Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1997: Tiếp tục lắc lư

Chương 1997: Tiếp tục lắc lư
“Tiền bối, ngài cứ nghĩ như vậy đi, người bình thường, có lẽ cả đời cũng không thể trở thành tu sĩ Luyện Hư, dù có cơ hội, chờ thêm mấy ngàn năm cũng là chuyện bình thường, vãn bối mới dùng bao lâu? Tính từ lúc chúng ta nhận biết đến bây giờ cũng chỉ mới năm trăm năm thôi.”
Vương Hạo cười nhạt, “Cho dù là năm trăm năm, chẳng lẽ thời gian rất dài sao? Tiền bối đợi không được sao?”
Hắn thở dài nói: “Vãn bối đi vào Linh giới, luôn nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng, trong lòng vô cùng thiếu cảm giác an toàn, loại tồn tại như tiền bối, làm sao có thể không đề phòng? Ta mong tiền bối có thể hiểu cho.”
“Ngươi cũng thẳng thắn đấy, nói cách khác, coi như lần này ta giúp ngươi, ngươi vẫn sẽ không bỏ qua cho ta, đúng không?” Vấn Thiên Đạo Quân mặt mày đen như đáy nồi.
“Vãn bối chưa từng nghĩ đến chuyện quỵt nợ, chỉ mong thời hạn thanh toán có thể nới lỏng một chút, thử nghĩ xem sau này, ta thành tu sĩ Hợp Thể, do tiền bối tạo nên nhục thân, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Tiền bối cũng nên kiên nhẫn thêm chút.”
“Cái này vẫn là của ta chứ?” Vấn Thiên Đạo Quân kinh ngạc nói.
Vương Hạo khẽ gật đầu, “Tiền bối càng thúc giục, vãn bối càng thấy có quỷ trong đó, Vương mỗ cũng là một Lão Tổ trong gia tộc, lúc dạy bảo hậu bối thường nói một câu chính là ‘nhìn nhiều, làm nhiều, mà ít nói’ .”
Vấn Thiên Đạo Quân không khỏi giận dữ, đây là xem hắn như hậu bối sao? Sự uy hiếp mạnh mẽ trong đó hắn sao lại không cảm thấy được.
Nhưng trước mắt hắn giống như cũng không làm gì được, sinh tử đều nằm trong tay Vương Hạo, nếu mất đi giá trị, Vương Hạo e rằng sẽ không chút do dự để hồn hắn tiêu phách tán.
Hắn chỉ có thể đánh cược vào nhân phẩm của Vương Hạo, cố gắng giúp hắn làm việc, cầu xin tương lai hắn sẽ thực hiện lời hứa.
“Ta thử xem, những thạch khôi này nếu không ai thay đổi, chắc ta có thể khống chế.”
“Vậy thì làm phiền tiền bối,” Vương Hạo khẽ cười một tiếng, thầm nghĩ cái lão già này đúng là rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.
Hư ảnh của Vấn Thiên Đạo Quân phiêu đãng đi ra, hai tay kết pháp quyết, một cỗ chấn động quỷ dị truyền tới các thạch khôi xung quanh!
Vương Hạo đoán không sai, nơi này chính là xây dựng để ngăn cản Dị Tộc và Cổ Thú, mà người phụ trách năm đó chính là Vấn Thiên Đạo Quân, nên hắn mới quen thuộc nơi này như vậy.
Ngoại trừ chỗ huyền bí trong chướng khí đến từ một vị pháp trận sư khác, phần lớn đều do Vấn Thiên Đạo Quân ra tay bố trí.
Theo sự truyền bá của dao động này, những thạch khôi táo bạo kia cũng dần dần an tĩnh lại, như bị cúp điện, cho dù Vương Hạo đi đến trước mặt, chúng cũng không hề phản ứng!
“Vương đạo hữu, ta đã tạm thời đóng các khôi lỗi này, ngươi có thể đi tiếp, bên trong có lẽ vẫn còn một chút bảo vật tồn tại.”
“Chẳng lẽ là năm đó tiền bối để lại?” Vương Hạo hỏi.
Vấn Thiên Đạo Quân lắc đầu, “ta có để lại một phần, nhưng đoán chừng đã bị người khác lấy đi, bất quá nơi này vị trí rất đặc thù, sau khi ta chết, Phi Tiên thành cũng sẽ không bỏ mặc nơi này, chắc chắn có người khác đến đây chủ trì trận pháp, tồn tại chút bảo vật, cũng không kỳ quái!”
“Rất tốt, lần này đa tạ tiền bối, hi vọng sau này sẽ không có phiền toái nào nữa,” Vương Hạo nói lời cảm ơn, không đợi Vấn Thiên Đạo Quân nói gì liền thu hắn vào cấm thần châu, mượn cối xay giết lừa Vương Hạo đã làm rất nhuần nhuyễn, đặc biệt là đối với Vấn Thiên Đạo Quân.
Bất quá lần này trong lòng ít nhiều cũng thấy có chút áy náy, Vấn Thiên Đạo Quân quả thật giúp hắn một việc lớn, mấy con thạch khôi lớn này hắn có thể đối phó được, nhưng sẽ rất tốn thời gian, mấu chốt là hắn không biết ở đây có bao nhiêu khôi lỗi, nếu chậm trễ, rất dễ bị Dị Tộc phía sau đuổi kịp, kế hoạch ban đầu liền không thể thực hiện được!
Đoạn đường sau đó, quả nhiên an ổn hơn rất nhiều, sau khi Vương Hạo và Tiểu Thiền đi thêm một đoạn ngắn, khi tiến vào khu vực trung tâm cuối cùng, hai người thấy một cảnh tượng khiến họ khó mà an tâm!
Chỉ thấy, trên mặt đất khắp nơi đều là tàn phá thạch khôi lớn, hố lớn do đấu pháp tạo thành, nơi đây hẳn là đã trải qua một trận đấu pháp vô cùng kịch liệt!
“Chủ nhân……” Nhìn thấy cảnh này, mặt Tiểu Thiền lộ ra vẻ lo lắng.
“Haiz, xem ra không có bảo vật gì rồi, chỉ hi vọng có thể tìm thấy hạt nhân trận pháp thôi,” Vương Hạo lúc này trấn an một câu.
Không lâu sau, hai người liền tới một tòa động phủ nhìn hơi rách nát, tòa động phủ này được xây dựng ở bụng ngọn núi, mà cả tòa linh phong đã bị bẻ gãy, để lộ ra một phần động phủ.
“Loại cấp bậc lực phá hoại này, tu sĩ Luyện Hư bình thường không làm được.” Chặt đứt một tòa Linh Phong, tu sĩ Nguyên Anh có thể làm được, nhưng điều kiện tiên quyết là không có bất kỳ phòng hộ nào, nơi đây hiển nhiên không thể nào không có phòng hộ, tu sĩ Nguyên Anh đừng nói phá hủy, muốn đánh nát một hòn đá cũng khó khăn.
“Chủ nhân, ngài nói đúng, có vẻ như chúng ta đã bị Phạm gia dẫn đến đây, có lẽ ngay cả nơi này, Phạm gia cũng đã lục soát qua rồi!”
Tiểu Thiền tức giận nói.
Ánh mắt Vương Hạo đảo qua, cũng phát hiện vấn đề, trong động phủ không còn một linh vật nào có giá trị, đúng là sạch hơn cả chó liếm.
Đối với việc này, Vương Hạo không thể không lấy cấm thần châu ra, vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Tiền bối, ngài nói bảo vật……”
Vấn Thiên Đạo Quân đã tê, mặt lạnh nói: “Trong động phủ ở chỗ sâu nhất có một gian thạch thất, nó vốn là một tòa Truyền Tống Trận, không ai biết cả, năm đó lão phu xây ở đây hai tòa động phủ, một sáng một tối, chỉ có lão phu có thể khởi động Truyền Tống Trận.”
Nói đến cuối, Vấn Thiên Đạo Quân có chút đắc ý.
“Tiền bối tốt nhất nên nói hết một lần, thời gian của Vương mỗ đang rất gấp,” Vương Hạo ngắt lời.
“Ách, khẩu quyết khởi động là……”
Nhận được khẩu quyết kích hoạt Truyền Tống Trận, Vương Hạo bay nhanh về phía thạch thất sâu nhất trong động phủ, trong tòa nhà đá này, ngoài việc trên mặt đất có thể nhìn ra chút dấu vết của trận pháp, thì không còn bài trí gì khác!
Nếu không biết bí mật trong đó, ai sẽ chú ý tới nơi này?
Vương Hạo cười cười, không ngờ mấy trăm năm sau, hắn lại có thể có được di sản của Vấn Thiên Đạo Quân, năm đó chính là Vấn Thiên Đạo Quân giúp hắn một tay, để hắn kiếm được một món hời, nếu không hắn còn phải lăn lộn trong Phi Tiên Vệ cả trăm năm nữa, đột phá Luyện Hư kỳ, thành lập gia tộc? E rằng cũng phải trì hoãn thêm cả trăm năm nữa, nói không chừng sẽ bỏ lỡ cuộc thí luyện của Viên gia, tổn thất càng lớn.
Ngón tay Vương Hạo biến hóa kết pháp quyết, lập tức bốn vách tường sáng lên linh quang đặc trưng của Truyền Tống Trận.
Một trận bạch quang qua đi, Vương Hạo lúc này xuất hiện trong một gian thạch thất, đại môn thạch thất linh quang nhấp nháy, mang theo khí tức cấm chế, chứng minh nơi này vẫn còn trận pháp duy trì, không hề hoang phế!
“Chủ nhân, cấm chế ở đây cũng bị phá hư không ít, có thể có người đến rồi không?”
Tiểu Thiền liếc nhìn bốn phía, lo lắng nói.
Thần thức Vương Hạo quét qua, cũng phát hiện nơi này có dấu vết bị xâm lấn, có chút kinh ngạc, bố trí của Vấn Thiên Đạo Quân lại còn bị người khác vào xem sao?
“Đã đến đây rồi, phải vào xem một chút, dù không có bảo vật gì, cũng còn cột trụ trận pháp!”
Vương Hạo thoải mái cười, hắn vốn không vì bảo vật mà đến.
Bất quá cấm chế bị phá hỏng một chút, ngược lại là chuyện tốt cho bọn hắn, không tốn chút công sức liền có thể vào!
Bạn cần đăng nhập để bình luận