Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1620: Kiếm trảm Thất Thải Thôn Thiên Mãng

Chương 1620: Kiếm Trảm Thất Thải Thôn Thiên Mãng
Con Khôi Lỗi hình viên hầu màu đen duỗi một cánh tay dài, trực tiếp chộp lấy một quả Lôi Lân Quả, ngay lúc đó, cây Lôi Lân Quả bỗng lắc lư, tiếp đó, nước trong đầm bắt đầu cuộn lên, một cái đầu lớn có kích thước ngang cái đầm nhô lên, há cái miệng rộng như chậu máu, nuốt chửng Khôi Lỗi thú vào bụng!
Tiếng răng rắc vang lên, Khôi Lỗi thú trong nháy mắt bị cắn nát bấy, rồi nhanh chóng bị kéo xuống nước!
“Lôi Mãng? Nhìn cái đầu lớn thế, chắc là con quái vật dài mấy trăm trượng!”
Vương Hạo thấy đau đầu, trước con mãng hai đầu đã rất khó đối phó, giờ lại có thêm một con Lôi Mãng!
Nhìn theo khí tức, con Lôi Mãng này bất quá Lục Giai Hạ Phẩm, thần thông hẳn là không quá mạnh, nhưng vẫn làm Vương Hạo cảm thấy tim đập nhanh!
Rống! Chưa để Vương Hạo kịp suy nghĩ, trong hang động vọng ra một tiếng gầm thét, thì ra con Lôi Mãng kia quay lại, từ trong đầm lôi lao ra, thân thể còn chưa ra hết khỏi đầm đã há miệng phun ra một đạo hồ quang điện lớn, đánh về phía Vương Hạo!
Vương Hạo vừa động tâm niệm, lực lượng nguyên từ phát động, ngọn núi rung lên, mấy khối đá lớn rơi xuống, bịt kín cửa hang, lôi quang đánh lên trên đá lớn.
Ầm ầm một tiếng, đá lớn bị lôi quang đánh trúng vỡ vụn, bụi bay mù mịt!
Nhưng, Vương Hạo lần nữa dùng thần thức thăm dò qua, thì Lôi Mãng đã biến mất!
Vương Hạo phất tay áo, Ngũ Sắc Hoàn nhanh chóng bay ra, vây quanh hắn xoay tròn không ngừng, một lồng ánh sáng dày đặc bao quanh lấy hắn, còn Hỏa Kỳ Lân thì đã sớm được hắn thu vào trong vòng tay Linh Thú!
Ầm ầm!
Bỗng nhiên, sau lưng Vương Hạo nổ vang, một con cự mãng đỏ theo một khe núi khác xuất hiện, quẫy đuôi cuốn theo vô số đá vụn tạp vật, đánh tới hướng Vương Hạo!
Cùng lúc đó, một đám hỏa diễm đỏ cũng phủ trùm lên Vương Hạo!
“Màu đỏ, thứ này còn biết đổi màu?” Vương Hạo cảm thấy mới lạ, hắn chắc chắn nơi đây không thể có hai con Hung Thú Lục Giai, có điều con mãng lớn lúc nãy vẫn màu tím, hắn từng cho rằng nó là một con Lôi Mãng, giờ thì đối phương lại thành một con hỏa mãng!
“Chẳng lẽ là Thất Thải Thôn Thiên Mãng?” Vương Hạo nhíu mày, nếu thật vậy lần này hắn e là khó thoát thân.
Thất Thải Thôn Thiên Mãng cực độc, lại còn có Ngũ Hành Âm Dương, có thể phát động lôi, băng hoặc phong hệ pháp thuật, thân thể phòng ngự cũng đạt đỉnh cao, cơ hồ không có nhược điểm, quả thực không gì làm không được!
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Băng, Phong, Lôi, Linh Căn chỉ có tám loại, nhưng Thất Thải Thôn Thiên Mãng lại có bảy loại, nhược điểm duy nhất là nó không có loại còn lại kia!
Có điều, trước mắt Vương Hạo chỉ biết đối phương có lôi, hỏa hai thuộc tính, còn những loại khác thì hoàn toàn không biết gì!
Nhưng Thất Thải Thôn Thiên Mãng có lợi hại đến đâu, cũng không đủ tạo thành uy hiếp quá lớn với Vương Hạo, chính là một thân kịch độc, cũng không có tác dụng gì, vì có Bàn Ngư cao thủ giải độc ở đây, Vương Hạo cũng không cần lo lắng!
Rống!
Hai lần tấn công đều bị Vương Hạo hóa giải dễ như trở bàn tay, Thất Thải Thôn Thiên Mãng lập tức giận dữ, phát ra tiếng gầm thét chói tai bén nhọn, phun ra một cột lửa thất thải tanh hôi, lao thẳng tới Vương Hạo!
Lửa đỏ những nơi đi qua, cỏ cây khô héo, đá núi ăn mòn, một cảnh tượng hỗn độn!
Sắc mặt của Vương Hạo lúc này mới hơi thay đổi, đưa tay ngưng tụ, một con thủy long dài trăm trượng bay ra, chắn ngang trước ngọn lửa, hình thành một tấm màn nước dày hơn mười trượng!
Ầm ầm một tiếng, ngọn lửa xuyên thủng màn nước, độc tính vượt qua tưởng tượng của Vương Hạo!
Thân ảnh Vương Hạo lóe lên, gần như ngay lúc hắn biến mất, ngọn lửa đã bao trùm khu vực cửa hang!
Đá núi, cỏ cây ở cửa động đều bị bắt lửa, cháy rừng rực, rất nhanh chảy ra chất lỏng màu đen, hôi thối khó ngửi!
Hư Không nơi nào đó gợn sóng, thân ảnh của Vương Hạo xuất hiện, lông tóc không hề tổn hại.
Tay bấm pháp quyết, các loại pháp thuật bắt đầu từ từ hiện ra, dao vàng, kiếm nước, gai gỗ, dùi đá, hỏa long…., nhìn thì có vẻ đánh loạn xạ, kỳ thật Vương Hạo muốn thăm dò xem khuyết điểm của Thất Thải Thôn Thiên Mãng là chỗ nào!
Vương Hạo thần sắc cực kỳ chăm chú, mỗi lần công kích đều dùng hết toàn lực.
Tiếng oanh oanh bên tai không ngớt, cả hòn đảo đều rung chuyển, trên mặt biển trào lên sóng lớn, bầu trời mây đen cuồn cuộn, hư không chấn động vặn vẹo!
“Phanh” một tiếng, Thất Thải Thôn Thiên Mãng nặng nề đập xuống đất, trên người nó vệt máu loang lổ, có không ít vảy rớt ra, nhưng không sao, chỉ càng thêm tức giận!
Vương Hạo nhíu mày, Ngũ Hành Kỳ từ trong tay áo bay ra, trong nháy mắt hình thành đại trận, phối hợp lực lượng nguyên từ trói chặt Thất Thải Thôn Thiên Mãng!
Vương Hạo bay lên, giữa không trung vung chưởng, một cái tay màu sắc ấn xuống, đánh trúng vào người Thất Thải Thôn Thiên Mãng!
Thân thể của Thất Thải Thôn Thiên Mãng bị đánh xuống vách đá, vô số đá vụn rơi xuống!
Cổ nó bị Trấn Linh Thủ đánh trúng, lưu lại vài vết sâu, cổ đã biến dạng!
Đã ra tay, Vương Hạo sẽ không cho nó có cơ hội phản công, Hỗn Nguyên Tán che phủ khu vực rộng vạn dặm, tinh hỏa Tru Tiên kiếm lăng không chém xuống!
Cảm nhận được kiếm khí kinh người, mắt của Thất Thải Thôn Thiên Mãng gần như muốn lồi ra, lộ vẻ sợ hãi, ngay lúc đó phun ra một luồng ngọn lửa, ý đồ ăn mòn trận pháp!
Linh quang Ngũ Hành Kỳ cuồn cuộn, vẫn có thể trụ vững, Vương Hạo không hề lay động, đã giao chiến thì không nên nghĩ đến được mất, toàn lực tấn công, dù có hủy Ngũ Hành Kỳ hắn cũng không tiếc!
Nhưng Thất Thải Thôn Thiên Mãng tạm thời không thoát ra được, Vương Hạo cũng không thể làm gì nó, kiếm khí vừa gặp ngọn lửa đã tan rã, căn bản không thể làm bị thương đối phương!
Vương Hạo độn đến giữa không trung, bấm pháp quyết, trong Nguyên Anh bay ra một đạo phù văn huyền ảo, đi vào tinh hỏa Tru Tiên kiếm.
“Ông” một tiếng, kiếm quang rực rỡ, ngàn vạn kiếm ảnh bay ra, tiếng gầm tựa biển động, vang vọng trong khu vực vạn dặm, giống như vạn mã lao nhanh, không gì cản nổi lao thẳng đến Thất Thải Thôn Thiên Mãng!
Trời bỗng tối sầm, pháp tắc cuốn theo thiên địa nguyên khí, khiến ngàn vạn kiếm khí hóa thành trường hà, nhìn từ xa như Ngân Hà trút xuống!
Bên ngoài hải đảo mấy vạn dặm, mấy đạo độn quang dừng lại, nhìn cảnh tượng phía trước mà nhíu mày, xem khí tức của họ thì không giống Nhân tộc!
Tuy có Hỗn Nguyên Tán che lấp, nhưng động tĩnh Vương Hạo tạo ra quá lớn, vẫn không thể tránh được bị tu sĩ xung quanh phát hiện!
Mấy người kia do dự một lát, vẫn e ngại thanh thế phía trước, chọn đường vòng, Động Thiên mới mở không đầy một tháng, họ thu thập linh vật còn chưa xong, không muốn đối đầu với kẻ mạnh!
Nhìn ‘Ngân Hà’ rơi xuống, Thất Thải Thôn Thiên Mãng lập tức căng thẳng, phun ra một đạo thất sắc hào quang, dòng kiếm khí hung hăng va vào đám hào quang mỏng manh!
Nhưng chiêu toàn lực của Vương Hạo lại bị chặn lại, đám hào quang đó giống như tường đồng vách sắt!
“Lực lượng pháp tắc vậy mà cũng có thể bị ngăn cản?” Vương Hạo nhíu mày!
“Không, nó đang tiêu hao bản nguyên!” Trong nháy mắt, Vương Hạo đã nhìn rõ tình hình.
Cũng không tiếc tiêu hao, hắn chém thêm một kiếm!
Lần này thanh thế có vẻ nhỏ hơn nhiều, nhưng kiếm khí giống như mưa sao băng, chen nhau đánh vào Thất Thải Thôn Thiên Mãng!
Thất Thải Thôn Thiên Mãng bị kiếm khí dày đặc chém trúng, vô số vảy rụng ra, máu me be bét!
Ngọn lửa, hào quang đều bị xuyên thủng, chỉ còn thoi thóp!
Nhưng ngay sau đó, theo tiếng rống lớn chói tai, cơ thể chuyển sang màu vàng, Thất Thải Thôn Thiên Mãng lại khỏe mạnh như rồng như hổ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận