Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2934; Vạn Thú Trạc

"Chương 2934; Vạn Thú Trạc
“Vạn Thú Trạc! Ngụy Hậu thiên Tiên Khí!” Vương Hạo nhíu mày, theo lời kể của Giang Lê, món bảo vật này không hề đơn giản, trong thời gian ngắn đã có thể khống chế cả một đàn thú. Điểm này Vương Hạo hiểu rất rõ, hắn dựa vào ưu thế số lượng khôi lỗi và linh thú để chiến thắng không ít kẻ địch. Nhưng hắn muốn hàng phục hung thú, nhất thiết phải dựa vào thực lực cường đại, thêm vào những vật như Khống Linh Phù, cưỡng ép gieo cấm chế mới được. Dễ khống chế hơn là những yêu thú có thể hóa hình, có linh trí, chứ không phải những hung thú không có đầu óc. Vạn Thú Trạc hoàn toàn không kén chọn, điều này thật quá nghịch thiên!
“Vạn Thú Trạc có thể khống chế nhiều nhất bao nhiêu hung thú?” Vương Hạo tò mò hỏi.
“Còn phải xem thực lực người sử dụng, và cả thực lực của hung thú nữa. Nếu là tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ sử dụng, có thể hàng phục ba con hung thú bát giai, còn nếu là thất giai thì có thể hàng phục mấy chục con. Nếu là hung thú lục giai thì số lượng càng nhiều, có thể khống chế mấy ngàn con cũng không thành vấn đề!” Giang Lê giải thích.
Vương Hạo hơi kinh ngạc, vậy mà có thể đồng thời hàng phục nhiều hung thú đến vậy, đội quân Lôi Thú của hắn chỉ có hơn trăm con, mà phần lớn lại là ngũ giai, lục giai, đạt đến thất giai chỉ có vài con! Cho dù là cường giả Đại Thừa, đối mặt với đàn thú mạnh mẽ như vậy vây công, cũng chỉ có nước quay đầu bỏ chạy!
Vương Hạo cau mày nói: “Chuyện lớn như vậy xảy ra, ngũ đại tiên tộc phản ứng thế nào? Bọn hắn không phái người tìm kiếm ma tộc sao?”
“Ngũ đại tiên tộc đương nhiên có phản ứng, ma tộc xâm lấn sẽ gây tổn thất lớn cho lợi ích của bọn hắn, các nhà đều đã tăng cường đề phòng, phái không ít đội ngũ đi tìm kiếm dấu vết của ma tộc. Có điều, trong thời gian ngắn, bọn họ không thể tìm ra được.”
“A, ngươi biết ma tộc ẩn náu ở đâu à?”
“Không rõ, nhưng có thể đoán được một vài nơi, bọn chúng đã rất lâu không liên lạc với ta,” Giang Lê lắc đầu, lần trước bọn họ đã giết hai tên chó săn Đại Thừa kỳ làm việc cho ma tộc, xem như đã trở mặt hoàn toàn với ma tộc rồi, ma tộc không thể nào kể lại kế hoạch cho Giang Lê.
“Chuyện này không liên quan đến chúng ta, chúng ta cứ tiếp tục phát triển trong bóng tối, tranh thủ tích lũy đủ thực lực trước khi đại chiến nổ ra,” Giang Lê nghiêm giọng dặn dò.
“Ngươi nói đơn giản thật, đâu phải ai cũng yêu nghiệt như ngươi, muốn lên Đại Thừa kỳ khó quá đi, cho ta thêm mấy ngàn năm may ra còn được,” Vương Hạo cũng rất đau đầu vì chuyện này, hắn còn sốt ruột hơn cả Giang Lê.
“Hừ, lần trước ta chẳng phải đã cho ngươi linh vật sao? Chẳng lẽ ngươi không nỡ để tộc nhân sử dụng?” Giang Lê chất vấn.
“Ngũ Hành linh lung chỉ thích hợp cho tu sĩ có ngũ hành linh căn, hơn nữa số lượng lại quá ít,” Vương Hạo thở dài một tiếng, người thích hợp nhất để sử dụng hiện tại của Vương gia chính là Vương Học Kỳ, nhưng tu vi của hắn tiến triển quá chậm, sợ là không thể nào đột phá lên Đại Thừa cảnh trong thời gian ngắn được. Mấy vị đạo lữ cùng con cái của hắn lại không ai có ngũ hành linh căn.
“Ngươi đúng là không biết đủ,” Giang Lê tức giận hừ một tiếng, linh vật đỉnh cấp như vậy có thể gặp nhưng không thể cầu, nào có chuyện chê ít chứ?
“Mấy vị tỷ tỷ của ta tu vi chẳng phải cũng sắp viên mãn rồi sao? Vì sao không để các nàng xung kích Đại Thừa kỳ?” Giang Lê lại hỏi. Dù sao thì cũng là đạo lữ trên danh nghĩa của Vương Hạo, nàng không hề giấu diếm một chút tình hình nào của Vương gia.
“Tu vi của Tiểu Đường và Yến Huyên thì cũng xấp xỉ nhau, nhưng nhục thân và nguyên thần cũng như pháp tướng của các nàng vẫn chưa đạt đến cảnh giới viên mãn, tùy tiện xung kích sẽ rất nguy hiểm!” Vương Hạo đã chuẩn bị cho các nàng rất nhiều bảo vật, còn có đại trận trợ giúp độ kiếp, xác suất thành công đã hơn sáu phần, nhưng bản thân hắn đã tự mình trải qua, biết được chỉ cần một chút sai sót cũng có thể khiến bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống biển, không thể qua loa được.
“Chẳng lẽ ngươi và ta lại không có mạo hiểm hay sao? Đường đi nên là do chính các nàng chọn, chứ không phải do ngươi giúp các nàng chọn, không đúng sao?” Giang Lê không khách khí chất vấn.
“U, Giang thiếu chủ ghen à? Phu quân đối với nàng cũng đâu có kém, những linh đan, linh quả kia ít nhất cũng giúp nàng giảm đi mấy trăm năm khổ tu đấy,” Vương Hạo nháy mắt nói.
“Ta bỏ ra thì ít sao? Ngược lại, nếu thực lực không đủ, thì mọi người cùng nhau xong đời. Tự ngươi xem mà liệu cách xử lý!” Giang Lê giận đùng đùng nói một câu, sau đó liền chủ động cắt đứt liên hệ.
Vương Hạo cười khổ lắc đầu, cất truyền ảnh kính vào! Hắn có rảnh một khắc nào đâu chứ, nào là tìm kiếm đạo tràng của Trung Thiên chân quân, bồi dưỡng tộc nhân, rồi giúp Yểm Nguyệt Tông ổn định thế cục, giúp Định Nghi sư thái độ kiếp nữa, chẳng phải đây đều là tích lũy sức mạnh sao? Đúng là vẫn chậm một chút, nhưng hắn cũng chẳng còn biện pháp nào tốt hơn, tu hành vốn là hành vi nghịch thiên, khi tu sĩ tiến lên sẽ gặp đủ loại chuyện ngoài ý muốn, không phải cứ có đủ linh vật, điều kiện thì có thể tấn thăng thành công được. Tiểu hữu của Yểm Nguyệt Tông vừa mới thất bại không lâu, Vương Hạo càng không thể để cho Quý Tiểu Đường bọn họ tùy tiện xung kích cảnh giới!
“Tiểu Thiền, phân phó, để tộc nhân dạo này cẩn thận hành sự, cảnh giác ma tộc tập kích, nhớ kỹ, không được tiết lộ thông tin cụ thể về ma tộc, để tránh gây hoảng loạn, chỉ cần bảo họ cẩn thận đề phòng là được!” Vương Hạo gọi Tiểu Thiền tới, phân phó nói. Ma tộc có thể chẳng thèm để ý đến Vương gia bé nhỏ này, nhưng vẫn nên cẩn thận đề phòng vẫn hơn.
Thân ảnh hắn lóe lên, đến bên trong Càn Khôn động thiên, ở trong một gian đại điện chờ đợi một lát, Ngao Vân Quang và Quý Tiểu Đường đi đến, bọn họ đều đang bế quan tu luyện trong Càn Khôn động thiên, hoàn cảnh ở đây cho mười vị tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ tu luyện vẫn không thành vấn đề, bọn họ tiêu hao linh khí cũng không bằng một mình Vương Hạo.
Vương Hạo đem tình hình nói một lượt với bọn họ, nghiêm giọng nói: “Thời gian không chờ đợi ai, Ngao đạo hữu, rốt cuộc ngươi cần bao lâu nữa thì mới có thể khôi phục thực lực?”
Sắc mặt Ngao Vân Quang nghiêm túc, hồi lâu mới lấy ra một cái ngọc giản, nói: “Lão phu cần những vật này, nếu ngươi tìm được, không quá mười năm, lão phu sẽ có thể khôi phục!”
Vương Hạo cầm ngọc giản lên xem xét, “Ta sẽ cố hết sức giúp ngươi tìm kiếm, phần lớn chắc là có thể tìm được!” Địa vị của Vương gia đã đạt đến đỉnh cao của nhân tộc, việc tìm kiếm một số linh vật vẫn khá dễ dàng.
“Chuyện ma tộc ngươi không cần quá lo lắng, chúng phải vượt qua ải của ngũ đại tiên tộc trước, trong thời gian ngắn thì tai họa không thể đến được Càn Dương tinh.” Ngao Vân Quang gật đầu, “Không sao, lão phu tiếp tục bế quan!”
Đưa tiễn Ngao Vân Quang xong, Vương Hạo nhìn về phía Quý Tiểu Đường, “Phu nhân không cần phải tạo áp lực cho bản thân quá, cứ từ từ từng bước một, ổn thỏa là tốt nhất!”
“Ta biết rồi,” Quý Tiểu Đường gật đầu, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật màu lam, giao cho Vương Hạo, “Phu quân, Vụ Phong và Tiên Y đã tìm được không ít linh vật ở Táng Tiên Khư, trong đó có nội đan của Lôi Hổ, Lôi Giao và một khối Băng phách thần tinh!”
“Táng Tiên Khư lại mở ra?” Vương Hạo nhíu mày hỏi, hắn có thể tùy thời tiến vào Táng Tiên Khư, biết được đại bí mật bên trong và sau khi nơi này không ổn định, Vương Hạo đã ra lệnh cấm, trừ khi có sóng chấn động ở cửa vào, nếu không không ai được phép vào.
“Có lẽ là dị tộc ở gần đó đi tìm kiếm bảo vật nào đó, làm xúc động cấm chế ở Táng Tiên Khư. Vụ Phong bọn họ vào xem một chút thì tìm được không ít đồ tốt, nhưng không đụng phải dị tộc!” Quý Tiểu Đường kể lại tình hình, Táng Tiên Khư quá lớn, coi như đối thủ không cố ý che giấu, cũng rất khó đụng phải, lại thêm có mệnh lệnh của Vương Hạo nên Vương gia cũng không thể điều động số lượng lớn tộc nhân vào bên trong.
"
Bạn cần đăng nhập để bình luận