Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 8: Nhân vật chính đãi ngộ

Bước vào quảng trường Phường thị, Vương Hạo phát hiện khung cảnh vô cùng náo nhiệt, trước kia ở nơi này chỉ có tán tu bày sạp hàng bán, cũng chẳng có thứ gì tốt, Vương Hạo đến cũng chỉ muốn mở mang tầm mắt, đương nhiên nếu có thể học Hàn lão ma nhặt được món hời cũng tốt. Hỏi thăm một chút thì mới biết năm sau chính là thời điểm Thanh Nguyên Môn bán ra Trúc Cơ Đan, các Gia Tộc cùng một vài tán tu có thực lực đều muốn bán nhiều thứ để góp nhặt Linh Thạch, vì vậy mới có nhiều người bày sạp hàng tấp nập như vậy. Nếu là vào thời điểm trước đó một năm, gần đến thời điểm bán ra Trúc Cơ Đan, Thanh Ngưu Phường thị có lẽ sẽ càng thêm náo nhiệt! Lần này Thanh Nguyên Môn đã tuyên bố, tất cả sẽ có bảy viên Trúc Cơ Đan được bán ra ở Thanh Ngưu Phường, năm viên thuộc về Ngũ Đại Gia Tộc, hai viên còn lại sẽ đem ra đấu giá, nếu nhà nào không mua nổi, thì cùng nhau đấu giá! Dưới sự hấp dẫn của Trúc Cơ Đan, đồ vật bán ra ở Phường thị hiện tại cũng không phải thứ bình thường có thể so sánh. Tỷ như, Linh Dược nhất giai, cùng hạt giống Linh Dược nhất giai, bình thường thì vẫn có, nhưng đều là do những tán tu không có chỗ ở cố định bán ra, còn bây giờ thì sao? Các Gia Tộc đều đem ra bán hết! Vương Hạo không khỏi mừng rỡ như điên, quả nhiên người xuyên việt mới là nhân vật chính, vừa buồn ngủ liền có người đưa gối! Linh Phù thảo, tác dụng và tên gọi đều giống nhau, có thể chế tác lá bùa! Hỏi giá cả thì năm viên Linh Thạch một túi nhỏ hạt giống, khoảng chừng hơn hai mươi hạt, mua ngay, vừa vặn Vương Hạo muốn luyện tập một chút về phù triện! Hạt giống Linh mạch, ăn cơm gạo đã mấy tháng rồi, Vương Hạo cũng cảm thấy hơi ngán, đổi món chút, mua! Đỏ Huyết Sâm, một trong những dược liệu chính của Trúc Cơ Đan, xem như loại dược liệu thường thấy nhất của Trúc Cơ Đan, chỉ khi phát triển đến nhị giai Thượng Phẩm mới có thể luyện chế được Trúc Cơ Đan, còn nhất giai thì thường dùng để ngâm rượu hoặc là luyện chế đan dược chữa thương cho người Luyện Khí kỳ dùng! Đã gặp rồi, thì chắc chắn phải mua! Có điều giá cả thật sự đắt, mười khối Linh Thạch chỉ mua được ba hạt giống. Hắn cũng muốn "ăn chùa", nhưng người ta chỉ cho hắn xem chứ không cho chạm tay vào, căn bản không có cơ hội "ăn chùa"! Có điều hắn cũng sờ được không ít những loại hạt giống không quá quý hiếm, khiến cho trong nông trường, hạt giống nhất giai sáng lên được bảy tám phần, điều này làm cho Vương Hạo vô cùng hài lòng. Sau đó, hắn phát hiện một cây mầm quả thụ ở trên một quầy hàng. Lập tức hai mắt sáng rực, Linh Quả có thể ăn trực tiếp, có hiệu quả tăng tiến tu vi, kỳ thực cũng không khác gì đan dược, dựa theo chủng loại khác nhau thì có loại hiệu quả kém hơn Tụ Linh Đan một chút, có loại thì vượt xa Tụ Linh Đan. Người bày quầy bán hàng là một tu sĩ nam nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhìn bộ đạo bào có mang theo dấu hiệu đặc trưng kia, Vương Hạo nhỏ giọng thầm thì một câu: "Đây chẳng phải là đạo bào của Vương Gia sao?" Lần trước Lão Vương cũng mặc bộ này tới! Vương Gia ngay cả quả thụ cũng mang đi bán, đây là dốc hết vốn liếng rồi, theo tu vi và tầm quan trọng mà nói, có lẽ mua được Trúc Cơ Đan cũng là để cho Vương Diên Chiêu dùng, nghĩ đến đây, Vương Hạo không biết nên vui hay nên lo. Vui là vì Vương Diên Chiêu là cha ruột của hắn, cho dù mối quan hệ căng thẳng thì sau này gặp nguy nan vẫn có thể cầu xin, việc hắn Trúc Cơ cũng có lợi cho mình. Lo là vì một khi Vương Diên Chiêu Trúc Cơ có thể sẽ rời khỏi Phường thị, khi đó hắn chỉ sợ rất khó gặp nhau, những người khác của Vương Gia căn bản không để ý đến hắn! Ai, đúng là hay nghĩ nhiều, tu vi mình cao rồi còn cần phải dựa vào người khác sao? Vương Hạo lắc đầu, đi về phía trước hai bước. Tu sĩ bày quầy nhiệt tình hô: “Vị đạo hữu này, thích thứ gì cứ tự nhiên chọn. Hắn chỉ vào cây giống, nói: “Thưa đạo hữu, không dám giấu giếm, tại hạ thấy hứng thú với cây mầm này. Nếu như tại hạ không nhìn lầm thì đây hẳn là đặc sản Kim Ti Linh Hạnh thụ của Vương Gia?" Kim Ti Linh Hạnh là Linh Quả nhất giai Thượng Phẩm, trong Linh Quả nhất giai thì cũng có thể đứng đầu, rất ít gặp trên thị trường. Kim Ti Linh Hạnh thì Vương Hạo đúng là chưa ăn bao giờ, ngay cả Lão Vương chắc cũng phải mấy năm mới có thể ăn được một quả, Vương Gia cứ cách mấy năm mới có một đợt linh hạnh chín, trong Phường thị giá bán cao đến ba mươi Linh Thạch một quả, ngang ngửa một bình Tụ Linh Đan, giá cả cao thì hiệu quả tự nhiên cũng đúng chuẩn, nghe nói dược lực ôn hòa thuần hậu, dược lực còn mạnh hơn mấy phần so với Hoàng Long Đan mà người Luyện Khí hậu kỳ dùng, hơn nữa lại không có đan độc! Hiện tại Vương Hạo chưa cần đến thứ này, nhưng có thể trồng nuôi trước, chờ đến Luyện Khí hậu kỳ thì hắn có thể bớt được khoản Linh Thạch mua sắm đan dược. Hơn nữa gốc mầm linh hạnh này nhìn cũng chỉ khoảng hai ba năm tuổi cây, cho dù có trồng ở trong nông trường thì cũng phải một năm rưỡi mới có thể chờ được nó nở hoa kết trái! Nghe Vương Hạo cố ý mua cây giống, tu sĩ Vương Gia kia lộ vẻ vui mừng, nói: "Đạo hữu quả là có mắt nhìn, gốc này đúng là Kim Ti Linh Hạnh. Đã đạo hữu nhận ra thì chắc hẳn cũng biết công hiệu, tại hạ cũng không cần giới thiệu thêm nữa. Cây giống Kim Ti Linh Hạnh giá một trăm Linh Thạch, đạo hữu cảm thấy thế nào?" Vương Hạo khẽ cười một tiếng, nói: "Đạo hữu buôn bán thế này có chút không thật thà rồi! Kim Ti Linh Hạnh trân quý, lẽ ra một trăm Linh Thạch cũng coi như ta kiếm được món hời. Nhưng cây mầm này lá khô héo, cây thấp bé, nhìn qua thì thấy đây chính là hàng loại bỏ, chắc hẳn là Linh Thực Phu của Vương Gia nếu tự tin nuôi sống được thì cũng sẽ không đem ra bán chứ! Với cái giá này thì..." "Ai ~" Tu sĩ Vương Gia thở dài một tiếng, "đạo hữu mắt tinh thật, nhưng giá cả thì đã định rồi, nếu không phải Gia Tộc cần để Nhị thúc mua Trúc Cơ Đan, thì cũng sẽ không mang ra bán đâu! Ta lấy nhân cách ra đảm bảo, bản thân mầm này không có vấn đề, chắc chắn sẽ sống được.” Vương Hạo vừa nghĩ, Lão Vương có sắp xếp Hành lão nhị, đừng nhìn vẻ ngoài tu sĩ này lớn hơn Lão Vương, nhưng bối phận trong Gia Tộc chưa chắc cao hơn Lão Vương! Tính đi, coi như là giúp Lão Vương vậy. "Vậy được, ta mua cây mầm này, đây là Linh Thạch!" Vương Hạo vui vẻ đưa Linh Thạch, nhận lấy cây giống. Trong tay còn lại không nhiều Linh Thạch, cũng không có hứng thú đi dạo nữa, liền hướng về phía cửa hàng đan dược của Vương Gia đi tới! Phù sa không chảy ruộng ngoài, muốn mua đan dược thì đương nhiên là phải chiếu cố chuyện làm ăn của Lão Vương rồi. Vương Hạo nghênh ngang tiến vào cửa hàng của Vương Gia, lập tức có người nhiệt tình tiến lên tiếp đãi, Vương Hạo nhìn người này thì biết, gọi là Vương Văn Hâm, so với Lão Vương thấp hơn một bối phận, nếu là mình trở về Vương Gia, thì chắc sẽ được thêm một chữ Văn vào trong tên. "Đạo hữu muốn mua đan dược, Linh Phù hay là muốn bán đồ? Đan dược, Linh Phù nhất giai của tiệm chúng ta, thứ gì cũng có, thu mua số lượng lớn Linh Dược, số lượng nhiều sẽ được ưu đãi." Vương Hạo đội mũ rộng vành, cũng mặc kệ hắn có nhận ra hay không, nói: "Cho ta hai bình Tụ Linh Đan, một bình Hoàng Nha Đan!" Tụ Linh Đan cùng Hoàng Nha Đan đều có hiệu quả giống nhau, đều dùng để tăng tiến tu vi, khác nhau ở chỗ Tụ Linh Đan thì tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ, trung kỳ đều có thể dùng được, còn Hoàng Nha Đan chỉ thích hợp cho tu sĩ trung kỳ dùng, dược hiệu thì tự nhiên là Hoàng Nha Đan mạnh hơn một chút! Nghe nói muốn ba bình đan dược, nụ cười trên mặt Vương Văn Hâm càng tươi hơn, cung kính nói: "Tổng cộng hết một trăm Linh Thạch, tại hạ sẽ giảm giá cho đạo hữu, chỉ lấy chín mươi lăm khối Linh Thạch, sau này đạo hữu mà còn mua đan dược thì cứ đến cửa hàng của Vương Gia chúng ta, nhất định sẽ không để cho đạo hữu chịu thiệt!" Vương Hạo lấy Linh Thạch ra, giao cho Vương Văn Hâm. Vương Văn Hâm cười đến mức mắt cũng không thấy, đưa đan dược cho Vương Hạo đồng thời lấy ra một tấm lệnh bài bằng sắt, nói: “Hoan nghênh đạo hữu lại đến, có tấm lệnh bài này đều là quý khách của cửa hàng chúng ta, sẽ được hưởng chiết khấu.” Trong lòng Vương Hạo cười thầm: Đúng là mồm mép rất trơn tru, ngươi mà biết ta là ai, thì chắc cúi đầu xin lỗi người ta rồi! Quay người bước ra cửa hàng, Vương Hạo cũng không nghĩ đến chuyện mua Xích Kim kiếm gì, trên người hắn hiện giờ chỉ còn mấy khối Linh Thạch, nếu không nhờ có nông trường thì sợ là đến cơm gạo cũng không có mà ăn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận