Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2769: Não bổ

"Chương 2769: Não bổ “Sao có thể, đây là cái Thần Thông gì?” Độc nhãn thanh niên và xúc giác thanh niên kinh hãi một hồi, bọn hắn cũng không phải hạng người vô danh, tại Phù Du Tộc cũng được coi là một đời thiên kiêu, trong kim phù giai thì không có mấy ai mạnh hơn bọn hắn! “Ha ha, ngay cả cái này cũng không nhìn ra, còn muốn mạnh miệng đòi giữ Vương mỗ lại? Hai vị bản sự không lớn, khẩu khí lại rất lớn.” Vương Hạo không chút nể nang trào phúng. “Hừ, coi như ngươi có chút bản sự, ngươi cho rằng có thể chạy thoát được sao? Đây là địa bàn Phù Du Tộc ta, ngươi một tu sĩ của tộc nhỏ bé mà dám dương oai!” Độc nhãn thanh niên căm tức nhìn Vương Hạo. “Vương mỗ sao phải trốn, ngươi nghĩ vì sao Vương mỗ có thể với thân phận tu sĩ Nhân Tộc mà nắm giữ Huyền thiên Linh Bảo? Xem đây là cái gì!” Vương Hạo vung tay áo lên, ném lệnh bài của Âu Dương Chấn Đình về phía hai người! Lệnh bài lơ lửng trước mặt hai người, tỏa ra linh áp cường đại, phía trên có bốn chữ lớn Âu Dương Chấn Đình, còn có ký hiệu đặc thù của Âu Dương Gia, nhìn vào đã khiến người run sợ! “Lệnh bài của Âu Dương Gia! Ngươi là người của Tiên Tộc ngũ đại gia tộc?” Xúc giác thanh niên hoảng sợ nói. “Xem ra các ngươi cũng coi như biết hàng, không tệ, Âu Dương Minh Nguyệt chính là đạo lữ của tại hạ, Âu Dương Chấn Đình là tổ phụ của Vương mỗ, hai vị, xác định còn muốn giao đấu với Vương mỗ sao?” Hai tay Vương Hạo chắp sau lưng, mặt vênh lên trời, không khác gì thái độ của độc nhãn tu sĩ lúc trước. Chỉ dùng lời nói suông thì sợ là không thể ép được hai người Phù Du Tộc, Vương Hạo dứt khoát nhận mình là con rể Âu Dương Gia. Đằng nào hai người này trong thời gian ngắn không thể đi xác minh với Âu Dương Gia, mà Âu Dương Minh Nguyệt lại do Giang Lê thay thế, cho dù tin tức có truyền đi, nàng ta cũng sẽ không ra mặt làm rõ. Dù sao nếu Vương Hạo chọn cá c·hết lưới rách với nàng ta, nàng ta mất mạng là chuyện nhỏ, nhiệm vụ của ma tộc không thành thì có lẽ sẽ còn bị trừng phạt khủng khiếp hơn cả cái c·hết. Hai tên tu sĩ Phù Du Tộc mặt biến sắc liên tục, lúc trước bọn hắn tưởng Vương Hạo chỉ là tu sĩ của một tiểu tộc mà bọn chúng có thể tùy ý bắt nạt, bây giờ lại thành con rể Âu Dương Gia, thân phận còn tôn quý hơn cả bọn chúng! Nhưng để bọn hắn từ bỏ Huyền thiên Linh Bảo, thì lại có chút không cam tâm, vì trận huyết tế này, bọn hắn còn bỏ qua một tu sĩ tộc nhỏ, nỗ lực bỏ ra cái giá lớn như vậy, lẽ nào lại công dã tràng tay không mà về sao? “Điện huynh, gần đây có tin truyền về nói là có một vị tiên tử của Âu Dương Gia đến dương giới chúng ta, ngươi nói, có phải là đạo lữ của tên tiểu tử này không?” Độc nhãn thanh niên truyền âm nói. “Âu Dương Gia thường xuyên phái người đi tuần tra khắp nơi, phòng huynh quá đa nghi rồi, coi như hắn là con rể Âu Dương Gia thì sao, ở đây g·iết hắn, ai biết là chúng ta làm? Hơn nữa, ai biết tiểu tử này nói thật hay giả?” Xúc giác thanh niên xem thường nói. Âu Dương Gia rất đáng sợ, Phù Du Tộc chắc chắn không chọc nổi, nhưng Âu Dương Gia đâu phải là bá chủ duy nhất, còn có bốn nhà khác, không có chứng cứ thì cũng không làm gì được bọn chúng! “Có lẽ là thật, lệnh bài này không thể làm giả được, hơn nữa đây không phải lệnh bài bình thường, mà là lệnh bài độc hữu của tu sĩ Đại Thừa Âu Dương Gia, tiểu tử này có thể có được, chắc chắn có liên quan sâu sắc với Âu Dương Gia, không phải con rể thì cũng là người được coi trọng. Ngũ đại Tiên Tộc để duy trì địa vị, hay dùng thủ đoạn chiêu rể này để lôi kéo các anh tài của các tộc, người này thực lực hơn cả ngươi, được Âu Dương Gia coi trọng thì cũng có gì lạ! Mà vị Âu Dương tiên tử kia, có lẽ cũng không phải trùng hợp, phải biết trước đó người của Âu Dương Gia chỉ đến đại lục huyền quang, đi qua chút đỉnh thôi, có bao giờ tới Phù Du Tộc chúng ta đâu? Ta thấy là rõ ràng vì tiểu tử này mà tới!” Lúc này độc nhãn tu sĩ đã tỉnh táo lại, sau khi phân tích cẩn thận, cảm thấy Vương Hạo nói phần lớn là sự thật! Trên thực tế, Vương Hạo hoàn toàn không biết tin Âu Dương Gia phái người đến, hắn có quan hệ với Âu Dương Minh Nguyệt, nhưng không phải quan hệ đó, Âu Dương Minh Nguyệt mà thật sự phái người tới, có lẽ cũng đến để g·iết hắn! “Cái này... lẽ nào lại bỏ qua như vậy? Chúng ta trở về ăn nói thế nào?” Xúc giác thanh niên có chút không cam lòng nói. “Nếu lời hắn nói là thật, thì người Âu Dương Gia chúng ta chắc chắn không thể chọc nổi. Đừng nói chúng ta có g·iết được hắn hay không, cho dù làm được thì ngươi dám chắc Âu Dương Gia sẽ không phát hiện ra mánh khóe sao? Một khi Âu Dương Gia phát hiện chúng ta cướp Huyền thiên Linh Bảo của con rể nhà hắn, sợ rằng sẽ có họa diệt tộc đấy!” Độc nhãn thanh niên lo lắng nói, bản thân lệnh bài của Âu Dương Gia đã là một loại bảo vật, nghe nói khi kích hoạt, có thể tự động trở về cứ điểm Âu Dương Gia gần nhất. Lệnh bài này còn có chức năng liên lạc, chỉ cần có tu sĩ Âu Dương Gia ở gần, rất dễ dàng phát hiện vị trí của lệnh bài, cho dù nó vỡ thành một đống mảnh vụn. Nếu Âu Dương Gia không phái người đến, hắn cũng không nghĩ nhiều như vậy, lệnh bài xem như bảo vật thì cũng có giới hạn, không thể cách tinh không mà truyền tin về được, nhưng sao mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy? Xúc giác thanh niên nhíu mày, “ngươi nói xem, có phải Âu Dương Gia để mắt đến một loại bảo vật nào đó ở Minh Hà chi địa, lại muốn giữ kín thân phận nên không muốn tự mình ra mặt, cho nên mới phái người này đến tìm kiếm trước không!” Tự não bổ là đáng sợ nhất, nghe cách nói của xúc giác thanh niên, độc nhãn thanh niên cũng cảm thấy có phần hợp lý, bất quá hắn nghĩ có thể là Âu Dương Chấn Đình có nhu cầu, hơn nữa lại là kiểu nhu cầu không muốn công khai, nếu không việc gì phải phiền phức như thế, cứ bảo sứ giả của Âu Dương Gia khai thông với Phù Du Tộc để họ dâng nạp bảo vật thì hơn chứ! “Chuyện này cứ dừng ở đây thôi, chuyện riêng tư của Tiên Tộc Âu Dương, không phải thứ chúng ta có thể nghe ngóng, lát nữa ta sẽ nói chuyện với hắn, tiễn hắn đi là được, cùng lắm thì bồi thường cho hắn chút ít,” độc nhãn thanh niên tuy giọng nói vẫn còn không cam lòng, nhưng vẫn đưa ra quyết định. Dựa vào uy lực của trận pháp, bọn chúng vẫn cho rằng có thể bắt được Vương Hạo, nhưng sợ là làm không sạch sẽ, nếu để lại dấu vết, bị Âu Dương Gia phát hiện thì có thể Phù Du Tộc không bị diệt tộc, vì đối phương chỉ là con rể Âu Dương Gia chứ không phải là tu sĩ Âu Dương Gia, nhưng chắc chắn sẽ phải trả một cái giá rất thảm khốc mới có thể xong chuyện này. Chỉ cần là người bình thường thì chắc chắn sẽ chọn bỏ qua, mạo hiểm quá cao mà lợi ích thì không được bao nhiêu. Vì bọn chúng cảm thấy Huyền thiên Linh Bảo trong tay Vương Hạo có lẽ là Âu Dương Gia cho, cho dù có cướp được thì cũng không dám đem ra dùng! Chỉnh lại vẻ mặt, độc nhãn thanh niên chắp tay với Vương Hạo, “hóa ra là đạo hữu của Tiên Tộc Âu Dương, thật là hồng thủy tràn vào miếu Long Vương, mong đạo hữu đừng trách, chúng ta cũng vì an ổn của Minh Hà chi địa mới bày cục này, cũng không phải nhắm vào đạo hữu.” Vương Hạo thấy hai người lẩm bẩm nửa ngày thì đã biết bọn chúng đang bàn bạc, cũng không cắt ngang, hiện tại xem ra kết quả bàn bạc coi như không tệ, bất quá cũng phải cẩn thận đề phòng hai người này giở trò kế hoãn binh. “Xem ra cái danh Âu Dương Gia vẫn rất dễ dùng, nói đến lần trước còn cứu được bọn chúng một mạng, mượn một chút tên tuổi mà thôi.” Trong lòng Vương Hạo tính toán, trên mặt mang vẻ lãnh đạm, đáp lời: “Nếu là hiểu lầm, sao còn chưa mở trận pháp ra cho Vương mỗ rời đi, các ngươi thật sự cho rằng Vương mỗ sợ các ngươi?” Vương Hạo cũng đã từng gặp tu sĩ Âu Dương Gia, kiểu khí chất này vẫn nắm bắt được, ngươi càng kiêu căng, bọn chúng càng sợ. “Mở đường cho đạo hữu rời đi thì tự nhiên không có vấn đề, chỉ là bên ngoài đều là địa bàn của Phù Du Tộc, xin hỏi đạo hữu muốn đi đâu?” Độc nhãn thanh niên không quen với thái độ của Vương Hạo, nhưng vẫn phải cố nhịn mà hỏi. “Ta đi đâu cần phải báo với ngươi? Ta không truy cứu tội lỗi của các ngươi, ngược lại các ngươi còn chất vấn ta, gan của các ngươi càng ngày càng lớn đấy, thế nào, việc ngũ đại Tiên Tộc làm còn phải báo cáo chuẩn bị cho các ngươi sao?” Vương Hạo không khách khí phản bác. “Không dám, không dám, tại hạ chỉ muốn mời Vương đạo hữu ghé thăm làm khách, à, gần đây tộc ta muốn tổ chức một buổi đấu giá hội lớn, đạo hữu nếu thấy hứng thú, thì cứ đến xem!” Độc nhãn thanh niên cười ha hả mời. “Không cần, Vương mỗ còn có chuyện quan trọng, thức thời thì mau tránh ra, nếu không Vương mỗ không ngại đánh mở đường ra ngoài,” Vương Hạo lạnh lùng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận