Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 172: Lôi gia bị tập kích

Ba nhà hợp binh lại một chỗ, an toàn xem như có đảm bảo, nếu Phong Diệp Phường chia quân tiến công bọn họ, căn bản không đánh tan được đại trận, toàn bộ lực lượng dồn lên, Lôi gia cũng có thể kiên trì mấy ngày, Vương Gia Lý Gia đến trợ giúp ngay tức khắc là có thể tới, chiến tranh có sức tàn phá vô cùng lớn, ai cũng không hy vọng chiến tranh xảy ra ngay tại cửa nhà mình, loại cục diện này là Vương Hạo mong muốn nhìn thấy.
Một bên khác, Kỷ Thục Quang dẫn theo mười tám tu sĩ Trúc Cơ, bốn nhà tổng cộng tám trăm tu sĩ Luyện Khí, trùng trùng điệp điệp vượt qua biên giới, trực chỉ Lôi gia.
Bọn họ lúc trước lên kế hoạch rất tốt, chia ba đội, lần lượt tiến công ba Gia Tộc. Nhưng lúc này lực lượng đã không đủ để bọn họ làm như vậy, huống hồ tin tức đã tiết lộ, các nhà ở Thanh Ngưu Phường đều đang cảnh giác, ngay cả bọn họ lúc này, cũng nhiều lần thấy linh thú, linh cầm rình mò hành tung của họ! Bọn họ cũng có thám tử, trải qua lần trước bị Diệp Gia dạy cho một bài học, thám tử đã cẩn thận hơn không ít, động tĩnh của Triệu Gia và Trình Gia cũng bị bọn họ sớm biết được, hướng tới hai nhà này cho dù có thể vơ vét được chút tài nguyên, nhưng ý nghĩa đã không lớn.
Kỷ Thục Quang vốn đứng ở góc độ Tông Môn, chỉ mong hoàn thành nhiệm vụ Tông Môn giao phó, về phần lợi ích của Phong Diệp Phường, hắn mặc kệ, vì vậy trực tiếp ra lệnh cho đại quân dốc toàn lực tiến công Lôi gia.
Mượn danh nghĩa hoàn mỹ là báo thù cho Cốc Gia và Tư Gia, Cốc Lý Chiến đương nhiên vui vẻ, các Gia Tộc khác mới đầu có chút oán trách, nhưng Cốc Lý Chiến hứa hẹn Cốc gia chỉ cần tìm về đồ của mình toàn bộ sẽ thuộc về họ, sau đó ai nấy đều im thin thít.
Thanh Nguyên Môn vẫn chưa có động tĩnh, Phần Thiên Tông tiến công không chỉ ở mỗi Thanh Ngưu Phường, các Gia Tộc khác cũng bị tấn công, Thanh Nguyên Môn làm bộ như vậy, khiến cho mọi người đã không ôm hy vọng gì.
Một vài tiểu Gia Tộc tự biết không giữ được, nhao nhao bắt đầu thu dọn nhà cửa rút lui, có những người đi cùng nhà khác liên kết, cũng có người đi đến thị trấn Thanh Nguyên Phường, đối với Gia Tộc đến nương nhờ, Thanh Nguyên Môn cũng đều tiếp nhận, còn sắp xếp nơi ở cho bọn họ, dù sao đại chiến sắp đến, Thanh Nguyên Môn cũng thiếu nhân thủ, có thêm một phần lực lượng là có thêm một phần bảo hộ.
Vương Gia đương nhiên sẽ không rút lui hướng về thị trấn Thanh Nguyên Phường, ít nhất là trước mắt sẽ không. Một khi cột lên chiến xa Thanh Nguyên Môn, vận mệnh không còn nằm trong tay mình nữa. Thanh Nguyên Môn cũng không có cưỡng chế hạ lệnh, nhưng vì ứng phó nguy cơ, bọn họ đã bắt đầu dùng nhiều tiền thuê một vài tán tu.
Dù biết rõ đi là làm bia đỡ đạn, vẫn có rất nhiều tán tu gia nhập Thanh Nguyên Môn, dù sao chỉ cần gia nhập, những công pháp và đan dược mà bình thường bọn họ không thể có được, Thanh Nguyên Môn đều sẽ cung cấp, đối với những tán tu này mà nói, rất khó mà cưỡng lại được sự dụ dỗ.
Lại qua vài ngày, Kỷ Thục Quang dẫn theo tu sĩ Phong Diệp Phường cuối cùng cũng tới được gần Lôi Minh Sơn của Lôi gia, dưới sự chỉ huy của mấy tu sĩ tinh thông chiến trận, tu sĩ Luyện Khí chia thành tám đội, mỗi đội một trăm người, cùng nhau đánh vào một trận nhãn, còn tu sĩ Trúc Cơ thì ở một bên yểm trợ, chuẩn bị kiềm chế những tu sĩ Trúc Cơ như Lôi Lễ Hoành.
Lôi Minh Sơn là linh sơn nhị giai thượng phẩm, Lôi gia bố trí một tòa nhị giai thượng phẩm Ngũ Hành Tứ Tượng trận phòng ngự, tổng cộng có chín trận nhãn, tấn công một chỗ sẽ dẫn tới chín điểm hợp kích, muốn phá trận, không có biện pháp quá tốt, chỉ có thể nhiều hướng cùng lúc tấn công, để đại trận đầu cuối không thể nhìn nhau.
Dưới sự đốc thúc của Kỷ Thục Quang. Tám trăm tu sĩ Luyện Khí xếp thành đội hình chỉnh tề tiến lên, nhao nhao sử dụng các loại pháp khí, không ngừng công kích vào vòng phòng hộ của đại trận.
Tuy không có tu sĩ Trúc Cơ ra tay, nhưng nhiều tu sĩ Luyện Khí cùng nhau tiến công như vậy, gây ra động tĩnh rất lớn, nhất thời Lôi Minh Sơn rung chuyển, nếu không có đại trận bảo hộ, e rằng đỉnh núi đã bị bọn họ san bằng.
Trong đại trận, trên mặt Lôi Lễ Hoành không lộ ra vẻ kinh hoảng, tu sĩ Trúc Cơ đối phương gấp ba lần bọn họ, tu sĩ Luyện Khí thì vượt qua gấp ba lần, nhưng có đại trận gia trì, thêm vào các loại át chủ bài bọn họ đã sớm chuẩn bị, vẫn có lòng tin phòng thủ được, huống hồ hiện tại chỉ là một đám tu sĩ Luyện Khí tấn công, chưa phải là lúc khẩn trương.
Cốc Lý Chiến bọn người thấy tu sĩ Luyện Khí không thể gây ra uy hiếp đến đại chiến, chỉ có thể đích thân ra tay, đáng tiếc chỉ cần bọn họ ra tay, Lôi Lễ Hoành mấy người cũng sẽ ra tay ngăn cản, để bọn họ căn bản không có cơ hội phá trận.
Trong đại trận thật sự có linh mạch, mà bên ngoài đại trận, tu sĩ Phong Diệp Phường chỉ có thể dựa vào linh đan để hồi phục linh lực, dù cho linh mạch Lôi Minh Sơn duy trì vận chuyển đại trận đã rất khó chống lại việc tiêu hao của tu sĩ ba nhà Lôi Triệu Trình, nhưng dù sao cũng tiết kiệm được chút ít so với người của Phong Diệp Phường.
Cứ hao tổn như vậy nửa tháng, Diệp Cảnh Sơn bọn người nghĩ đủ mọi biện pháp vẫn không có cách nào phá trận, có một lần thậm chí dùng phá trận phù mở ra một lỗ hổng, nhưng không ngờ là trong đại trận Lôi Minh Sơn còn có một tiểu trận, bọn họ còn chưa công phá tiểu trận, đại trận đã hoàn thành việc chữa trị, kéo dài thời gian lâu như vậy, người của Phong Diệp Phường đã có chút chịu không nổi.
Bọn họ tới để cướp của, không phải ở đây lãng phí thời gian. Mặc dù dai dẳng giành thắng lợi cuối cùng có thể là bọn họ, nhưng sau khi hết lương cạn đạn thì tu sĩ Lôi Minh Sơn còn có bao nhiêu miếng thịt? Đây không phải kết quả họ mong muốn.
"Kỷ trưởng lão, cứ tiếp tục như vậy không được, Tông Môn rốt cuộc khi nào mới động thủ, có thể cho chúng ta một lời chắc chắn không?" Diệp Cảnh Sơn vẻ mặt đau khổ hỏi, lần này Diệp Gia xuất người nhiều nhất, hao tổn tự nhiên cũng là lớn nhất, vốn liếng năm mươi năm của Diệp Gia đã đổ hết vào, nếu không có thu hoạch gì, e rằng Diệp Gia trong vòng mấy chục năm nữa cũng không thể bồi dưỡng được một tu sĩ Trúc Cơ.
Kỷ Thục Quang cũng rất hoang mang, Lão Tổ Kim Đan của Tông Môn đã nói với hắn là sẽ đồng thời động thủ, tình hình hiện tại thế nào hắn thật sự không biết, chỉ có thể qua loa nói: "Tông Môn bên kia tự có suy tính, các ngươi cứ chiếm Thanh Ngưu Phường là được, chỉ là tổn thất có chút lớn hơn, nhưng có được mấy tòa Linh Sơn này, kinh doanh tốt một chút thì mấy năm sau sẽ kiếm lại được, nên biết Thanh Ngưu Phường ở gần Đoạn Nguyên Sơn, tán tu nhiều nhất, tùy tiện làm chút kinh doanh cũng đều có thu nhập cao hơn Phong Diệp Phường mấy lần!"
Lúc đầu đám người còn tin vào việc Kỷ Thục Quang vẽ bánh, nhưng bây giờ thì ha ha, Thanh Ngưu Phường tuy tốt, nhưng cũng phải đánh hạ mới được.
Hạ Quân Nghĩa nói: "Trước mắt Lôi Minh Sơn tập trung tu sĩ ba nhà ở Thanh Ngưu Phường, chúng ta nếu muốn đánh hạ nơi này thì cần phải trả một cái giá quá lớn!"
Từ Minh Lãng nhíu mày nói: "Đúng vậy, ai có thể nghĩ rằng Triệu Trình hai nhà lại quả quyết như thế, ngay cả Linh Sơn và phàm nhân Gia Tộc nhà mình cũng có thể từ bỏ!"
"Bây giờ nói những thứ này thì được gì? Chẳng lẽ các ngươi định từ bỏ? Vậy thì thời gian nửa tháng và tài nguyên này chẳng phải đã lãng phí vô ích?" Cốc Lý Chiến bất mãn nói.
Diệp Cảnh Sơn híp mắt nói: "Cốc huynh đừng vội, Thanh Ngưu Phường chúng ta nhất định phải đánh, nhưng liều mạng không phải là biện pháp, nên dùng trí!"
Đám người nhìn về phía Kỷ Thục Quang, cuối cùng vẫn phải nghe hắn, ai bảo người ta là Trưởng Lão Tông Môn.
Trong lòng Kỷ Thục Quang có chút hổ thẹn, không còn mạnh mẽ buộc họ tiếp tục tấn công Lôi Minh Sơn nữa, mang theo chút áy náy nói: "Bản tọa không phải là người không biết biến báo, nếu có thể có kế sách hay, chư vị có thể nói nghe một chút!"
Thấy thái độ của Kỷ Thục Quang như vậy, mọi người cũng bắt đầu bàn luận, người một câu, ta một câu.
Từ Minh Lãng trầm ngâm một tiếng: "Đã Lôi gia khó mà đánh hạ, chi bằng chúng ta thử tiến công Vương Gia hoặc Lý Gia một chút!" Thấy ánh mắt mọi người đổ dồn về phía mình, hắn khẽ cười, phân tích: "Ba nhà Lôi Triệu Trình có thể tập trung ở cùng một chỗ chống lại chúng ta lâu như vậy, nhưng người của Vương Lý hai nhà lại chưa từng xuất hiện, chứng tỏ giữa bọn họ cũng có chút hiềm khích, vậy chúng ta chuyển hướng tấn công Vương Lý hai nhà, ba nhà tu sĩ đó chắc chắn sẽ không ra tay trợ giúp, mà hai nhà đó dù sao cũng dễ đánh hơn nhiều so với ba nhà liên hợp!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận