Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1866: Quý Tiểu Đường

Nhiều năm ở chung, tính cách của Quý Tiểu Đường dường như cũng không bị khối băng bên cạnh cải biến, uống một ly trà xong, theo thói quen trêu chọc: “Sư tỷ, cái Vạn Pháp thành này không giống những nơi khác, tỷ vẫn nên thay đổi trang phục đi, người tinh mắt nhìn thấy tỷ mặc đồ này, chắc chắn sẽ đoán ra thân phận của tỷ, ngoài ra thì khí chất cũng nên thu lại một chút, bây giờ không có đệ tử phía trước, có cần phải lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh tanh vậy không? Ta nghe nói, mấy tên tu sĩ Thiên Sát Tông kia thường hay đi cướp đoạt đạo lữ, nếu họ bắt sư tỷ đi thì cái Nguyệt Hoa Cung này coi như thuộc về ta!”
Lâm Uyển Dao từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm, dường như cất giấu vô vàn hàn quang, vừa linh hoạt kỳ ảo lại vừa cô tịch! Có vẻ như bất mãn với lời nói của Quý Tiểu Đường, ánh mắt của Lâm Uyển Dao hơi dao động, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, lộ ra một tia lạnh lùng! Mặc dù nàng cố gắng thu liễm, nhưng công pháp tu luyện quá đặc thù, cảm xúc hơi dao động một chút là khiến người khác cảm thấy như rơi vào hầm băng!
“Thôi thôi, sư tỷ mau thu thần thông, không thì lát nữa ta cũng thành tảng băng mất!” Quý Tiểu Đường vội vàng xin tha, vẻ mặt ngay ngắn trở lại! “Ta cũng là vì sư tỷ suy nghĩ thôi, lần này nếu mua được Băng Phách Thần Tinh, sư tỷ sẽ có thể tiến thêm một bước, đạt đến Luyện Hư hậu kỳ, có rất nhiều kẻ nhòm ngó bảo vật này, chúng ta không nên sớm bại lộ thân phận, dù sao công pháp tu luyện của Nguyệt Hoa Cung ta vốn nổi danh, rất dễ bị người đoán ra mục đích!”
“Băng Phách Thần Tinh!” Vẻ mặt Lâm Uyển Dao hơi ngơ ngác, vẻ lạnh lùng cũng thu bớt, khí tức trên người không ngừng biến đổi, dường như muốn học theo khí chất của Quý Tiểu Đường, nhưng lại không thể nào, thật sự là cái hàn ý kia đã thấm vào tận xương tủy, chỉ thay đổi bên ngoài thì không có tác dụng lớn!
“Haizz, sư tỷ, xem ra tỷ chỉ có thể trốn trong phòng, đợi đến cuộc đấu giá cuối cùng mới xuất hiện, trong thời gian này, cứ để ta đi ra ngoài tìm hiểu thông tin!” Quý Tiểu Đường nhìn nàng, lắc đầu, với tu vi của Lâm Uyển Dao, có thể lừa qua được đám tu sĩ cấp thấp thì dễ, nhưng cao giai tu sĩ liếc mắt một cái là nhìn thấu ngay.
Lâm Uyển Dao khẽ gật đầu, năm đó nàng thu lưu Quý Tiểu Đường, ban đầu chỉ là vì một giao dịch, căn bản không nghĩ đến đối phương lại giúp đỡ nàng, giúp tông môn nhiều đến vậy! Quý Tiểu Đường không chỉ có thực lực mạnh, mà còn rất giỏi kinh doanh, Nguyệt Hoa Cung dưới sự lãnh đạo của nàng, trên dưới đâu ra đấy, tài chính cũng cải thiện không biết bao nhiêu, ngày càng phát triển thịnh vượng! Việc này nghe theo đối phương chắc chắn không sai, không chỉ vì Băng Phách Thần Tinh, mà ngay cả những ngày bình thường, Lâm Uyển Dao cũng nghe theo ý kiến của Quý Tiểu Đường nhiều hơn!
Quý Tiểu Đường cũng rất biết ơn đối phương, nếu không có Lâm Uyển Dao và Nguyệt Hoa Cung, nàng khó mà có thể đặt chân ở Cửu Tiêu Tiên Thành, cũng không mua được Luyện Hư Linh Vật, làm những việc này, nàng cam tâm tình nguyện!
Quý Tiểu Đường biết tính cách của Lâm Uyển Dao vốn thanh lãnh, từ trước đến giờ kiệm lời, nàng nói thêm: “Sư tỷ, tỷ còn việc gì khác không, mấy ngày nay để ta giúp tỷ làm luôn, à phải rồi, trước đó người Vạn Hoa Tông hình như đang tìm ai đó, nếu không có thần công cái thế của sư tỷ, thì suýt chút nữa bọn họ đã phát hiện hành tung của chúng ta rồi!”
Lâm Uyển Dao có vẻ hơi không quan tâm, ngẩn người một chút mới nói: “Chuyện không liên quan đến chúng ta, lần này chỉ cần mua được Băng Phách Thần Tinh là được!”
Nàng dừng lại một chút, bờ môi giật giật, cân nhắc mở miệng: “Sư muội, công pháp của ngươi đặc thù, có cần gì không?”
Với tính cách này của nàng, khi nói ra những lời quan tâm người khác như vậy, dường như đã dùng hết toàn bộ sức lực! Được sư tỷ quan tâm, Quý Tiểu Đường vui vẻ thỏa mãn, nàng xoay vòng chiếc trữ vật châu trên cổ tay, “Tông môn chưa từng thiếu ta thứ gì, còn về những cái khác, trước mắt thì không cần gì cả, chỉ là chuyện kia, mong sư tỷ có thể để tâm một chút.”
Nghe những lời này, khuôn mặt xinh đẹp vừa mới giãn ra của Lâm Uyển Dao lại bị bao phủ một tầng sương lạnh, Quý Tiểu Đường từ ngày gia nhập tông môn đã nói rõ với nàng, rằng đến một ngày nào đó, nàng sẽ đi tìm đạo lữ của mình.
Có thể nàng ở chung với Quý Tiểu Đường hơn ba trăm năm, đã sớm không thể rời xa đối phương, Nguyệt Hoa Cung cũng không thể thiếu nàng, nam nhân? Thật sự tốt đến vậy sao? Nàng rất muốn trách mắng một trận, nhưng lại sợ làm tổn thương trái tim của Quý Tiểu Đường, khiến đối phương càng nhanh rời khỏi tông môn! Nghĩ đi nghĩ lại, nàng thở dài một tiếng, nói: “Nếu có thể tìm được bạn cũ, cũng là một chuyện may mắn!”
Nghe sư tỷ trả lời như vậy, Quý Tiểu Đường đã đủ hài lòng, “Sư tỷ yên tâm, phu quân của ta chắc chắn cũng đã thành công Luyện Hư, hắn chắc chắn sẽ quay lại tìm ta, biết được sư tỷ chiếu cố ta như vậy, chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích.”
Trên mặt Quý Tiểu Đường mang theo nụ cười hạnh phúc, “phu quân ta là một người rất hào phóng, đến lúc đó...”
Lời còn chưa dứt, chiếc nhẫn trên tay bỗng nhiên lóe lên ánh sáng nhạt.
Quý Tiểu Đường nhướng mày, đánh ra một đạo linh quang, khiến cho gian phòng được gia cố thêm một tầng cấm chế, sau đó mới kích hoạt giới chỉ, hỏi: “Xảy ra chuyện gì, không phải đã nói không nên tùy tiện liên lạc với ta sao?”
“Bộ cung chủ, xảy ra chuyện lớn rồi, hình như có người, không... là rất nhiều người đang tìm ngài!” Một giọng nữ dồn dập vang lên, trong thanh âm có cả sự hoảng sợ!
Quý Tiểu Đường đột nhiên đứng dậy, cùng Lâm Uyển Dao liếc nhau, vẻ mặt nghiêm túc, liền vội hỏi: “Có tin tức cụ thể không, ta chưa từng tới Vạn Pháp Thành này bao giờ, rốt cuộc là ai tung tin?”
“Chúng ta cũng không rõ lắm, chúng ta theo lệnh của ngài, tìm hiểu tin tức đấu giá trong thành, nhưng vừa ra cửa đã nghe được chuyện này, có rất nhiều người đang tìm ngài, nghe nói có một vị đại nhân vật treo thưởng một Luyện Hư Linh Vật, chỉ cần cung cấp được tin tức xác thực về ngài là sẽ có!”
Giọng nói của nữ đệ tử run rẩy, quả thực bị dọa sợ, còn tưởng rằng đối phương nhằm vào toàn bộ Nguyệt Hoa Cung. Thực lực của Nguyệt Hoa Cung không tính là mạnh, bây giờ ra ngoài lại càng thêm hoảng sợ kinh hãi. Nói thật, khi nghe có Luyện Hư Linh Vật làm tiền thưởng, các nàng những nữ đệ tử ra ngoài này cũng có chút động tâm, nếu không phải Quý Tiểu Đường ngày thường đối đãi với các nàng không tệ, e là đã bán đứng tin tức rồi!
“Đại nhân vật? Ngươi có biết vị đại nhân vật này là ai không?” Quý Tiểu Đường nhanh chóng bắt lấy trọng điểm, gấp giọng dò hỏi.
“Là tin tức do Vạn Hoa Tông tung ra, giống như một vị tiền bối họ Vương Luyện Hư đang tìm bộ cung chủ!”
“Họ Vương?” Đôi mắt Quý Tiểu Đường chợt sáng lên, tỏa ra hào quang chưa từng có, nàng có linh cảm, là hắn, chắc chắn là hắn!
Lâm Uyển Dao lại càng thêm lạnh lùng, để tiện cho việc tìm người, Quý Tiểu Đường đã không giấu diếm những chuyện liên quan đến Vương Hạo, nàng cũng đoán được có thể là đối phương. Mới vừa nói đến chuyện này, vậy mà đã thành sự thật sao? Nàng không muốn mất Quý Tiểu Đường, trong lòng sinh ra một ý nghĩ đáng sợ! Nhưng chỉ một thoáng, nàng liền áp chế lại, những năm qua, tình cảm của hai người như tỷ muội, nếu giết đạo lữ của đối phương, thế tất trở mặt thành thù, đối phương cũng sẽ không ở lại Nguyệt Hoa Cung. Như vậy, chỉ còn cách chúc phúc!
“Chúc mừng sư muội, bất quá sư muội đừng vội, hãy phái người xác minh tin tức, sẽ liên lạc với vị Vương đạo hữu này cũng không muộn!” Lâm Uyển Dao nói ra câu dài nhất đêm nay, sau khi nói xong lại cảm thấy như trút được gánh nặng, một nỗi lo rơi xuống đất, nàng hiểu được Quý Tiểu Đường, bằng lòng để đối phương tìm được hạnh phúc, nhưng ai hiểu được nỗi khổ trong lòng nàng, sau này Nguyệt Hoa Cung chỉ còn lại một mình nàng cô đơn! Nói cái gì đoạn tình tuyệt yêu, chỉ cần là người thì không thể nào đoạn tình tuyệt yêu, công pháp ảnh hưởng cuối cùng cũng không thể áp chế được sự khát khao từ sâu trong nội tâm.
Trong lòng Quý Tiểu Đường âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng rất hiểu rõ vị sư tỷ này, sợ đối phương nghĩ không thông, ngăn cản nàng rời đi, may là kết quả bây giờ tốt đẹp!
“Không cần phiền phức vậy đâu, ta và phu quân có tín vật trong tay, trước đó cách quá xa, không cách nào liên hệ, nếu thật sự là hắn, giờ phút này chắc chắn sẽ liên hệ được!”
Nói xong nàng lấy ra một nửa thanh ngọc bị khuyết, cẩn thận từng ly từng tí truyền vào một tia pháp lực, sợ nó vỡ vụn ra. Năm đó đối với bọn họ mà nói là bảo vật đỉnh cấp, ở Linh Giới cũng chỉ là vật khai thông thường gặp. Thanh ngọc phát ra ánh sáng yếu ớt, Quý Tiểu Đường xua tan cấm chế trong phòng, mở cửa sổ ra, ánh mắt hướng về bầu trời đêm, ánh sáng kia dường như theo tầm mắt nàng, xuyên qua vô vàn hư không, mang theo nỗi nhớ của nàng đi đến chỗ Vương Hạo!
Bạn cần đăng nhập để bình luận