Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 646: Bại lộ

“Được thôi, Quan thiếu chủ cũng đừng gạt Lâm mỗ nữa, tính mệnh của Lâm mỗ đều nhờ vào cả Quan thiếu chủ đấy!” Vương Hạo giả bộ như một bộ dáng vừa ủy khuất vừa bất lực, nhất định phải đồng ý vậy!
“Quan thiếu chủ sao lại gạt ngươi, ngươi cứ yên tâm đi, Quan thiếu chủ của chúng ta tính toán đâu ra đấy, những người kia nhất định phải chết ở đây!”
“Chỉ sợ bọn họ sợ, không dám lên theo mà thôi!”
“Sợ mới tốt, tránh cho bản thiếu chủ phải động tay! Một khi đã lên Thông Thiên Thê, thì không thể quay đầu lại được nữa, kết cục chỉ có hai con đường lên đỉnh hoặc là chết thôi, chỉ cần chúng ta đi trước, cuối cùng người thắng nhất định là chúng ta!” Quan Trạch Viễn vui vẻ cười lớn, lần này hắn mà có thể gài chết đám tinh anh chính đạo này thì nhất định sẽ danh tiếng tăng lên rất nhiều, tạo nền tảng vững chắc cho hắn sau này nhận chức Ma đạo chung chủ!
Một đám ma tu lập tức xum xoe nịnh nọt, khiến Vương Hạo buồn nôn suýt chút nữa ói ra!
“Tốt, những người kia cũng sắp lên rồi, mọi người mau nắm chặt thời gian khôi phục pháp lực, duy trì trạng thái!” Quan Trạch Viễn ngồi xếp bằng xuống, uống thuốc khôi phục pháp lực!
“Lâm Bình, hiện tại chính là lúc ngươi thể hiện giá trị, để đối phó Chính đạo, cũng để lên tiếp Thông Thiên Thê, chúng ta nhất định phải giữ pháp lực dồi dào, ngươi hãy hộ pháp cho chúng ta đi!” Một gã ma tu tóc dài trực tiếp sai khiến Vương Hạo, hiện tại bọn hắn đã nắm chắc Vương Hạo trong tay, nên cũng không cần phải giả bộ nữa, bọn hắn cảm thấy thân phận của Vương Hạo không thể nào hợp tác với Chính đạo, mà Chính đạo cũng sẽ không tin tưởng hắn, vậy nên nếu muốn sống, nhất định phải nhẫn nhục chịu đựng và cầu xin bọn hắn!
“Vâng, thiếu chủ cứ an tâm khôi phục, còn lại giao cho Lâm mỗ!” Vương Hạo cắn răng đáp ứng, một bộ dạng ấm ức!
Tại tầng chín mươi, bọn người Địch Diệu Âm thấy phía trước không có động tĩnh gì thì đều cảnh giác cao độ, dù ánh mắt bị hạn chế tầm nhìn, nhưng khi thấy người phía trước bay vọt lên một tầng cầu thang, thì bọn họ vẫn có thể nhìn thấy!
“Địch tiên tử, Quan Trạch Viễn hình như dừng ở tầng một trăm lẻ một, chúng ta có nên đuổi theo không?” Một tu sĩ mặc áo thanh sam lo lắng nói!
Địch Diệu Âm đối với chuyện này dường như không hề kinh ngạc, nói: “Không đuổi theo cũng phải theo thôi, đầu cầu thang này không thể quay đầu lại được, đối phương đã nắm chắc chúng ta trong tay, Quan Trạch Viễn đây là định giở hết trò, đã muốn quyết chiến từ lâu, bên kia kết thúc sớm một chút cũng được, hươu chết về tay ai, vẫn còn chưa thể biết được!” Không hiểu vì sao, sau khi lên Thông Thiên Thê, đám người cảm giác Địch Diệu Âm tràn đầy tự tin, dường như có trong tay lá bài tẩy chắc chắn thắng vậy!
“Địch tiên tử, nếu đã chuẩn bị động thủ, vậy chúng ta chi bằng đánh phủ đầu, liên tục bay vọt mấy tầng, đánh ma đạo một đòn bất ngờ!” Một tu sĩ Chính đạo đề nghị! Hắn cho rằng, nếu ma đạo có thể đi lên được, thì bản thân cầu thang chắc sẽ không có vấn đề gì!
Một tu sĩ khác liền nói: “Sợ là không ổn đâu, ma đạo tu sĩ chắc chắn để ý đến chúng ta, một khi chúng ta hành động, bọn họ chắc chắn sẽ động thủ, cho dù chúng ta phòng thủ được, nhưng nhỡ bị lực phản chấn làm chấn động lùi về sau mấy bước, thì trực tiếp bị cấm chế ở đây trấn áp mất, cần gì ma đạo tu sĩ động thủ?”
Địch Diệu Âm lắc đầu: “Không cần lo lắng, cấm chế ở đây đặc thù, mỗi tầng tự thành một không gian nhỏ, pháp bảo cùng một vài công kích khác cũng không làm sụp đổ được tầng công kích, bọn họ nhất định sẽ chờ chúng ta nhảy lên tầng thứ một trăm lẻ một mới động thủ! Cho nên, sau khi lên tầng một trăm, chúng ta hãy ngồi xuống khôi phục pháp lực trước, điều chỉnh trạng thái rồi mới quyết chiến với đám ma đạo! Các ngươi phải nhớ kỹ, trận chiến này mấu chốt nằm ở việc chúng ta có thể chống lại được đợt công kích đầu tiên của ma đạo hay không.”
Bọn người Địch Diệu Âm rất nhanh đến tầng một trăm, ngồi xếp bằng nghỉ ngơi, lúc này trong sân bao gồm cả Vương Hạo có tổng cộng mười bốn tu sĩ, mà ma đạo thì lại chiếm địa lợi, nắm chắc phần thắng trong tay!
Sau một khắc, những người của Chính đạo bỗng nhiên nhảy lên cao, phân tán nhảy lên tầng cầu thang thứ một trăm lẻ một. Bọn họ rõ ràng không biết bí mật của cái cầu thang này, vừa lên đến đã lảo đảo, có hai người trực tiếp bị ép nằm sấp xuống đất!
“Động thủ!” Quan Trạch Viễn hét lớn một tiếng, bảy người ma đạo lập tức tế ra pháp khí, đánh về phía các tu sĩ Chính đạo, trong đó lại có một đạo công kích đánh về phía Vương Hạo! Lúc này, Vương Hạo cũng làm bộ như đang đánh một đạo công kích về phía một tu sĩ Chính đạo, cảm nhận được công kích sau lưng, lập tức giật mình, ngay sau đó lập tức lắc mình, tránh được đạo công kích này!
“Quan thiếu chủ, ngươi có ý gì?” Vương Hạo run giọng chất vấn, bộ dạng hoảng hốt!
“Có ý gì, nếu ngươi thực sự giúp ta, sao lại phòng bị phía sau lưng? Đến giờ còn giả bộ làm gì?” Quan Trạch Viễn thong thả nói!
“Lâm Bình, ngươi diễn cũng khá đấy, nhưng sai ở chỗ là ngươi quá mức tốt với ta rồi, Trụy Ma Đảo luôn luôn độc lập với ma đạo, đều là những lão ma tính tình kiêu ngạo, tâm địa ngoan độc, căn bản sẽ không nhúng tay vào chuyện của ma đạo, lại càng không thể nịnh bợ như thế này! Huống hồ lần này Yêu Tộc gây loạn, ta tự mình đến Trụy Ma Đảo mà còn không vào được cả đại trận, bọn họ sao có thể phái người tới đây được?” Một gã ma tu với vẻ mặt đã sớm nhìn thấu mọi chuyện, trên mặt treo nụ cười tà mị!
Sau khi nghe xong, ánh mắt Vương Hạo trở nên bình tĩnh, khẽ cười nói: “Ha ha, xem ra tại hạ phí công diễn kịch nửa ngày, chỉ là Lâm mỗ có chút kỳ lạ, Quan thiếu chủ vì sao giờ mới động thủ? Mà không phải ngay từ đầu đã nói rõ thân phận của Lâm mỗ?”
“Ngươi cho rằng bổn thiếu chủ sẽ cho ngươi nhiều lời sao? Ngươi là ai thì bổn thiếu chủ cũng không quan tâm, đến nơi này rồi thì ngươi cùng với mấy người Chính đạo này cũng không còn tác dụng gì nữa, cùng xuống Địa ngục đi thôi!”
Quan Trạch Viễn lạnh lùng cười, chỉ huy đám ma tu: “Giải quyết bọn chúng!” Quan Trạch Viễn tuy biết một chút bí ẩn ở nơi này, nhưng không rõ quá cụ thể một vài chuyện, hắn cảm thấy nơi này sẽ giống các Bí Cảnh khác, tồn tại rất nhiều cửa ải, mà Vương Hạo – Trận Pháp Sư vẫn còn tác dụng, nên mới nhẫn đến bây giờ mới động thủ! Hơn nữa, nếu thực sự động thủ sớm, lại sẽ cho những người Chính đạo nắm được cơ hội, vậy nên bọn chúng chọn cách trừ khử Vương Hạo cùng với người Chính đạo!
Chính đạo vừa đối mặt đã mất ba tu sĩ Kim Đan, chỉ còn lại Địch Diệu Âm cùng hai vị nam tu, thêm cả Vương Hạo cũng chỉ có bốn người, mà bên ma đạo lại có bảy người! Lúc này, tình hình dường như đã định sẵn là thất bại, hai ma tu phụ trách đối phó Vương Hạo, một thanh cốt đao trắng và một thanh dao găm đen như mực phóng đến chỗ Vương Hạo!
Ánh mắt Vương Hạo ngưng tụ, thân ảnh lóe lên một cái, khiến cho công kích của hai người trong nháy mắt thất bại! Hai ma tu không khỏi kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng thì Vương Hạo đã xuất hiện sau lưng Quan Trạch Viễn. Bắt giặc thì phải bắt vua, đã bại lộ rồi thì giữ lại bọn chúng cũng không còn tác dụng gì nữa, đợi giải quyết một thể rồi thì trực tiếp sưu hồn!
Vương Hạo đưa tay trái ra, một chưởng đánh vào sau lưng Quan Trạch Viễn! Lúc này, Quan Trạch Viễn đang định tế ra pháp bảo công kích Địch Diệu Âm, sao có thể chú ý đến Vương Hạo, dù cho hắn có chú ý đến thì tốc độ hành động của Vương Hạo cực nhanh, hắn cũng không kịp phản ứng! Vương Hạo dễ như trở bàn tay xuyên thủng hộ thể linh quang của Quan Trạch Viễn, nhưng đúng lúc tay Vương Hạo chạm vào nhục thân của đối phương thì một đạo hắc quang lóe lên, một ma ảnh xuất hiện trên người Quan Trạch Viễn, đẩy Vương Hạo ra ngoài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận