Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 170: Ngân ảnh kim châm

Chương 170: Ngân Ảnh Kim Châm Vương Hạo thầm nghĩ sau khi trở về nhất định phải mau chóng khôi phục thương thế, đem đoàn Linh Hỏa này hoàn toàn hấp thu, nếu không tương lai có thể sẽ giẫm lên vết xe đổ. Sau nửa canh giờ, Nha Nha mang theo Tiểu Bạch bay trở về, trong miệng nó ngậm mấy cái túi trữ vật, thấy Vương Hạo thì bước lên phía trước “cạc cạc” kêu tranh công. “Biết rồi, Nha Nha công lao lớn nhất!” Vương Hạo vuốt lông vũ của nó, lấy ra hai viên dục thú đan cho chúng ăn. Lại chờ một lát, Lý Đức Dung các nàng cũng kết thúc chiến đấu, thành công chém g·i·ế·t Tư Chí Kiệt. Thấy Vương Hạo không sao, vẻ lo lắng trên mặt các nàng mới tiêu tan, có chút áy náy nói: “Thật xin lỗi, ta vốn định đến giúp ngươi, nhưng Tư Chí Kiệt liều mạ·n·g ngăn cản, nhất thời không cách nào thoát thân!” Vương Hạo cười cười, phất tay: “Không sao, một gã Trúc Cơ sơ kỳ ta còn đối phó được!” Lý Diệu Tổ cùng Vương Long Hữu cũng bay đến, Lý Diệu Tổ ha ha cười lớn: “Tên Tư Chí Kiệt này đúng là người tốt, biết chúng ta thu hoạch không nhiều, chủ động đem túi trữ vật đưa tới!” Vương Long Hữu vuốt râu đi theo cười nói: “Chúng ta cứ kiểm tra xem có những gì, phân chia một phần, nơi này dù sao cũng không an toàn, chúng ta cũng nên sớm rời đi thôi!” Vương Hạo mấy người cho Luyện Khí tộc nhân ra bên ngoài cảnh giới, bọn họ ngồi vây lại một chỗ, bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm. Tư Chí Kiệt tuy đã chia tài vật cho mấy tên tu sĩ Luyện Khí mang đi, nhưng đồ trên người hắn vẫn nhiều nhất, chỉ riêng Linh Thạch đã có hơn sáu vạn, còn có hơn mười kiện pháp khí nhị giai. “Đây hẳn là toàn bộ Linh khí trong kho của Tư gia.” Ánh mắt Lý Diệu Tổ sáng rực nhìn chằm chằm một chiếc phi thuyền màu cam, nhìn Vương Hạo cùng Vương Long Hữu nói: “Hai vị đạo hữu, Vương gia các ngươi đã có mấy chiếc phi thuyền rồi, chiêc này chi bằng để lại cho Lý gia ta thì sao?” Phi thuyền này cũng chỉ là Linh khí nhị giai trung phẩm, tốc độ và khả năng chịu tải không bằng Vân Chu của Vương Hạo, đừng nói đến Nhật Nguyệt Toa và món đồ hắn đoạt được từ tay ma tu, thế là Vương Hạo mở miệng: “Nếu tiền bối đã muốn, cứ cầm lấy, vậy ta chọn bộ Linh khí này.” Vương Hạo cầm lấy một bộ pháp khí hình phi châm là ngân ảnh kim châm, những chiếc phi châm này màu bạc, dài bằng một gang tay, tổng cộng có chín cái, mỗi cái đều là pháp khí nhị giai hạ phẩm, nhưng cả bộ phi châm này phẩm giai đạt đến tiêu chuẩn cực phẩm Linh khí, đúng là một loại ám khí lợi hại. So với bạch châm thần ti, bạch châm thần ti càng thêm ẩn mật, nhưng uy lực lại không bằng bộ ngân ảnh kim châm này, một bộ pháp khí có thể bày trận thành trận pháp, uy năng gia tăng lẫn nhau thì cực kỳ khó đối phó. Độ khó luyện chế phi châm pháp khí cao hơn đại đa số pháp khí, một bộ phi châm thì lại càng hiếm, không biết Tư Chí Kiệt có được bảo bối này từ đâu. Tư gia theo Tư Cát bắt đầu lập gia tộc, chỉ còn thiếu nội tình, cộng thêm xuất thân tán tu của Tư Cát, nên bọn họ không làm những việc ruộng vườn kinh doanh của các gia tộc bình thường khác, mà đi con đường riêng, chuyên tìm tòi các di tích bí mật, săn g·i·ế·t yêu thú. Tuy nguy hiểm, khiến tu sĩ Tư gia vẫn lạc không ít, nhưng thu hoạch cũng không hề nhỏ, những kẻ may mắn đều giàu hơn tu sĩ Trúc Cơ bình thường, như Tư Chí Kiệt cùng Tư Chí Hằng hai người, trước kia đều có thu hoạch, không chỉ bỏ vào kho của gia tộc, bản thân họ cũng được nâng đỡ trọng điểm, những pháp khí này chỉ có một phần nhỏ Tư gia mua được, đa số đều là tộc nhân trong từng di tích, trong động phủ tìm thấy. Phi châm cực phẩm so với phi thuyền thì giá trị chắc chắn cao hơn, bất quá giá trị phi thuyền cũng không thấp, Lý gia cũng coi như đang cần không tính thiệt thòi, cộng thêm lần này Vương gia ra sức nhiều hơn, nhường Vương gia nhiều một chút bọn họ cũng không ý kiến. Vương Hạo thử khu động ngân ảnh kim châm, nhưng thân thể bị thương của hắn vẫn chưa hồi phục, hiện tại thần thức lại bị thương, linh lực rót vào mà không làm cho toàn bộ phi châm bay lên được, chỉ có ba cái ngân ảnh kim châm lung la lung lay hiện ra linh quang. Vương Hạo nghĩ thầm bộ phi châm này chắc không lấy ra sử dụng được, Tư Chí Kiệt và Tư Chí Hằng hẳn là có thần thức không đủ cường độ nên không khống chế được. Sau đó mọi người tiếp tục chia đồ, Lý Đức Dung chọn một mặt khiên màu vàng, Vương Long Hữu chọn một chiếc nội giáp, số còn lại thì hoặc là không có giá trị cao hoặc đã hư hại trong lúc giao chiến vừa rồi, bốn người chỉ đơn giản kiểm kê qua loa. Còn Linh Phù có lẽ đã bị người của Tư gia dùng hết, linh đan còn lại mấy bình, quý giá nhất là một quả Trúc Cơ đan, xem ra là mới luyện chế ra không lâu, Vương Hạo suy đoán chắc hẳn là Phần Thiên Tông vì sai khiến những gia tộc này, bán ra một lô để lôi kéo bọn họ, hiện tại thì lại tiện cho Vương Lý hai nhà. Theo ý Vương Hạo, Lý Diệu Tổ không chọn Trúc Cơ đan mà chọn một nhóm lớn vật liệu luyện khí. Những vật liệu Tư gia tìm được trong các di tích đều cực kỳ trân quý, đủ cho Vương Hạo một thời gian luyện khí cùng chế tác khôi lỗi. Ngoài ra, Vương gia còn được chia mấy viên yêu đan nhị giai, một bộ trận kỳ, và một quả trứng yêu thú, quả trứng này nhìn không ra là loài gì, nhưng theo Lý Đức Dung nói thì Tư Chí Kiệt có thả ra một con tử vân điêu trợ chiến, chắc đây là trứng của tử vân điêu, có tất cả hai quả, mỗi nhà một quả. Tử Vân Điêu là một loại mãnh cầm, có thể trưởng thành đến nhị giai thượng phẩm, một số ít có thể lên tam giai, bất quá các phương diện đều bình thường, bất kể là tốc độ hay lực lượng đều không có gì nổi bật, ngay cả bảng Linh thú cũng không có nó, Vương Hạo không có hứng thú với nó. Bất quá chịu ảnh hưởng của Vương Hạo, Vương gia hiện tại có không ít tu sĩ thích nuôi linh thú, đem về gia tộc chắc sẽ có người đổi lấy. Ngoài ra còn có một số ngọc giản, trong đó có một số công pháp cùng truyền thừa về Bách Nghệ Tu Tiên, đều dễ tìm hiểu, chỉ có một môn luyện khí thuật nhị giai có thể lấy ra xem xét để có thêm kinh nghiệm, xúc tiến kỹ nghệ luyện khí. Lần này lại tổn thất hai tộc nhân, không tránh kịp, bị giao chiến của bọn họ ở Trúc Cơ làm bị thương, Vương Long Hữu có vẻ hơi ngưng trọng. Mục đích của mọi người là suy yếu sức mạnh của Phong Diệp Phường, trước mắt xem như đã đánh đổ Cốc gia và Tư gia, tiêu diệt bốn tu sĩ Trúc Cơ, nhưng Vương Hạo cùng Vương Diên Trị đều bị thương không nhẹ, tiếp theo đại chiến vẫn sẽ bất lợi cho Vương gia. “Haiz.” Vương Hạo thở dài một hơi, an ủi: “Người c·h·ết không thể sống lại, Sáu thúc đừng quá đau buồn, sau này chiếu cố tốt hậu nhân của bọn họ là được! Ta và Diên Trị thúc tuy bị thương không nhẹ nhưng căn cơ không bị tổn hại, tu dưỡng một thời gian sẽ hồi phục, người cứ yên tâm đi!” Lý Diệu Tổ cũng mở miệng biểu thị nhất định sẽ cùng Vương gia chung tay trông coi, nếu Vương gia gặp nguy hiểm thì nhất định sẽ phái người trợ giúp. Mấy người nói chuyện vài câu, rồi thu dọn hành trang lên đường về.
…Cự Mộc Phong, trụ sở Tư gia, một người đàn ông trung niên đang hồi báo điều gì với Kỷ Thục Quang. “Kỷ trưởng lão, vừa rồi chúng ta đã tìm khắp Linh Sơn Tư gia, không thấy người sống sót, một số linh dược, linh mộc thậm chí kiến trúc đều bị người Thanh Ngưu phường phá hủy!” Sắc mặt của Kỷ Thục Quang trở nên khó coi, khoát tay, thở dài nói: “Thôi, xem ra chúng ta đã đến chậm, đã như vậy thì chúng ta vẫn nên trở về Song Long Sơn, chuẩn bị tiến công thôi!” Nghe xong lời này, tu sĩ các nhà trong lòng đều có chút thở dài, Phần Thiên Tông vì tiến công Thanh Nguyên Môn, căn bản không để ý an nguy của bọn họ, giờ Phong Diệp Phường thực lực đại tổn, làm sao đấu lại được với Thanh Ngưu Phường? Nhưng những lời này bọn họ không dám nói, dù sao họ còn phải dựa vào Phần Thiên Tông, chỉ có thể gửi hi vọng Phần Thiên Tông nhanh chóng kết thúc chiến đấu, sau đó điều động tu sĩ giúp bọn họ! Kỷ Thục Quang đã nhận ra điều khác thường, thở dài nói: “Lão phu cũng biết chuyện này có hơi miễn cưỡng, nhưng nhiệm vụ do tông môn quyết định thì nhất định phải hoàn thành, nếu không hạ được Thanh Ngưu Phường, thì các ngươi cũng phải kiềm chế chúng, để chúng không rảnh tay hỗ trợ Thanh Nguyên Môn!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận