khiến Cao Liêm thấy được hy vọng thay thế, hắn phiêu bạt nửa đời, sớm đã muốn tìm một bảo địa an cư lạc nghiệp, cơ hội bây giờ ở ngay trước mắt, sao hắn có thể không động tâm chứ?
Chỉ cần thao tác thỏa đáng, toàn bộ tích lũy mấy ngàn năm của Trịnh gia sẽ rơi vào tay hắn, nói không chừng còn có thể nổi danh là người vì đại nghĩa nữa!
Còn về những nguy hiểm có thể xảy ra, sau khi phân tích thì hắn cảm thấy Vương gia chắc chắn sẽ không nhanh vậy mà đến gây phiền phức cho mình!
Coi như Vương gia tương lai giết đến đảo, hắn cứ mang theo tài vật của Trịnh gia chạy trốn là xong, hắn tự thấy mình độn thuật cũng không tệ lắm, nếu không cũng chẳng dám thường xuyên đến cái Xích Nguyệt hải vực hỗn loạn, nhiều cá rồng thế này để kiếm ăn!
Trịnh Truyền Chí miễn cưỡng cười một tiếng: “Hy vọng là như tiền bối nói!”
Trong lòng hắn cũng biết Cao Liêm không phải hạng người lương thiện gì, mời thần dễ tiễn thần khó, sau này có lẽ Trịnh gia sẽ đổi họ, nhưng tóm lại còn hơn bị Vương Gia đánh đến hủy diệt cả đảo.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, sẽ cho Trịnh gia tách ra mấy chi, mang theo tài vật chạy trốn tứ phương, như vậy dù cho sau này có xảy ra chuyện không may, Trịnh gia vẫn có thể bảo toàn được một chút huyết mạch, tương lai chưa chắc không thể Đông Sơn tái khởi, báo thù rửa hận!
Ngay khi hai người đang trò chuyện, bỗng nhiên cảm thấy đại điện rung chuyển, tiếp đó có tộc nhân vội vã xông vào: “Không xong, không xong rồi, gia chủ!”
Trong lòng Trịnh Truyền Chí căng thẳng, đầu choáng váng, liền vội vàng hỏi: “Sao thế? Lại xảy ra chuyện gì?”
Tộc nhân mặt mày cầu xin, nói: “Vương Gia phái người đến công đảo, bọn họ cưỡi một chiếc phi thuyền cỡ lớn, trên đó vô số tu sĩ, e rằng còn có cả tu sĩ Luyện Hư nữa!”
“Cái gì? Vương Gia đánh đến rồi!” Sắc mặt Trịnh Truyền Chí đột nhiên biến đổi, cảm giác như mọi chuyện đã xong!
Sau khi bình tĩnh lại được chút ít, hắn mới nhìn Cao Liêm: “Cao tiền bối!”
“Đừng hoảng, ” Cao Liêm giơ tay lên, cười híp mắt nói, “Vương Gia có mấy tu sĩ Luyện Hư? Coi như có phái người đến công đảo cũng chỉ có một người mà thôi, không đáng lo!”
Hắn chợt nhìn về phía tên tộc nhân Trịnh gia đang báo tin kia, hỏi: “Ngươi có nhìn rõ không, người dẫn đầu cụ thể là ai? Là Thiên Thành Tử? Trần Nghiên Nhi? Hay là đạo lữ của Vương Hạo?”
Bề ngoài Cao Liêm trấn định nhưng trong lòng cũng có chút bối rối, thực lực Vương Gia rất mạnh, không phải hắn có thể trêu chọc được, nghe nói Vương Hạo lại càng là kẻ địch hiếm có trong cùng cấp, nếu là Thiên Thành Tử đến trước thì hắn còn dám đánh một trận, nhưng nếu là Trần Nghiên Nhi và Sở Tầm, hắn lại không dám ra tay.
Không phải chứ, lỡ mà làm bị thương đạo lữ của người ta, liệu Vương Hạo có buông tha hắn không?
Nghe Cao Liêm hỏi thăm, tên tu sĩ Trịnh gia vội trả lời: “Bẩm tiền bối, vãn bối thực lực thấp, không phát hiện ra vị tu sĩ Luyện Hư nào, người đứng ở đầu thuyền là một tu sĩ Hóa Thần viên mãn của Vương Gia, vừa ra tay đã đánh tan hộ đảo đại trận một lỗ lớn, dường như là đã dùng bảo phù!”
“Nấp trong bóng tối à? Đã vậy thì lão phu cũng không thể ra tay, Trịnh tiểu hữu, ngươi cứ sắp xếp người ra chống cự trước đi, đợi vị tu sĩ Luyện Hư của Vương Gia lộ diện thì lão phu sẽ ra tay không muộn, nếu không lại mang tiếng ỷ lớn hiếp nhỏ, nghe cũng không hay!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận