Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 334: Quấy rầy

Chương 334: Quấy rầy.
Tuy nhiên, Vương Hạo chẳng hề sợ hãi bọn chúng, tay áo vung lên, thanh kiếm tử mẫu ánh xanh bắn ra, tay đơn khẽ phẩy, kiếm xanh ảo hóa thành mấy trăm đạo kiếm ảnh, hướng hai con quái điểu chém tới!
Hai yêu cầm thấy Vương Hạo phát công kích, liền rít lên một tiếng, hai cánh vỗ nhẹ, tạo ra từng đạo gió bén nhọn đón lấy kiếm ảnh.
Kiếm ảnh cùng gió bén đụng nhau, phát ra từng đợt tiếng nổ, rồi biến mất!
Trong mắt Vương Hạo hiện lên một vẻ kinh ngạc: “Sức chiến đấu mạnh thật, nhưng thật đáng tiếc, ta còn mạnh hơn!”
Nơi này không có người ngoài, hắn cũng không cần ẩn giấu thực lực!
Khẽ hừ một tiếng, thân ảnh Vương Hạo nhoáng lên, xuất hiện sáu thân ảnh, cùng làm một động tác, tung ra từng đạo lưỡi kiếm đánh vào yêu cầm.
Hai con yêu cầm lại tiếp tục tung ra từng đạo gió bén, hòng cản đường.
Dưới chân Vương Hạo, thanh quang lóe lên, đồng thời khẽ quát: “Phong Độn thuật!”
Thân ảnh tăng tốc cực nhanh, trong nháy mắt kéo gần khoảng cách với hai con yêu cầm, kiếm xanh trong tay phát ra âm bạo!
“Vạn Kiếm Quy Tông!”
Vô số kiếm ảnh bay về phía hai con yêu cầm, bọn chúng tung ra gió bén chỉ cản được gần một nửa, thân thể liền bị kiếm ảnh bao phủ, hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai con yêu cầm thân thể bị kiếm ảnh xuyên thủng.
Vương Hạo rơi xuống đất, mắt nhìn hai cái xác yêu cầm, lấy ra hai bình sứ, hướng xác của bọn chúng bấm niệm pháp quyết, một lát hai đạo hư ảnh bay vào trong bình.
“Thu thập những tinh phách này, vừa hay giúp ta luyện chế khôi lỗi nhị giai thượng phẩm!” Vương Hạo hài lòng cười nói!
Sau đó hắn lại cắt xẻ xác hai con yêu cầm, đem lông vũ và móng vuốt cùng các loại vật liệu có giá trị thu sạch, còn thịt thú vật thì để Nha Nha cùng chúng ăn.
“Yêu thú nhị giai thượng phẩm trong biển rộng không phổ biến lắm, nơi này lại có nhiều như vậy, nếu có thể săn thêm mấy ngày nữa cũng kiếm được không ít, đáng tiếc mục đích của ta không phải là thứ này!”
Thời gian quý giá, Vương Hạo không chậm trễ, thả Nhật Nguyệt Toa, nhảy lên, theo một đạo linh quang lấp lóe, thân ảnh hắn biến mất ở chân trời!

Trong một sơn động nào đó, Phù Tinh Dao khẩn trương nhìn con cự hùng màu đỏ trước mắt.
Cự hùng cao hơn bốn trượng, phẩm giai đạt nhị giai trung phẩm, sau lưng nó có một đóa hoa nhỏ màu đỏ to bằng chậu rửa mặt!
Đó là chùm tua đỏ hoa cúc, linh dược tam giai, niên tuổi đã gần ngàn năm, sắp trở thành linh dược tứ giai!
Cự hùng màu đỏ gầm lên một tiếng quái dị, mang theo vẻ hung dữ cảnh cáo Phù Tinh Dao.
“Nghiệt súc muốn chết!” Ánh mắt Phù Tinh Dao lạnh lẽo, một tay phất lên liên tục thả ra chín chuôi linh kiếm, mỗi thanh đều là thượng phẩm linh kiếm, tổng thể điệp gia lại còn mạnh hơn cả cực phẩm linh khí!
Cự hùng nổi giận gầm lên một tiếng, há mồm liên tục phun ra năm đạo hỏa cầu.
Chỉ nghe thấy phanh phanh phanh phanh phanh năm tiếng, năm đạo hỏa cầu cùng năm thanh phi kiếm đụng nhau, hỏa cầu biến mất không thấy, linh kiếm cũng bị đánh bay mà quay về.
Nhưng Phù Tinh Dao vẫn còn bốn thanh phi kiếm bay về phía cự hùng.
Keng keng, phốc thử, thanh linh kiếm thứ ba xé rách lớp da dày của cự hùng, thanh linh kiếm thứ tư trực tiếp xuyên qua thân thể nó.
“Ầm ầm” một tiếng, xác cự hùng nặng nề rơi xuống mặt đất, máu tươi đậm đặc phun ra!
Phù Tinh Dao lấy ra một bình sứ, thu hết những giọt máu gấu quý giá này, lại lấy ra một túi đựng đồ, đem toàn bộ xác cự hùng thu lại, rồi mới đi đến gốc chùm tua đỏ hoa cúc kia!

Bên cạnh một cái hồ lớn, một thanh niên cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt lạnh lùng cầm một thanh cự kiếm cùng một con cự xà dài năm trượng đang giằng co.
Người này chính là Thôi Nhuệ Phong, thiên tài kiếm đạo của Thôi gia, khác với các kiếm tu khác thích loại kiếm nhỏ nhẹ nhàng linh hoạt, hắn ưa thích trọng kiếm, chiêu thức đại khai đại hợp.
Cự xà toàn thân màu xanh, khí thế có nhị giai thượng phẩm, trên người có nhiều vết thương, hung tính đại phát.
Ở giữa hồ này, có một gốc hoa sen trắng hơn 900 năm tuổi.
“Chỉ lên trời một kiếm!” Thôi Nhuệ Phong quát lạnh một tiếng, tay đơn cầm cự kiếm đột nhiên đánh xuống.
Một đạo lưỡi kiếm khổng lồ chém ngay đầu của cự xà, trực tiếp chém nó thành hai nửa, cự xà còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã chết không thể chết lại!
Máu tươi cùng nội tạng văng đầy đất, thanh niên không hề liếc mắt, bay thẳng xuống hồ, hái bạch liên rồi rời đi!

Vương Hạo vừa bay ra rừng cây, bỗng nhiên trong lòng cảnh giác, bất chợt phát hiện phía xa trên bầu trời lại có một đám điểm đen lít nha lít nhít bay tới.
“Cái bản đồ đáng chết thất đức này, chỉ có thể biểu hiện mười dặm có tác dụng cái rắm!”
Vương Hạo không khỏi chửi một câu!
Đối với yêu thú phi hành mà nói, mười dặm cũng chỉ là một cái lao xuống khoảng cách, bản đồ thất đức căn bản không có tác dụng dự báo, còn không bằng phạm vi dò xét thần thức của hắn lớn hơn!
Bị một đám yêu cầm để mắt tới thì không hay rồi, Vương Hạo cho dù mạnh đến mấy, pháp lực cũng có hạn, chơi không lại đám yêu cầm này!
Vương Hạo vội vàng hạ xuống mặt đất, thân thể phát ra một đạo hoàng quang, chui xuống sâu trong lòng đất.
Bị yêu cầm để mắt tới, biện pháp hữu hiệu nhất là độn thổ, chỉ cần không có yêu cầm tam giai, chúng căn bản không làm gì được Vương Hạo.
Nhưng Vương Hạo chưa kịp vui mừng, đã cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, rơi vào một cái động quật bên trong.
Trong động quật có một mùi hương rất kỳ quái, trước mắt hắn, hai con cự mãng màu vàng đang quấn lấy nhau, xem ra hình như đang giao phối!
Chúng dài hơn năm trượng, trong động quật khắp nơi là đá vụn bụi bặm, nhìn tư thế vận động có vẻ rất “kịch liệt”
Vương Hạo lúng túng gãi đầu: “Quấy rầy, các ngươi cứ tiếp tục!”
Vương Hạo quay đầu lại chui xuống đất.
Hai con cự mãng gào thét một tiếng, lao về phía Vương Hạo truy đuổi!
Trong lòng Vương Hạo không ngừng kêu khổ!
“Cam, số xui xẻo gì thế này, người khác lúc này chắc đang hái linh dược, tìm kiếm bảo vật, ta mẹ nó lại liên tục đụng phải yêu thú, mà còn con nào con nấy khó đối phó!”
Lúc này, hắn không thể quay về mặt đất, nơi đó còn một đám yêu cầm đang chờ hắn, nếu bị giáp công, không biết phải bỏ ra bao nhiêu cái giá để có thể thoát được!
Hai con cự mãng này tựa hồ là thuộc tính thổ, tốc độ dưới đất còn nhanh hơn Vương Hạo, bất kể hắn có gia tốc thế nào thì chúng vẫn có thể cắn đuổi sát.
Thời gian nửa nén hương sau, sắc mặt Vương Hạo có chút trắng bệch, ở dưới đất hao tổn pháp lực còn lớn hơn trên mặt đất!
Cứ tiếp tục thế này, việc hắn bị đuổi kịp chỉ là vấn đề thời gian.
“Không thể trốn, nhất định phải giết chết hai súc sinh này, nếu không cứ như con ruồi không đầu chạy thế này, dù có thể bỏ rơi bọn chúng cũng sẽ đụng phải yêu thú khác!”
Vương Hạo cảm thấy nơi này cách chỗ gặp yêu cầm vừa nãy một khoảng, lập tức trở lại mặt đất!
Một lát sau, Vương Hạo xuất hiện trong một hẻm núi, bốn phía lộn xộn, khắp nơi đều là vết máu, mấy con linh dương ngã trên mặt đất, hai con mãnh hổ da hoa đang ăn uống.
Mãnh hổ cao một trượng rưỡi, dài bốn trượng, thình lình cũng là yêu thú nhị giai thượng phẩm!
Đột nhiên bị phá đám ăn, chúng có vẻ rất tức giận, nhe hai hàng răng nanh dài hơn ba thước về phía Vương Hạo.
“Mẹ nó!” Khóe miệng Vương Hạo co giật một chút, “Thật là nhà dột còn gặp mưa, vậy thì cứ để bão tố đến mãnh liệt hơn chút đi!”
Vương Hạo xuất ra pháp khí, cổ dùng sức nhéo nhéo: “Đi ông nội mày quả vải, xui xẻo quỷ tha ma bắt!”
“Rống!” Hổ gầm lên một tiếng, cái đuôi quét về phía Vương Hạo, cơ hồ trong nháy mắt đã tới trước mặt hắn!
Trước người Vương Hạo linh quang lóe lên, một đạo thuẫn lớn màu lam cản phía trước, bịch một tiếng, thân thể của hắn lùi lại mấy bước.
Cùng lúc đó, mặt đất đột nhiên rung lên, một con cự mãng màu vàng chui lên! Há mồm phun ra mấy đạo thổ chùy về phía Vương Hạo đánh tới.
Cũng may Vương Hạo vẫn chống đỡ bằng thuẫn lớn, chặn được công kích.
“Còn con nào nữa không? Lão tử hôm nay muốn đánh mười con!”
Dường như để đáp lời hắn, trên bầu trời bỗng có tiếng kêu khe khẽ, mấy con yêu hạc màu vàng xuất hiện, hai con cầm đầu thình lình cũng là nhị giai thượng phẩm! Chính là đám vừa nãy đuổi theo hắn!
“Cam, lúc này có cần linh nghiệm vậy không.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận