Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1591: Yêu Vương nạp thiếp

“Ngươi có tiết lộ tin tức của ta ra ngoài không?” Vương Hạo tiếp tục hỏi!
“Thiên Ưng nào dám, Thiên Ưng chưa từng tiết lộ nửa chữ nào ra bên ngoài!” Thiên Ưng vội vàng cam đoan nói.
Vương Hạo hiện tại thật sự cần người giúp sức để mưu đồ Tinh Bi, mà theo điều tra của Thiên Ưng trong khoảng thời gian này, Tinh Bi tàn phá đúng là tồn tại, chỉ là ở trong bảo khố của một vị Yêu Vương Luyện Hư, muốn lấy được thì khó như lên trời!
“Bây giờ ngươi có thể đi Thiên Mộ Liên Minh, dẫn ta đi một chuyến không?” Vương Hạo ngập ngừng hỏi.
“Công tử muốn đi Thiên Mộ Liên Minh sao?” Thiên Ưng lập tức giật mình, nếu để người khác biết nó làm Linh Thú của Nhân tộc thì hậu quả khó lường!
Thiên Ưng mặt đầy lo lắng nói: “Công tử, chuyện Tinh Bi, thuộc hạ đã sắp điều tra rõ ràng rồi, ngài đi như vậy, sợ là sẽ xảy ra chuyện!”
Vương Hạo khẽ cười, âm thầm thúc giục pháp quyết, thân thể nhanh chóng biến hóa, rất nhanh đã có đặc điểm của Yêu tộc.
“Như vậy thì sao?”
Thiên Ưng trợn tròn mắt, mặt đầy kinh ngạc: “Chẳng lẽ bản thể của công tử không phải là Nhân tộc?”
Vương Hạo bất đắc dĩ, trí thông minh của Thiên Ưng này cũng chỉ có vậy, Nhân tộc có rất nhiều thủ đoạn khiến cơ thể biến hóa, Vương Hạo đã hấp thụ rất nhiều tinh huyết của Yêu tộc, mượn chút vật liệu của Yêu Thú, ngưng tụ ra yêu tức cũng chẳng phải việc khó!
“Công tử, ngài thật không cần đến Thiên Mộ Liên Minh đâu, Thiên Ưng đã xác định tàn bia mà ngài nói ở trong bảo khố của Chân Vũ Yêu Vương, chỉ là Chân Vũ Yêu Vương có rất nhiều bảo khố, không thể xác định cụ thể là cái nào, cho dù ngài tự mình đến liên minh, cũng không thể biết được thông tin cụ thể đâu!”
Dù cho Vương Hạo có thể biến thân, Thiên Ưng vẫn không muốn dẫn Vương Hạo đi mạo hiểm.
“Chân Vũ Yêu Vương? Không phải Băng Ly Chân Quân sao? Sao chủ nhân của tàn bia lại đổi người rồi?” Vương Hạo nghi hoặc hỏi.
“Công tử, Băng Ly Chân Quân trước đó bị thương nặng, sớm đã rời khỏi Bách Mộ Hải Vực, địa bàn đều bị Chân Vũ Yêu Vương chiếm đoạt, vì vậy thuộc hạ mới phát hiện Tinh Bi kia chắc là nằm trong tay Chân Vũ Yêu Vương!”
“Ồ? Ngươi có thông tin cụ thể không?” Vương Hạo nghe vậy mừng rỡ.
“Cái này thì không có,” Thiên Ưng thấy sắc mặt Vương Hạo thay đổi, vội nói, “nhưng thuộc hạ có nắm chắc mười phần, một người bạn của thuộc hạ đã tận mắt thấy công tử nói khối tàn bia, Chân Vũ Yêu Vương dường như không biết đó là vật gì, nên đã mời rất nhiều người đến nghiên cứu rồi!”
Vương Hạo có chút sững sờ, trước đây Băng Ly Chân Quân và Giải Linh Chân Quân có được vốn là nửa khối Tinh Bi, không phải hoàn chỉnh, mà nửa khối này không biết vì sao lại vỡ ra một khối, nhiều lần trôi dạt, bây giờ lại đang nằm trong tay Vương Hạo.
Các chữ trên đó đều được viết bằng ngân 犐 văn và kim 犐 văn, người bình thường căn bản không hiểu được, hơn nữa khối Vương Hạo nắm giữ lại vừa đúng là phần giới thiệu công pháp và tầng rưỡi công pháp phía trước.
Bất cứ công pháp nào cũng khó có khả năng tu luyện giữa chừng, Chân Vũ Yêu Vương không thể tham ngộ cũng chẳng có gì lạ!
Đối với Vương Hạo mà nói, đây là một tin tốt!
“Ngươi hãy kể chi tiết cho ta nghe về vị Chân Vũ Yêu Vương này, ngoài ra thì bảo khố của hắn ở đâu?”
Thiên Ưng gật đầu, nói: “Lai lịch của Chân Vũ Yêu Vương thuộc hạ không rõ lắm, dường như là tu sĩ từ nơi khác đến, nhưng hắn rất mạnh, lại đuổi được Băng Ly Chân Quân, mấy Yêu Vương khác cũng chấp nhận cho hắn tồn tại!
Chân Vũ Yêu Vương dường như là một loại chim gì đó, cụ thể thế nào thì thuộc hạ không rõ, hắn có một cái lông vũ chế thành thông thiên Linh Bảo, nghe nói ai đã nhìn thấy thì đều đã chết!
Về phần động phủ, thì ở Phàn Vân đảo thuộc Bách Mộ Hải Vực, Phàn Vân đảo có một linh mạch cấp sáu, trên đảo sinh sống không ít Yêu thú Vũ tộc, bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt! Một trong số các bảo khố lớn nhất nằm ở Phàn Vân đảo.
Ở xung quanh Phàn Vân đảo, thuộc hạ còn phát hiện hai hòn đảo được phòng thủ nghiêm ngặt, thuộc hạ chỉ dám quan sát từ xa!
Thuộc hạ đoán, bảo vật của Chân Vũ Yêu Vương chưa chắc đã giấu hết ở Phàn Vân đảo, có thể là ở hai tiểu đảo kia!”
“Ba khu bảo khố, Chân Vũ Yêu Vương đúng là hư hư thật thật, chơi cũng ghê đấy,” Vương Hạo cau mày, cảm thấy khó giải quyết!
Với thần thông hiện tại của hắn, đến một trong ba bảo khố cũng không thành vấn đề, dù bị phát hiện, Vương Hạo cũng tự tin có thể đào thoát.
Nhưng ba cái thì khó rồi, e là ngay cả mấy tiểu yêu dưới tay Chân Vũ Yêu Vương cũng không biết đâu là bảo khố thật, Thiên Ưng càng không có khả năng lấy được thông tin chính xác!
Cho nên, hắn chỉ có thể đánh cược một lần, chọn một chỗ mà thâm nhập.
Nếu sai, việc phòng bị của Chân Vũ Yêu Vương sẽ càng thêm nghiêm ngặt, thậm chí còn dời bảo vật, Vương Hạo cơ bản không có cơ hội lấy được Tinh Bi!
Thiên Ưng nhìn ra vẻ lo lắng của Vương Hạo, nhỏ giọng nói: “Công tử, ba bảo khố này có thể đều có bảo vật, cũng có thể là tồn tại giả, công tử muốn trộm bảo, tốt nhất là nên chờ thêm chút, dò xét được tin tức chi tiết thì tính sau!”
“Chờ thêm chút cũng được, có thể đợi là sẽ có thông tin chính xác à?” Vương Hạo hỏi ngược lại.
“Cái này…” Thiên Ưng mắt đảo loạn, nó dám đảm bảo cái gì chứ, Chân Vũ Yêu Vương thực sự là tồn tại cấp Lục, có thể so với Luyện Hư của Nhân tộc, bóp chết nó cũng dễ như bóp chết một con kiến!
“Thôi, ta tự đi dò xét vậy, ngươi chỉ cần tìm cho ta một cơ hội tốt để ra tay là được!” Vương Hạo khoát tay áo, hắn căn bản không trông cậy vào Thiên Ưng, đối phương có thể dò hỏi cặn kẽ những thông tin như vậy đã khiến hắn rất hài lòng rồi!
“Công tử, nửa năm nữa là có cơ hội, Chân Vũ Yêu Vương kia cực kỳ háo sắc, nửa năm nữa sẽ nạp một cô vợ bé, mời không ít người đến xem lễ, thuộc hạ cũng nhận được thiệp mời!”
Thiên Ưng lấy ra một tấm thiệp màu đỏ, bên trên quả nhiên có khí tức của một Yêu Vương cấp sáu!
“Nạp thiếp cũng phải làm ồn ào như vậy, còn mời khách khắp nơi à?” Vương Hạo khó hiểu nói, Yêu Vương nạp thiếp không có gì lạ, nhưng đâu cần phiền toái như thế chứ?
“Công tử không biết rồi, Chân Vũ Yêu Vương nạp thiếp chỉ là tiện thể thôi, mà mục đích thật sự là muốn tìm một cơ hội để đòi chỗ tốt từ chúng ta!”
“Ra là vậy,” Vương Hạo thầm nghĩ, những đại yêu này mưu mô thủ đoạn cũng chẳng kém Nhân tộc là bao!
Thiên Ưng tiếp tục giải thích thêm vài câu: “Công tử, Chân Vũ Yêu Vương này cứ năm mươi năm là lại nạp thiếp một lần, đến lúc đó tiểu yêu hai hải vực sẽ đều mang lễ vật đến, đúng là thời điểm hỗn loạn nhất của Phàn Vân đảo, có lẽ công tử có thể nhân cơ hội điều tra, hoặc trực tiếp trộm bảo!”
Thiên Ưng cố gắng xúi giục, nó thân là Hóa Thần Đại Yêu, sao cam tâm bị Vương Hạo khống chế chứ, chẳng qua nó đánh không lại, không dám phản kháng Vương Hạo, lại còn có ước thúc của thệ ngôn tâm ma, nó cũng không dám nói cho người khác biết mà bán Vương Hạo.
Tốt nhất là Vương Hạo đi trộm bảo, sau đó bị Chân Vũ Yêu Vương giết chết, như vậy thì nó sẽ tự do!
Vương Hạo trầm mặc một hồi, cảm thấy đây quả thực là cơ hội tốt, Thiên Linh Biến rất quan trọng với hắn, nhưng cũng không thể vì thế mà lãng phí quá nhiều thời gian, mạo hiểm chút cũng đáng.
Lần này hắn tuy không có Nguyên Anh thứ hai, nhưng Tiểu Thiền, Hỏa Kỳ Lân, Cửu Khúc Linh Tham, Huyễn Nguyệt Điệp, Bàn Ngư cùng không ít Linh Trùng bồi dưỡng đều mang theo bên người!
Còn có Thiên Thành Tử nữa.
Hắn có vốn liếng để đối đầu với Chân Vũ Yêu Vương, ở trong biển này, cơ hồ không có tu sĩ Nhân tộc lui tới, bất luận là đạn hạt nhân hay Vĩnh Sinh Châu, dùng cũng không có gì phải gánh vác cả!
“Công tử, có cần Thiên Ưng sớm sắp xếp một chút không, thuộc hạ không có tài cán gì khác, nhưng tốc độ bay lại là nhất lưu, có thể canh chừng bảo vệ cho công tử!” Thiên Ưng nịnh nọt nói!
Bạn cần đăng nhập để bình luận