Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2304: Vong Linh Chi Hải

Phía trước là nơi chín phần chết một phần sống, phía sau có Cổ Thú cường đại truy kích, Vương Hạo hai người chỉ có thể bắt buộc mạo hiểm! Chủ yếu là con hải long này hình thể quá lớn, vừa nhìn đã như là nắm giữ Chân Long Huyết Mạch, Chân Long cũng là một loại Chân Linh, bất quá đa phần chỉ những tộc nhân cốt cán của Chân Long tộc, Chân Long tộc xét đến cùng cũng không khác biệt mấy so với mấy đại chủ chi của Phi Linh tộc, bọn chúng nắm giữ không ít Chân Linh Huyết Mạch, có thể điều động sức mạnh Chân Linh cực lớn. Đạo phân thân này của Vương Hạo toàn bộ thủ đoạn đều không có cách nào đối phó hải long, ngũ sắc thần quang cũng chưa chắc che được thân thể to lớn của hải long xanh. Cao thủ so chiêu, sinh tử liền trong một ý nghĩ, Vương Hạo không thể đánh cược, đạo phân thân này của hắn vốn vì giải quyết nguy cơ luyện khí của gia tộc, nên phân ra thực lực rất mạnh, một khi hao tổn, bản thể của hắn sẽ có nguy cơ rơi xuống cảnh giới, khả năng mấy trăm năm khổ tu đều không chắc bù đắp lại được. Hơn nữa Thiên Thành tử còn ở chỗ này, không đến đường cùng, rõ ràng là không thể bỏ rơi! Vương Hạo hai người biến mất không lâu, hải long xanh liền xuất hiện tại vùng hải vực này, nhìn thấy hướng hai người chạy trốn, không khỏi giật mình, “Hai người này vậy mà chạy vào Vong Linh Chi Hải, lần này phiền phức!” Nó lộ vẻ do dự, trong trí nhớ của nó, vùng hải vực này đã thôn phệ vô số sinh linh, cho dù là tồn tại cùng cấp với nó, chỉ cần đi vào, cũng rất khó còn sống đi ra, bên trong mai táng không biết bao nhiêu vong linh, bởi vậy, nơi này mới được gọi là Vong Linh Chi Hải, đây là cấm địa của sinh mệnh. "Đáng tiếc, còn không bằng để bản tọa thu phục," mắt hải long xanh lóe lên, tiếc nuối nói, thực ra nó không muốn giết Vương Hạo hai người, từ lúc sinh ra nó đã bị nhốt ở nơi này, từ lúc mới bắt đầu ngơ ngơ ngác ngác, cho đến khi trưởng thành đến Thất Giai, đi khắp cả tiểu thế giới này, nó mới phát hiện sự khác biệt ở đây. Những người này, nó nghĩ hết cách, đều không thể thoát khỏi cái lồng giam này, đột nhiên xuất hiện hai tên tu sĩ Nhân Tộc, làm sao nó có thể giết? Nó chỉ là muốn mượn đối phương chạy trốn! Đương nhiên, Vương Hạo cũng không biết rõ những điều này, cho dù biết, hắn cũng không có khả năng lột da cọp, thực lực hải long xanh quá mạnh, bên ngoài đều là địa bàn của Vương Gia, thả nó ra rõ ràng là tìm cho mình không thoải mái! Hắn giờ phút này cũng không rảnh nghĩ những thứ này, bởi vì càng vào sâu, hắn càng kinh hãi. Vùng biển này tĩnh lặng một mảnh, nước biển dần dần chuyển màu đen, còn hạn chế thần thức, thần thức của bọn hắn chỉ có thể thả ra trăm dặm, xa hơn nữa thì không được! Điều này còn chưa phải là phiền phức nhất, nơi này còn có cấm chế cực kỳ cường đại, thậm chí còn có khe hở không gian, còn may là khá rõ ràng, dễ dàng né tránh! “Hỏng rồi, con Thanh Long kia không dám đuổi vào, chứng tỏ nơi này rất nguy hiểm,” Thiên Thành tử cau mày nói, vừa dứt lời, một tiếng chấn động rất nhỏ từ nơi không xa truyền đến! Sắc mặt Vương Hạo biến đổi, quát lớn: “Cẩn thận, là vết nứt không gian có thể di động!” Thiên Thành tử cũng giật mình kêu lên, vội vàng lui lại, Vương Hạo cũng đi theo lui lại! Một đạo vết nứt không gian cao vài trượng bay vút qua, tốc độ cực nhanh, nếu vừa rồi bọn họ chậm nửa nhịp, liền sẽ đụng phải, vết nứt không gian rất đặc thù, cho dù là tu sĩ Hợp Thể, đụng phải cũng sẽ trong nháy mắt bị chém giết. Hai người không dám xâm nhập nữa, dừng lại, cẩn thận quan sát xung quanh, xác định không có vấn đề mới chậm rãi tiến lên! Nửa ngày sau, bọn họ xuất hiện tại một hòn đảo nhỏ màu đen, nói là đảo nhỏ, kỳ thực chỉ là một đám đá ngầm ghép lại với nhau, diện tích chỉ có mấy dặm! Hai người còn chưa hạ xuống, trên hòn đảo bỗng nhiên bay ra một đạo thanh quang. “Là thứ quỷ kia, giữ lại cho ta,” Vương Hạo liếc mắt một cái liền nhận ra đây chính là thứ ẩn trong hài cốt Bạch Hổ, chính cái đồ chơi này hại bọn họ bị vây ở chỗ này, Vương Hạo không thể nào bỏ qua cho nó. "Nó có lẽ biết đường ra ngoài, mau chóng bắt lấy nó," Thiên Thành tử cũng ra tay giúp đỡ. Mặc dù quỷ vật độn thuật cao siêu, thực lực cũng rất mạnh, nhưng cuối cùng không phải là đối thủ của Vương Hạo và Thiên Thành tử. Thiên Thành tử rất quen thuộc với quỷ vật, mà Vương Hạo thì nhiều thủ đoạn khắc chế quỷ vật. Bất quá trong chốc lát, hai người liền bắt sống được con quỷ này. Còn chưa để hai người hỏi han gì, lít nha lít nhít vết nứt không gian đột nhiên từ đằng xa xuất hiện, số lượng nhiều, vượt qua tưởng tượng của bọn họ. "Chết tiệt, tại sao có thể có nhiều vết nứt không gian như vậy? Hơn nữa nhìn cứ như là xông về phía chúng ta," Thiên Thành tử mắng chửi nói. “Có thể là do chúng ta ra tay gây ra chấn động, nơi này quá quỷ dị, cố gắng không nên động thủ, xem có thể tránh được những vết nứt không gian này không!” Vương Hạo phỏng đoán nói, sau đó lôi kéo Thiên Thành tử bay vào không trung, nhưng mà không trung cũng không ít vết nứt không gian, cũng may chúng còn chưa khép kín hoàn toàn, bọn họ cẩn thận từng ly từng tí đi dọc theo biên giới thì xông ra được. Nhìn từ trên cao: Hòn đảo mà bọn họ vừa ở đã va chạm với vết nứt không gian, những tảng đá ngầm kia như đậu phụ, va vào liền nát. “Khó trách không thấy những sinh vật khác, trong hoàn cảnh này, bất cứ sinh vật nào cũng khó sống sót!” Sắc mặt của Vương Hạo nghiêm túc, trong lòng còn sợ hãi, đêm đến đi một bước sai, dù hắn cũng không thể nào theo những khe hở không gian dày đặc trốn thoát được! “May mắn ngươi tìm ra phương pháp, những vết nứt không gian này chắc là nối liền với cấm chế nào đó, chỉ cần có pháp lực ba động mạnh mẽ, thì sẽ đến gần.” Thiên Thành tử may mắn nói, vừa rồi hắn muốn ra tay mở ra một thông đạo, may mà Vương Hạo ngăn cản hắn, nếu không thì đã phiền phức! “Tiếp tục đi, vết nứt không gian càng ngày càng nhiều, nếu không đi nữa sẽ bị bao vây!” Sau khoảng thời gian uống cạn một chén trà, bọn họ rốt cục thoát khỏi hiểm cảnh. Trải qua cảnh tượng kinh tâm động phách như vậy, hai người cũng không dám dừng lại ở gần đó, chậm rãi tiến lên. Bay ra hơn mười vạn dặm, bọn họ vẫn ở trong vùng biển này, nước biển càng ngày càng đen, bầu trời cũng biến thành màu đen, mây đen kịt trôi lơ lửng trên không, hết sức nặng nề! Ầm ầm, không trung đột nhiên truyền đến một hồi nổ thật lớn, từng đạo tia chớp đen to tướng từ trên trời giáng xuống, khí thế hung hăng bổ về phía bọn họ! Hai người nhất thời có chút mộng, trên đường đi bọn họ cẩn thận từng ly từng tí, cố gắng giảm bớt dao động linh lực, vì sao còn bị công kích? "Thảo nào con Thanh Long kia không dám tới, nơi này quá nguy hiểm, chúng ta nhất định phải rời đi, nếu không có thể chết ở đây," Thiên Thành tử vừa né tránh, vừa lo lắng nói! Vương Hạo cũng ý thức được vấn đề này, lúc này không chần chờ nữa, trực tiếp hóa thành Thanh Điểu, mang theo Thiên Thành tử rời đi! Mây đen bao phủ phạm vi rất lớn, bọn họ liên tiếp phi độn mười mấy vạn dặm mới thoát ra được. Nhưng bọn họ còn chưa thở phào, đã phát hiện phía trước xuất hiện một hòn đảo khổng lồ vô cùng, chiều dài và chiều rộng tới hơn mười vạn dặm, nói là một đại lục cũng không quá! Thần thức của Vương Hạo và Thiên Thành tử đều bị hạn chế nghiêm trọng, không cách nào dò xét sự nguy hiểm trên đảo, nếu cưỡng ép bay trên đảo thì có thể sẽ gặp phải cấm chế hoặc là Cổ Thú sinh tồn ở đây! Bọn họ thả ra một chút Linh Trùng và Khôi Lỗi thú, sau khi bay vào đảo cũng không gặp phải dị thường, lúc này mới yên tâm đôi chút, chậm rãi đáp xuống một bãi cát ven biển! Bãi cát cũng là màu đen, cây cối trên đảo cũng là màu đen, không có lá cây, trông như đã chết khô! “Nơi này khiến lão phu cảm thấy tâm thần có chút không tập trung, giống như còn nguy hiểm hơn cả trong biển, tiểu tử, chúng ta vẫn là đi thôi,” Thiên Thành tử lo lắng nói! Vương Hạo có chút do dự, nói: “Không thể đi bây giờ, con Thanh Long kia có lẽ vẫn ở bên ngoài canh giữ, chúng ta rời khỏi vùng biển này cũng không an toàn, chi bằng tạm thời dừng lại một lát!” “Nơi này có thể còn nguy hiểm hơn, so sánh thì lão phu thà đi đối phó con Thanh Long kia,” Thiên Thành tử kiên trì nói, vùng biển này vô biên vô tận, ngay cả hòn đảo mười mấy vạn dặm cũng có, muốn xuyên qua thì không biết đến bao giờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận