Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 28: Gia Tộc nữ tu

Chương 28: Nữ tu của gia tộc
"Băng Tình Bạch Hổ." Vương Diên Phong khẽ lên tiếng.
"Ồ, Bát thúc nhận ra con hổ này sao?" Vương Hạo thích thú hỏi, về hiểu biết về Tu Tiên Giới, hắn vẫn còn kém rất nhiều.
"Ừ, ta từng thấy trong bách thú phổ của gia tộc, con hổ này khi chưa thức tỉnh thần thông thì không khác gì Bạch Hổ bình thường, sau khi giác tỉnh liền có thể dùng hai mắt phát ra pháp thuật công kích hệ Băng, chỉ cần bị ánh mắt nó chiếu vào, liền sẽ đông thành băng! Con Băng Tình Bạch Hổ này khi trưởng thành tức là Yêu thú nhị giai, ở độ tuổi tráng niên thường có thể đạt tới nhị giai thượng phẩm, thậm chí có tỷ lệ rất lớn tiến giai tam giai!" Nghe Vương Diên Phong giải thích, Vương Hạo bỗng thấy mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, trước đây hắn còn giao đấu với con hổ này, nếu nó đã thức tỉnh thần thông thì hắn đã mất mạng từ lâu rồi.
Hai người không nói nhảm nữa, điều khiển pháp khí tấn công Băng Tình Bạch Hổ, con bạch hổ kia không biết có phải sức cùng lực kiệt không mà vẫn đứng sững sờ tại chỗ không nhúc nhích, cho đến khi bị hai người chém giết.
Đến khi hai người tiến đến quan sát mới phát hiện ra dưới bụng con đại hổ còn có hai con hổ nhỏ, hai con hổ nhỏ chỉ dài bằng cánh tay người trưởng thành, mắt còn chưa mở, xem bộ dáng thì mới sinh chưa đầy một tháng.
Hai người nhất thời hiểu ra nguyên nhân đại hổ chết cũng không hề nhúc nhích thân thể, nhất thời ngây người tại chỗ, bất quá đã giết thì giết rồi, Vương Hạo cũng sẽ không nói ra những lời kiểu thánh mẫu gì, vì vậy nói: "Bát thúc, ta ôm hai con hổ nhỏ này ra ngoài, còn thi thể ngài xử lý nhé!"
Vương Diên Phong gật đầu, có thể trưởng thành đến Linh Thú tam giai thì giá trị chăn nuôi rất cao, dù mắt còn chưa mở nhưng cũng đã có cảm giác yếu ớt, không tiện xử lý hổ mẹ trước mặt chúng.
Sau khi Vương Hạo ôm hai con hổ con đi ra ngoài thì phát hiện chúng cứ kêu ngao ngao không ngừng, hổ mẹ ra ngoài đã một khoảng thời gian, vừa về đến liền bị hai người chém giết, chắc là đói bụng.
Hổ con còn quá nhỏ, không thể ăn những thứ khác, chỉ có thể uống sữa, mà người Vương Hạo làm sao có thứ này được? Hắn ở nông trường cũng không cách nào nuôi động vật, bất đắc dĩ đành lấy ra một quả Kim Tinh Linh Hạnh, gạt lấy chất lỏng, nghĩ nghĩ lại dùng nước lã pha loãng mấy lần, lúc này mới dùng lá cây làm cái phễu, từ từ đút cho hổ con ăn.
Hai con hổ nhỏ ngửi được mùi thơm của linh hạnh, nhất thời tranh nhau chen chúc đến liếm lấy chất lỏng từ cái phễu nhỏ giọt xuống, chỉ chốc lát sau tựa hồ đã no, ngây thơ vươn mình một cái rồi nép vào chân Vương Hạo ngủ thiếp đi!
Vương Hạo chỉ có một Linh Thú Đại, đã bị Kim Nhãn Áp chiếm giữ, bất quá hai con hổ con này hình thể rất nhỏ, tạm thời bỏ vào cũng không có vấn đề, dặn Nha Nha chiếu cố cẩn thận.
Vương Diên Phong xử lý xong thi thể Băng Tình Bạch Hổ, cũng xử lý mấy cây Linh Dược bên cạnh, Vương Hạo cũng qua giúp đỡ, tiện tay thu thập hạt giống, một lát sau hai người hài lòng rời khỏi động phủ.
Trên đường về phường thị ngược lại không gặp phải trắc trở gì, mọi thứ đều coi như thuận lợi, khi trở lại cửa hàng thì hai người mới yên tâm.
Vương Diên Phong vừa uống trà, vừa vẫn còn thấy sợ hãi: “Lần này thật sự hung hiểm, cũng may thu hoạch không nhỏ, Hạo Nhi, ngươi thấy những thứ này thì chia như thế nào?”
Vương Hạo nghĩ một chút nói: "Thi thể của Băng Tình Bạch Hổ cùng hùng yêu thì Bát thúc xử lý, chuyện của phường thị này thúc quen thuộc hơn con, còn Linh Thạch thì chia đôi! Về phần hai con hổ con này, ta muốn giữ lại một con, con còn lại Bát thúc muốn xử lý như thế nào thì con không quản!"
Nông trường hiện tại của Vương Hạo sản xuất chủ yếu dùng để thăng cấp, phụng dưỡng hai con Linh Thú thì áp lực quá lớn, nhưng kêu hắn không giữ con nào thì lại không nỡ, dù sao cũng có thể tấn cấp Linh Thú tam giai mà không phải sao?
Vương Diên Phong nói: "Ừ, ta chuẩn bị tu luyện Băng Cơ Ngọc Cốt công, Linh Thú thì nuôi không nổi, con còn lại giao cho gia tộc làm Linh Thú hộ sơn đi!"
Nghĩ đến sắp có thể kiếm được hai ba ngàn Linh Thạch, Vương Diên Phong không nghỉ ngơi mà đứng lên nói: "Ta đi liên hệ người mua đây."
So với Vương Diên Phong, Vương Hạo tính là người đã gặp qua “tiền lớn”, trấn định hơn rất nhiều, mấy Linh Thạch này cũng chỉ đủ tu luyện Băng Cơ Ngọc Cốt công một năm, không biết có đủ để tu luyện đến tầng ba không.
Nếu ai tu luyện thể nghe được hắn nói những lời phung phí như vậy, chắc chắn sẽ nện hắn thành bùn mất.
Vương Diên Phong ở phường thị đã năm sáu năm, có nhiều mối quan hệ rộng, mất một tuần đi sớm về khuya mới có thể bán hết vật liệu với giá tốt, cuối cùng nửa con hùng yêu thêm một con Băng Tình Bạch Hổ tổng cộng bán được bốn ngàn Linh Thạch, hai người mỗi người được chia hai ngàn. Ngoài ra những vật liệu còn lại, rau diếp Lưu Ly cùng Băng Tình Bạch Hổ hiến cho gia tộc mỗi người có thể nhận được một ngàn điểm cống hiến.
Trong một tuần này, Vương Hạo cũng đã quen với việc làm ăn ở cửa hàng, tổng cộng chỉ có hai người làm thuê, đều là con em trong gia tộc tư chất không được tốt, một người tên Vương Văn Hâm, xếp hạng thứ mười một, một người tên Vương Văn Lợi, xếp thứ tám!
Việc buôn bán xem như không tệ, nhưng không thể nói là tốt, đan dược là nhu yếu phẩm, nhưng ở Thanh Ngưu phường không chỉ có mỗi một cửa hàng bán đan dược của Vương gia, lớn hơn còn có Thanh Nguyên Môn cùng đan dược của Tứ Hải thương minh, người ta đan dược nhị giai đều có hàng, mà đan dược của Vương gia thì sao? Đan dược nhị giai chỉ có vài loại, có lúc còn không có hàng, chỉ có thể hẹn trước!
Ngay cả đan dược nhất giai, phẩm chất cũng của người ta tốt hơn, Vương gia thắng ở chỗ giá rẻ, điều này cũng có nghĩa là lợi nhuận kiếm được không nhiều. Ngoài ra còn có một vài cửa hàng đan dược nhỏ khác cạnh tranh, Luyện Đan Sư tuy hiếm nhưng số lượng Luyện Đan Sư nhất giai vẫn tương đối nhiều, kể cả tán tu cũng có thể tìm thấy không ít, cạnh tranh lớn, hàng hóa cung cấp thiếu, nếu không phải tiêu thụ đan dược ở Thanh Ngưu phường có thể lực lớn thì cửa hàng của Vương gia sớm đã đóng cửa!
Lão Vương giao cho Vương Hạo trông coi cửa hàng, mục đích là để hắn kiếm thêm chút cống hiến, nhưng với tình hình hiện tại, một năm cũng chỉ kiếm được hai ba trăm cống hiến, đổi Trúc Cơ Đan thì cần đến ba vạn, tích lũy một trăm năm?
Thật ra thế này cũng đã xem là cao, bình thường các tộc nhân khác kiếm còn ít hơn, tỉ như trông coi Linh Điền, một năm có thể được một trăm cống hiến cũng là tốt rồi!
Muốn kiếm cống hiến nhanh nhất thì có biện pháp đi Đoạn Nguyên sơn săn giết Yêu Thú hái Linh Dược, giống như lần này Vương Hạo và Vương Diên Phong vậy, nếu hai người không bán Linh Thạch, mà đưa hết cho gia tộc để đổi cống hiến, thì điểm cống hiến về cơ bản là một đổi một so với Linh Thạch, mỗi người có thể kiếm được ba ngàn cống hiến!
Nhưng lần này Vương Hạo và hai người gặp may, chứ bình thường muốn săn giết yêu thú nhị giai, nào có chuyện dễ như vậy! Hơn nữa, không thể chỉ tính thu nhập mà không tính chi tiêu, lần này Vương Hạo cũng đã chi ra khoảng bốn năm trăm Linh Thạch tiền Linh Phù, thêm vào đan dược, chi phí lên đến sáu trăm Linh Thạch.
Nếu như hai người cuối cùng không theo đuổi con Băng Tình Bạch Hổ kia, căn bản là không kiếm được bao nhiêu!
Càng nghĩ, Vương Hạo càng quyết định phải nâng cao lợi nhuận của cửa hàng, đồng thời hắn cũng muốn mượn cơ hội này nâng cao năng lực luyện đan của bản thân, tỉ lệ thành đan Hoàng Long Đan hiện tại của hắn chỉ có ba thành, hơn nữa lại chỉ luyện được mỗi một loại đan dược nhất giai thượng phẩm, thế này có ý gì khi gọi là Luyện Đan Sư chứ?
Những gì Lão Vương viết tuy tốt, nhưng còn cần phải thực hành để chuyển hóa thành năng lực của mình.
Còn có chính là hắn có thể mượn sản phẩm từ nông trường bán cho cửa hàng, sau đó lại dùng Linh Dược mà chính mình kiếm được bán cho cửa hàng để luyện đan, vừa kiếm Linh Thạch, lại kiếm được cống hiến, lại còn có thể tăng cao thuật luyện đan, một công đôi ba việc.
Nghĩ là làm, Vương Hạo trước hết tìm Vương Diên Phong, người sắp trở về trụ sở gia tộc: "Bát thúc, lần này ngài về giúp ta xin thêm hai người đến!"
"Xin ai?"
"Tốt nhất là những nữ tu trong gia tộc trẻ tuổi, lanh lợi, xinh đẹp!"
Sắc mặt của Vương Diên Phong đột nhiên tối sầm, tức giận nói: "Ngươi muốn làm gì?"
"Ngài nghĩ đi đâu đấy, con làm thế này không phải vì việc làm ăn của gia tộc sao? Con hỏi ngài, nếu một nữ tu trẻ đẹp nói chuyện làm ăn với ngài, có phải ngài sẽ thấy dễ chịu hơn không? Tỉ lệ thành công có phải sẽ tăng lên không?"
Vương Diên Phong nghe vậy sờ cằm, vuốt chòm râu, một bộ mặt đầy vẻ hoài niệm, "Ừm, nếu vậy, nói chuyện làm ăn với tiểu Hồng thị nữ của Tứ Hải thương minh quả thật rất dễ chịu!"
Lão già háo sắc, Vương Hạo cạn lời, Vương Diên Phong con người tư tưởng không lành mạnh mà cứ luôn nghi ngờ hắn, “Đúng thế, Tứ Hải thương minh đã sớm hiểu rõ điều này mà sao mọi người không học hỏi?”
Vương Diên Phong tán thành gật đầu, "Có thể thêm hai người thì gia tộc sẽ tốn thêm chi tiêu, e là Trưởng lão sẽ không đồng ý!"
Đúng vậy, không có tài chính, không có kỹ thuật, không nhân tài, tùy tiện đưa tay ra xin tài nguyên làm sao lại cho?
Thế là Vương Hạo nói: "Vậy thì ngài nói bổng lộc hai người này con sẽ chi trả, nếu như bọn họ vẫn không đồng ý, ngài cứ tung tin trong đám người trẻ tuổi của gia tộc, con hàng năm sẽ chi ra năm mươi Linh Thạch để thuê hai nữ tu trước đến làm việc! Tư chất và tu vi như thế nào không quan trọng, chỉ cần một điều thôi, người xinh đẹp!"
"Thật sự muốn làm như vậy?"
"Nhất định phải làm như vậy!"
"Được thôi, dù sao có cha ngươi đứng ra gánh chịu." Vương Diên Phong kỳ thật cũng cảm thấy Vương Hạo nói rất đúng, đáng tiếc bản thân hắn không có khả năng duy trì chuyện này, những Trưởng lão trong gia tộc đều là những tu sĩ Luyện Khí tầng chín.
Bạn cần đăng nhập để bình luận