Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 397: Đàm phán

Chương 397: Đàm phán Đại Yêu tam giai có trí tuệ tương đương thiếu niên loài người, có thể tự mình luyện hóa cốt cách, nói được tiếng người, Giao Long đã được xem là nổi bật trong Yêu Thú, nhưng muốn thao túng trận bàn tinh vi, vẫn còn kém quá nhiều. Đại Yêu tứ giai có lẽ làm được, nó thì không.
"Vậy mới đúng chứ, bớt giận đi một chút, như thế mới có dáng vẻ đàm phán, Giao huynh mà cứ bày ra bộ dạng hung hăng phách lối, tại hạ sẽ quay đầu đi ngay, cái bí cảnh này cứ để các ngươi làm mồ mả vậy!"
"Tiểu tử, ngươi nói xem, rốt cuộc làm thế nào mới có thể thả Bản vương ra ngoài, trong di tích này không thiếu bảo vật, Bản vương có thể cùng ngươi trao đổi!" Không làm gì được Vương Hạo, Giao Long chỉ đành nén giận, nhẫn nại đàm phán. Mấy ngàn năm qua, bảo vật nơi này sinh ra không ít, một số trân quý đều bị Giao Long cất giữ, những thứ này đều có thể dùng làm quân bài trao đổi.
"Trước hết gọi mấy vị đạo hữu khác ra gặp mặt đi, nếu bọn họ không nghe lệnh của ngươi, chúng ta bàn tốt cũng vô ích." Vương Hạo khẽ cười, mấy Yêu Thú tam giai kia đang trốn ở gần đây, thất đức địa đồ đã sớm hiển thị vị trí của chúng rồi.
Vương Hạo giật mình là, bao gồm cả Giao Long, lại có tới sáu đầu Yêu Thú tam giai, nếu thêm con hắn giết trước đó thì tổng cộng có khoảng bảy con. Sáu Đại Yêu tam giai tụ tập ở một chỗ trên Linh Mạch, loài còn khác nhau, bên ngoài căn bản không thấy được tình huống này!
"Được, Bản vương ngược lại muốn xem ngươi có thể giở trò gì, chỗ di tích này có ý nghĩa thế nào với các ngươi nhân loại, Bản vương rất rõ ràng, nếu ngươi muốn vĩnh viễn không chiếm được nơi này thì cứ việc lừa gạt Bản vương!" Giao Long gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó, năm con Yêu Thú tam giai khác liền xuất hiện, từ đằng xa đi tới.
Vương Hạo nhìn qua, ngoài Bạch Hùng, Thanh Vũ Ưng, báo đen hắn đã thấy trước đó, còn có một con Huyết Mãng mang sừng rồng và một con rùa biển khổng lồ!
Giao Long không chờ được nói: "Đều đến đủ rồi, tiểu tử nhân loại, ngươi có thể nói ý tưởng đi, chỉ cần yêu cầu của ngươi không quá đáng, Bản vương đều có thể đồng ý!"
Những Yêu Thú khác cũng muốn đi ra, chúng đều đã thấy thi cốt của tiền bối, rõ ràng việc mình cứ ở lại nơi này sẽ chỉ dẫn tới một con đường chết. Thế nên, chúng kìm nén cơn giận, ngoan ngoãn đứng một bên chờ Vương Hạo lên tiếng!
"Không vội." Vương Hạo lấy một chiếc ghế ra, ngồi lên trên, rồi mới nói: "Trước hết tự giới thiệu một chút, tại hạ họ Vương, đến từ Vương thị gia tộc."
"Đừng nói những lời vô nghĩa đó, Bản vương không hứng thú biết ngươi là ai!" Giao Long lập tức ngắt lời.
"Ha ha." Vương Hạo thầm nghĩ như vậy càng tốt, hắn cũng không thích nói nhiều, cười một tiếng: "Nếu Giao huynh đã sốt ruột, ta liền nói thẳng điều kiện. Chỉ cần chư vị sau khi rời khỏi đây không đối đầu với ta và gia tộc ta, rời xa vùng biển này, giữ nguyên vẹn di tích, đồng thời không tiết lộ chuyện hôm nay ra ngoài, ta sẽ có thể đưa các ngươi ra ngoài!"
"Điều kiện đơn giản vậy thôi? Bản vương đồng ý! Mau thả Bản vương ra ngoài!" Giao Long lập tức gật đầu nói.
Vương Hạo đưa tay ra hiệu dừng lại: "Chớ nóng vội, các ngươi trước lập xuống thiên đạo lời thề!"
Vì đạt được di tích, Vương Hạo có thể thả chúng đi, nhưng đám Yêu Thú này đã sống trong di tích cả ngàn năm, khác với thế giới bên ngoài, không hiểu quy củ ở ngoài kia. Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Đến lúc đó, một khi bị phát hiện có liên quan tới Vương thị, thế lực khác sẽ không bỏ qua cho Vương Gia. Cho nên, Vương Hạo nhất định phải bắt chúng lập thiên đạo lời thề mới được. Chỉ cần sống trong mảnh thiên địa này, đều phải bị thiên đạo ước thúc, thiên đạo lời thề vẫn rất đáng tin.
"Hừ, ta biết ngay ngươi sẽ không dễ dàng thả chúng ta đi như vậy. Phụ thân, loài người xảo trá, hắn chỉ muốn bảo địa này, không thể tin hắn, chúng ta cứ động thủ giết hắn, rồi chậm rãi nghiên cứu trận bàn là được!"
Con Huyết Mãng kia vậy mà cũng nói chuyện được, khiến Vương Hạo không khỏi kinh ngạc. Việc luyện hóa cốt cách không dễ, Linh Thú thường cần sự trợ giúp của tu sĩ Nguyên Anh mới có thể thành công, nếu tự mình luyện thì có khi phải mất mấy trăm năm. Không tu sĩ nào muốn để Linh Thú của mình lãng phí thời gian như thế. Việc Huyết Mãng này có thể nói chuyện cho thấy chúng rất nhàn rỗi, tuổi có lẽ không nhỏ, đối với việc rời khỏi nơi này rất bức thiết, đàm phán càng có lợi cho Vương Hạo.
Mấy Yêu Thú khác cũng nhao nhao bạo động, tuy không nói được nhưng có thể dùng thần thức giao tiếp, chỉ nhìn ánh mắt cũng đủ thấy chúng định xé xác Vương Hạo ra!
Giao Long tuổi cao nhất, thực lực mạnh nhất, trí lực tự nhiên cũng cao hơn chút ít, nó hiểu rằng những điều kiện mà Vương Hạo đưa ra chẳng qua cũng vì sợ mình trở mặt sau khi rời khỏi đây, tiêu diệt hắn và tộc nhân của hắn mà thôi.
"Im lặng! Những điều kiện này không có gì cả! Bên ngoài thiên địa rộng lớn hơn nhiều, sau khi chúng ta rời đi cũng sẽ không trở lại đây, di tích này cứ nhường cho bọn chúng cũng được!" Giao Long lên tiếng dập tắt cơn giận của lũ Yêu Thú! Trong mắt nó lóe lên một tia tinh quang!
Nó từng nghe phụ thân kể về tin tức thế giới bên ngoài. Nhân Tộc bên ngoài có tới hàng vạn, Yêu Thú lại càng nhiều hơn, nó chỉ cần đột phá tứ giai sau khi rời khỏi đây là có thể hiệu lệnh Yêu Thú tiến công Nhân Tộc. Đến lúc đó, cái gia tộc Vương thị nhỏ bé chẳng phải dễ như trở bàn tay bị tiêu diệt sao? Mà nó lại không động thủ, cũng không trực tiếp ra lệnh cho Yêu Thú tấn công Vương Gia, tính ra là không trái với lời thề!
Vương Hạo giơ ngón tay cái lên: "Giao huynh nói phải, bên ngoài thiên địa bao la, Giao huynh ra ngoài chẳng khác nào chim bay lên trời, cá lội xuống biển, sẽ không còn bị gò bó bởi nơi nhỏ bé này nữa! Sao lại không làm chứ? Còn về lời thề, tại hạ cũng chỉ thấy mấy vị thực lực quá mạnh, Vương thị ta dù gì cũng chỉ là một gia tộc nhỏ, nếu các ngươi sau khi rời đi lại gây rối ở gần đây, thì chúng ta thật không được sống yên ổn, dù có được di tích này cũng vô dụng!"
Nếu không xuất hiện một con Giao Long tam giai thượng phẩm, Vương Hạo tuyệt đối sẽ giết hết từng con một, nhưng vật liệu trên người nó đã đáng giá hàng triệu linh thạch rồi, Vương Hạo rất thèm thuồng!
Nghe Vương Hạo nịnh bợ mình, Giao Long đắc ý cười cười: "Bản vương hiểu rồi, những điều kiện này có thể đồng ý, nhưng ngươi cũng phải lập lời thề, đảm bảo an toàn cho chúng ta ra ngoài, không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, lại càng không được báo cho tu sĩ cao giai của Nhân Tộc tới đây tiêu diệt chúng ta!"
"Ngươi cũng thật có đầu óc đấy." Vương Hạo thầm cười trong lòng. Vốn hắn định chờ đám Yêu Thú rời đi rồi sẽ cố ý tìm chút chuyện, gây sự chú ý của các thế lực gần đó, để dùng kế mượn đao giết người, nhưng giờ chỉ có thể thôi. Tuy vậy cũng không sao, đối phương đã lập lời thề với thiên đạo, nhất định phải rời khỏi vùng biển này, chúng có đi nơi khác gây sóng gió thì cũng chẳng ảnh hưởng tới Vương Gia! Còn về vùng biển Hồng Hồ, đó là địa bàn sâu trong Diệp Gia, đừng nói đến chuyện bọn chúng không biết vị trí Cự Ngao đảo, mà cho dù biết, muốn qua đó, còn phải xâm nhập địa bàn Diệp Gia cả trăm vạn dặm. Nhất định sẽ làm kinh động các thế lực dọc đường. Lúc đó, Diệp Gia cũng sẽ nhận được tin tức, tu sĩ Nguyên Anh thực sự không dễ chọc!
"Được, tại hạ cũng đồng ý, chư vị lập thệ đi, tuyệt đối đừng giở trò gì, ai dám chơi xấu, tại hạ sẽ quay đầu đi ngay, tuyệt đối không cho các ngươi có cơ hội rời đi!"
Giao Long khẽ gật đầu, chủ động dẫn đầu lập lời thề, sau đó Vương Hạo cũng lập thệ. Theo lời thề được thốt ra, họ cảm nhận được có một luồng ý chí vô hình đang khóa chặt mình, nếu ai dám trái lời thề, có khả năng thật sẽ gặp kết quả không tốt!
Bạn cần đăng nhập để bình luận