Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1636: Rời đi Hàn Nguyệt Động Thiên

Chương 1636: Rời khỏi Hàn Nguyệt Động thiên
“Mặc dù hơi lố bịch, nhưng biến thành đại hầu tử, có lẽ cũng rất oai phong, là ngươi đó!”
Rống! Dường như cảm thấy Vương Hạo một mình cản đường là khiêu khích, Cự Viên nổi giận phát ra tiếng rống lớn.
“Chỉ biết mỗi chiêu này thôi à? Vậy thì tử kỳ của ngươi đến rồi!” Vương Hạo hơi nhức đầu ngoáy ngoáy lỗ tai, lách mình đến trước mặt Cự Viên, vung quyền đánh tới.
Thấy Vương Hạo ra quyền, Cự Viên càng tức giận hơn, nó mạnh nhất chính là lực lượng, điều này khiến nó cảm thấy Vương Hạo đang khinh thường nó.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Vương Hạo đã chết cả trăm ngàn lần!
Cự Viên vung nắm đấm to như ngọn núi nhỏ, hung hăng đánh về phía Vương Hạo, phảng phất muốn một quyền đánh nát hắn thành thịt để hả giận!
“Phanh… Ngao…” Hai nắm đấm một lớn một nhỏ đụng vào nhau, tiếng kêu thảm thiết lại là của Cự Viên!
Cả hai cùng dùng lực lượng pháp tắc, nhưng mức độ lĩnh ngộ của Vương Hạo rõ ràng mạnh hơn Cự Viên rất nhiều, cộng thêm cái thân thể đã được thiên chuy bách luyện, một quyền đã đánh xuyên một lỗ lớn trên nắm đấm của Cự Viên.
Bất quá Cự Viên không yếu như vậy, sau khi hơi điều chỉnh lại thì huyết nhục rất nhanh chóng tái sinh, khôi phục lại chiến lực!
“Khả năng hồi phục khá mạnh, da dày thịt béo, nếu không dùng pháp tướng thì trong thời gian ngắn thật sự không giết được!”
Vương Hạo nhướng mày, quay sang Sở Tầm đang núp ở xa dặn dò: “Phu nhân, nàng dẫn Nha Nha bọn họ ra ngoài cảnh giới, nhất định không được để người khác quấy rầy ta!”
Viên Giang Ngọc và Uông Tâm Nghiên đám người đã rời đi, Vương Hạo không quan tâm họ đi đâu, chỉ cần đừng đến quấy rầy mình là được!
Sở Tầm gật đầu rời đi, giúp Vương Hạo loại bỏ nguy hiểm bên ngoài, nếu như có hung thú nào khác đến thì cũng có thể sớm báo động.
Cảm nhận được xung quanh không có ai, Vương Hạo cười lạnh một tiếng, cũng không còn che giấu nữa!
“Pháp tướng, hiện!” Một tầng linh quang màu xanh ngưng tụ sau lưng Vương Hạo, một cái hư ảnh Thanh Điểu dần dần hiện ra, trong ánh mắt Cự Viên là vẻ không thể tin được!
“Hắc hắc, khỉ con, lại đến đây!” Cảm nhận được lực lượng dồi dào, Vương Hạo vô cùng hài lòng, bay vụt tới, đuổi theo Cự Viên một hồi đánh cho tê người!
……
Bên ngoài Động thiên, phía bên ngoài pháp trận lớn, hơn mười vị tu sĩ Luyện Hư tụ tập thành từng nhóm, có người thì sắc mặt nhẹ nhõm, có người lại u ám!
“Sắp đến lúc rồi, không biết lần này thu hoạch thế nào!”
Phạm Vi trầm giọng nói, Phạm gia các nàng nhỏ yếu, chỉ có thể phái vào mười vị tu sĩ Hóa Thần, có khi còn không ai quay về được!
Sản vật trong Hàn Nguyệt Động thiên rất phong phú, đặc biệt là Vạn Niên Linh Dược, có ý nghĩa quan trọng đối với tu sĩ cao giai, mỗi lần Động thiên mở ra, phạm vi Phi Tiên thành lại có thêm ra hơn mười vị tu sĩ Luyện Hư.
Cho nên những thu hoạch này vô cùng quan trọng, nếu mười người Phạm gia đều có thể đi ra, thì tương lai Phạm gia vạn năm sẽ nghênh đón sự phát triển lớn, còn nếu như một người cũng không ra được thì Phạm gia chỉ có thể giữ vững những gì đã có!
Chỉ dựa vào một chút sản vật của linh địa, chỉ có thể duy trì gia tộc không suy bại, muốn phát triển vẫn là phải mạo hiểm hoặc là lập chiến công.
Phi Tiên thành nhiều năm không có chiến sự, lập chiến công tự nhiên không thể, cho nên chỉ có con đường mạo hiểm này thôi!
“Phạm đạo hữu, Phạm gia các ngươi mới chỉ có năm hồn bài vỡ thôi à? Sao phải lo lắng như vậy, đệ tử của lão phu đã chết mười bốn người rồi!”
Một lão giả mặc áo bào xanh của Bắc Thần môn vừa cười vừa nói, giống như việc mấy đệ tử chết kia chẳng hề quan trọng gì!
“Đúng vậy, Viên gia chúng ta cũng tổn thất chín tộc nhân!”
Trong giọng nói của Viên Nam Hoa mang theo tiếc hận, Viên gia chết không ít tộc nhân trong Chân Huyết thí luyện, lần này lại tổn thất chín người, thân là gia chủ, hắn làm sao có thể không đau lòng chứ!
“Hừ, các ngươi mới tổn thất có mấy người, lần này Tiểu Cực Nhạc cung của ta đã có hai mươi tám đệ tử hồn phách vỡ nát rồi!” Trần Cường Thịnh hừ một tiếng.
“Trần đạo hữu, không thể nói như vậy, Cực Nhạc cung các ngươi cơ nghiệp lớn, dù có chết hai mươi tám đệ tử, thì vẫn còn hai mươi hai đệ tử, mang ra linh dược cũng sẽ nhiều hơn chúng ta!”
Đây cũng chính là lý do quan trọng khiến Tiểu Cực Nhạc cung ngày càng lớn mạnh, dù chết ba mươi hay bốn mươi người thì đã sao? Những đệ tử còn lại của Tiểu Cực Nhạc cung thu hoạch vẫn có thể đảm bảo Tiểu Cực Nhạc cung không ngừng phát triển.
Bọn họ có năm mươi suất tham gia, sau khi đệ tử tiến vào thì xác suất gặp nhau cao hơn so với các thế lực khác, điều này không nghi ngờ gì lại tăng thêm tỷ lệ sống sót, cũng có thể tìm được nhiều bảo vật hơn!
Còn những gia tộc mạt lưu Hợp Thể như Phạm gia, chỉ có mười suất, giữa họ có khi còn không gặp được nhau cho đến khi được truyền tống ra, lẻ loi một mình, gặp phải hung thú cấp năm cũng có thể vẫn lạc, cũng không có khả năng động thủ với những hung thú cao giai canh giữ linh dược.
Nói tóm lại, quy tắc phân phối này sẽ khiến sự chênh lệch ngày càng lớn!
“Được rồi, đến giờ rồi, mọi người chuẩn bị chút đi, khởi động trận pháp, đưa người ra hết đi!”
Trần Cường Thịnh không muốn nói nhiều nữa, cắt ngang chủ đề!
Các tu sĩ vào trong tìm bảo đều mang theo linh châu đặc biệt, chỉ cần mở lối vào Động thiên, thông qua sự dẫn dắt của trận pháp, là có thể đưa tu sĩ tìm bảo quay trở về!
Một đám tu sĩ Luyện Hư trở lại quảng trường, pháp lực đầu ngón tay phun trào, đánh từng đạo pháp quyết vào trong trận pháp, pháp trận kịch liệt rung chuyển.
Một lát sau, một cột sáng phóng lên tận trời, xé mở lại lối vào Động thiên đã khép kín từ nửa năm trước!
Đồng thời, cũng có người điều khiển đại trận, dẫn dắt những tu sĩ tìm bảo đeo linh châu, làm như vậy không chỉ là để thuận tiện mà còn có thể ngăn chặn người không có tư cách tham gia xâm nhập.
Những Dị Tộc có thể theo lối vào khác mà tiến vào, nhưng muốn đi ra thì không dễ dàng bằng Nhân Tộc, thiệt hại thường lớn hơn Nhân Tộc rất nhiều!
Trên quảng trường, linh quang tỏa ra rực rỡ, sau khi linh quang tan đi, mấy chục bóng người thưa thớt xuất hiện trên quảng trường.
Thường thì có hơn ba trăm người tiến vào, nhưng số người còn sống trở về chỉ hơn tám mươi người, hơn nữa người nào người nấy đều mang thương, có mấy người thậm chí chỉ còn lại Nguyên Anh!
Viên Nam Yên và Viên Nam Hoa nhanh chóng đảo mắt qua, phát hiện cộng thêm Vương Hạo và Sở Tầm thì Viên gia còn có mười một người sống sót, lúc này thở phào một hơi.
Tổn thất còn chưa đến một nửa, có thể nói là trước nay chưa từng có, trước kia có thể có năm người đi ra đã là rất hiếm thấy!
Trạng thái của Vương Hạo lúc này cũng không tốt, trên người nhiều vết máu, pháp bào rách nát, sắc mặt tái nhợt.
Dù sao thì Cự Viên lục giai kia cũng đã thức tỉnh lực lượng pháp tắc, đánh bại thì không khó, nhưng muốn giết thì cũng không dễ dàng, Vương Hạo cũng đã trả một cái giá không nhỏ!
May mà kết quả tốt, hắn đã lấy được Chân Linh chi huyết trong cơ thể Cự Viên.
“Vương tiểu hữu, ngươi có tìm được ánh trăng trúc không?” Viên Nam Yên truyền âm dò hỏi.
“Tiền bối, những thứ người dặn dò đa số đã tìm được, bất quá những chuyện này không nóng vội, cái mộc kiếm kia dường như có được Huyền Thiên chi vật, ta nghĩ các ngươi nên nhanh chóng xử lý chuyện này!”
Vương Hạo dẫn Sở Tầm đến gần Viên Nam Yên, nơi này ồn ào, một khi có đánh nhau thì rất phiền, trạng thái hiện giờ của hắn có phần là giả vờ, nhưng không thích hợp giao chiến với tu sĩ Luyện Hư, vẫn nên yên lặng trốn sau lưng Viên gia cho thỏa đáng!
Vạn Niên Linh Dược đã có sức hấp dẫn rất lớn đối với tu sĩ Luyện Hư, huống chi là Huyền Thiên chi vật?
Viên Nam Yên nghe vậy, lập tức ngẩn người, nàng trước đó coi như chỉ là truyền thuyết, không ngờ thật sự có thể tìm được Huyền Thiên chi vật, nhưng rất nhanh nàng đã kịp phản ứng, ánh mắt nhìn về phía mộc kiếm nhuộm máu gần hết!
Không chỉ mình nàng, hầu hết ánh mắt của các tu sĩ Luyện Hư đều tụ tập về phía đó!
Không ai ngờ được đệ tử của Ngọc Nữ Môn lại có thể cướp được Huyền Thiên chi vật!
Bạn cần đăng nhập để bình luận