Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 801: Ngứa tay khó nhịn

Quách Trừng Miểu mặt mày tràn đầy hãi hùng, trong lòng vẫn còn sợ hãi! Bốn gã tu sĩ Nguyên Anh khác cũng trợn mắt há mồm, cảm giác đầu óc ong ong! Diệp Vân Quân cau mày nhăn trán, tạo ra động tĩnh lớn như vậy, nổ tan tành phủ thành chủ, thương vong nhiều tu sĩ như vậy, kẻ gây họa tuyệt đối không thể khinh suất tha thứ! Bất quá nàng cảm thấy mình không phải đối thủ của Vương Hạo, tùy tiện nhúng tay vào có thể sẽ gặp nguy hiểm! Thật là tình cảnh thành ra thế này, còn khiến mấy tu sĩ Diệp gia bỏ mạng, nàng nhất định phải tỏ thái độ! “Vương đạo hữu, Quách đạo hữu, các ngươi làm việc không nên quá phận, đây là phường thị, có nhiều tu sĩ như vậy ở đây, các ngươi xem như tu sĩ cao giai, phải chịu trách nhiệm!” Diệp Vân Quân nói bằng giọng đại nghĩa lẫm nhiên, đồng thời rút ra một thanh phi kiếm, rất có tư thế vì bảo vệ phường thị mà chiến đấu! Mà đúng lúc này, đại điện truyền tống của phường thị lóe lên ánh sáng, một thân ảnh cũng bay tới, chính là Ngự Lãng chân quân! Ánh mắt của Ngự Lãng chân quân quét qua tình hình phường thị, giọng điệu lạnh lùng hỏi: “Chuyện này là ai làm? Còn có xem Diệp gia ta ra gì không, xem pháp lệnh do mười Đại Tông Môn đặt ra ra gì không?” Vương Hạo khẽ hừ một tiếng, pháp lệnh? Nếu ai nấy cũng tuân thủ pháp lệnh, vậy mấy trăm tộc nhân Vương gia kia là mất tích thế nào? Lợi ích của Vương gia lại mất đi ra sao? Bất quá cũng chỉ là đám người đã có lợi ích vì bảo toàn lợi ích trong tay mà đặt ra gông xiềng mà thôi! Hôm nay Vương Hạo tới đây chính là vì đánh cho Quách gia hoàn toàn phục tùng, dùng chuyện này để trấn nhiếp thế lực tu tiên Nam Hải! Bởi vì cái gọi là đánh cho một quyền thì khỏi trăm quyền đến! Vương gia bây giờ càng ngày càng lớn mạnh, lợi ích chiếm được cũng càng ngày càng khổng lồ, nhất là chuyện làm ăn ngọc giản sắp triển khai, không biết sẽ khiến bao nhiêu thế lực Nguyên Anh động tâm! Để bảo vệ phần lợi ích này, Vương Hạo nhất định phải dùng thực lực chứng minh, Vương gia không dễ chọc, là tồn tại bọn hắn không trêu nổi! Vừa nghĩ đến đây, sắc mặt Vương Hạo lạnh lùng nói: “Ta cũng gọi ngài một tiếng sư phụ, nhưng vị sư phụ này của ngài đối đãi tộc nhân Vương thị ta ra sao? Vương gia ta chết thảm hơn mười vị tộc nhân hai linh căn, hơn trăm vị tu sĩ Trúc Cơ, xin hỏi sư phụ, khi đó, sao ngài không chạy tới nói pháp lệnh gì? Kẻ gây ra chuyện này có phải cũng giống vậy, không coi ngài ra gì không?” “Cái này…” Trong lòng Ngự Lãng chân quân hơi trầm xuống, hiểu ra chuyện này e là không dễ dàng kết thúc như vậy, không cẩn thận đám lửa này của Vương Hạo sẽ còn đốt lên người Diệp gia hắn! Nhưng cũng không thể tùy ý để Vương Hạo giết hai vị Nguyên Anh của Quách gia, mở đầu cho chuyện này thì Nam Hải sẽ không tránh khỏi một phen náo động! Hắn nhìn Vương Hạo, sắc mặt có chút nặng nề nói: “Mấy năm nay vi sư một mực bế quan, ít có ước thúc với tộc nhân, nhưng vi sư có thể cam đoan, nhất định sẽ nghiêm khắc với tộc nhân, cật lực ước thúc bọn chúng!” “Vi sư sẽ coi Huyền Quy Hải Vực là bồi thường giao cho ngươi, chuyện này coi như bỏ qua, thế nào?” Hắn lại nhìn về phía Quách Trừng Miểu, nói: “Quách đạo hữu, ngươi cảm thấy sao?” Quách Trừng Miểu vội vàng bày tỏ thái độ: “Quách gia ta bằng lòng rời khỏi Huyền Quy Hải Vực, tất cả lợi ích nơi này sẽ nhường lại cho Vương gia!” Vương Hạo lại cười ha hả một tiếng, ánh mắt chợt ngưng lại, lạnh lùng nói: “Nếu ta chém giết một chút tộc nhân Quách gia và Diệp gia, sau đó đền bù một chút, hai vị có bằng lòng không?” “Ngươi...càn rỡ, vô luận như thế nào, lão tổ cũng là sư phụ của ngươi, ngươi nói chuyện như vậy, thật sự là đại nghịch bất đạo!” Sắc mặt Diệp Vân Quân biến đổi, mặt đầy giận dữ nói. “Vân Quân, lui xuống!” Ngự Lãng chân quân quát lên, lúc này tốt nhất là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chứ không phải tiếp tục chọc giận Vương Hạo! Tu sĩ Nguyên Anh rất khó giết, mà Vương Hạo lại nổi danh với thực lực đấu pháp mạnh mẽ, ngay cả hắn cũng không tự tin có thể chắc chắn giữ được Vương Hạo! “Vương Hạo, ngươi muốn bồi thường gì, vi sư tự nhiên sẽ khiến ngươi hài lòng!” “Ta muốn rất đơn giản!” Vương Hạo ngừng nói, ánh mắt hiện lên vài phần lạnh lùng: “Giết người thì phải đền mạng, những năm qua kẻ nào đã ra tay với Vương thị ta, đừng hòng có ai sống sót!” “Chuyện này không thể được!” Quách Tử Việt vội mở miệng, mấy tên tu sĩ Trúc Cơ của Vương gia thực lực mạnh mẽ, tu sĩ Trúc Cơ khó đối phó, Quách gia có một tu sĩ Kim Đan thường xuyên ra tay! Theo hắn, một trăm tu sĩ Trúc Cơ cũng không sánh bằng một tu sĩ Kim Đan, thương vong của Vương gia đại đa số vẫn là tu sĩ Luyện Khí kỳ, hắn sao có thể để tu sĩ Kim Đan của Quách gia đền mạng được! “Không chịu giết người đền mạng sao?” Ánh mắt Vương Hạo lạnh lẽo, trên bầu trời tiếng sấm vang lớn, sấm sét ầm ầm, một đạo thiểm điện lần nữa đánh xuống! Ngự Lãng chân quân nhíu mày, tay áo phất lên một cái, một con thủy long bắn ra, hóa thành bức tường nước cao mấy trượng bao kín, ngăn cản mọi người phía trước! Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất rung lắc kịch liệt, tường nước không hề tổn hại, xung quanh thổi lên một trận sóng khí khổng lồ! Ngự Lãng chân quân vung tay một cái, tường nước hóa thành một đám giọt nước màu lam, bay vào tay áo của hắn không thấy! Tuy đỡ được công kích, nhưng tất cả mọi người vẫn hít vào một hơi khí lạnh, bị một màn trước mắt dọa sợ ngây người! Tường nước tuy lợi hại, nhưng chung quy cũng là vội vàng thi triển, phạm vi có hạn, chỉ che chắn được phạm vi bọn họ đang đứng! Lấy tường nước làm điểm phân cách, một mảng lớn kiến trúc của phường thị biến mất, may mà xảy ra sau đại chiến, đám tu sĩ cấp thấp kia đều đã tránh xa từ trước, lần này không có gây ra thương vong nào! Quách Trừng Miểu tận mắt thấy cảnh này, không khỏi nuốt nước bọt, sợ đến toát mồ hôi lạnh ròng ròng, Ngự Lãng chân quân có thể bảo đảm hắn nhất thời, nhưng tuyệt đối không gánh nổi hắn cả đời, cũng chỉ có thể đành cắn răng! Quách Trừng Miểu do dự một chút, hít sâu một hơi, khom người nói: “Vương đạo hữu, chuyện này là do Quách gia ta sai, xin làm theo lời đạo hữu, tất cả những kẻ có liên quan sẽ lập tức đưa đến Vương gia, chịu sự xử lý của Vương gia!” “Sớm biết vậy thì đã chẳng thế này đâu!” Vương Hạo lãnh đạm nói, nhìn về phía phường thị: “Bản tọa nhớ không nhầm thì phường thị này một phần là do Vương gia ta xây dựng mà, mấy năm nay Quách gia chiếm lấy phường thị, khiến Vương gia ta tổn thất ít nhất năm trăm vạn linh thạch, Quách đạo hữu, cái này lại tính sao đây?” Sắc mặt Quách Trừng Miểu sa sầm, nói: “Từ nay về sau bốn phần số định mức của phường thị sẽ thuộc về Vương gia, tổn thất trong quá khứ của Vương gia, Quách gia ta cũng sẽ đền bù đầy đủ, một vài khoáng sản ở khu biên giới hai nhà, Quách gia ta cũng sẽ đền bù!” Sợ Vương Hạo đem chuyện khoáng thạch không minh nói ra bên ngoài, Quách Trừng Miểu chủ động đưa ra bồi thường! “Bây giờ phường thị đã hủy hoại nhiều kiến trúc như vậy, e rằng lợi ích sẽ bị giảm sút đáng kể?” “Vương đạo hữu yên tâm, ta sẽ lập tức tổ chức nhân thủ sửa chữa phường thị, tuyệt đối sẽ không chậm trễ việc gầy dựng cửa hàng của Vương gia!” Quách Trừng Miểu vội vàng tỏ rõ! Lúc này Vương Hạo mới hài lòng đôi phần, nhìn về phía Ngự Lãng chân quân đang mặt mày đen sị ở một bên: “Sư phụ, đệ tử mới vừa tấn thăng Nguyên Anh, ngứa tay khó nhịn, muốn luận bàn thử một chút, nên mới tìm Quách đạo hữu so chiêu mấy hiệp, làm kinh động đến lão nhân gia, thật sự là băn khoăn!” “Đúng đúng đúng, Diệp tiền bối, ta và Vương đạo hữu chỉ là luận bàn, làm phiền đến ngài!” Quách Trừng Miểu không hề để ý Vương Hạo trừng mắt nói lời bịa đặt, gật đầu lia lịa thừa nhận! “Hừ, đã chuyện này đã giải quyết, bản tọa cũng không ở lại thêm, các ngươi tự giải quyết cho tốt!” Ngự Lãng chân quân hừ lạnh một tiếng, quay đầu rời đi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận